Chương 3 - Hôn Phu Bất Ngờ Của Ta
Ta sai người kiểm tra của hồi môn không sai sót, sau đó trực tiếp đuổi ông ta ra khỏi phủ.
Thấy ta dầu muối không ăn, ngày hôm sau Cố phụ lại dâng đơn lên triều đình.
Ông ta đảo lộn trắng đen, nói rằng ban đêm ta lén lút gặp Cố Đình Thư. Vì Cố Đình Thư không muốn cưới ta làm chính thê nên ta mới quay sang vu cáo hắn cưỡng bức.
Để hoàng đế tin vào thành ý của nhà họ Cố, Cố phụ còn nhân cơ hội đề nghị cho Cố Đình Thư ra biên cương chi viện.
Nếu hắn có thể xoay chuyển cục diện chiến trường, hy vọng hoàng đế sẽ làm chủ cho ta ngoan ngoãn gả vào nhà họ Cố.
5
Hoàng đế nghĩ đến lời thỉnh cầu trước đó của ta, vung tay một cái, thế là cho ta và Cố Đình Thư cùng xuất chinh.
Cùng dẫn viện binh và lương thảo tiếp tế lên đường ra tiền tuyến.
Còn chuyện hôn sự, ông không gật đầu cũng không bác bỏ.
Giống như ngầm cho phép lời thỉnh cầu của Cố phụ.
Sau khi Cố Đình Thư rời khỏi phủ Kinh Triệu, ánh mắt hắn nhìn ta trở nên đặc biệt âm u tàn độc.
Khi hai chúng ta cưỡi ngựa song song ra khỏi thành, Trình Mục Từ đuổi theo tiễn.
Nàng ta cũng hung dữ nhìn ta.
“Còn tưởng phụ nữ các ngươi lợi hại đến đâu, cuối cùng chẳng phải vẫn cần Đình Thư ra tay cứu mới thoát nạn sao.”
“Ngươi cứ chờ đi. Cho dù ngươi có cơ hội gả vào nhà họ Cố, cũng chỉ là một tiểu thiếp mà thôi. Muốn cưỡi lên đầu ta làm càn, ta tuyệt đối không đồng ý.”
Trước mặt nhiều người như vậy, ta không tiện phát tác, sợ lại xảy ra biến cố làm lỡ chuyện xuất chinh.
Ta im lặng siết chặt dây cương, đi lên phía trước trước tiên. Nhưng trong mắt Cố Đình Thư và Trình Mục Từ, điều đó lại giống như ta đang sợ họ.
Dọc đường đi, Cố Đình Thư không chỉ một lần buông lời ngạo mạn trước mặt ta.
“Thẩm Thanh Ninh, tốt nhất bây giờ nàng nên cầu xin ta. Có lẽ tâm trạng ta tốt sẽ khuyên Mục Từ đối xử với nàng khá hơn một chút.”
“Nàng cũng biết đó, thân phận tiểu thiếp trong đại trạch môn còn không bằng một nha hoàn. Nếu lại không có chủ mẫu che chở, cuộc sống sẽ thê thảm lắm.”
Hắn nói với ta, mấy vị di nương trong nhà họ Cố ai mà không dựa vào việc nịnh nọt mẹ hắn mới có thể sống yên ổn.
Những đệ muội thứ xuất của hắn lại càng phải nâng hắn lên như tổ tông. Nếu hắn không vui, tất cả bọn họ đều chẳng có ngày nào dễ chịu.
Thấy hắn quá ồn ào, ta chỉ có thể liên tục quất roi thúc ngựa tăng tốc.
Trên đường, thám tử đến báo có khả năng quân địch giả dạng thương nhân mai phục, yêu cầu chúng ta phải hết sức cảnh giác kẻo lương thảo bị cướp.
Cố Đình Thư ỷ vào chức vụ của mình cao hơn ta, tự ý ra lệnh cho đội viện quân và đoàn vận chuyển lương thảo chia ra hành động.
Hắn muốn để quân địch tưởng rằng viện quân mang theo lương thảo đi trước một bước, nhằm dẫn dụ địch rời đi. Như vậy đội hộ tống lương thảo còn lại của chúng ta sẽ an toàn.
Nhưng kẻ địch cũng không phải kẻ ngốc, rất nhanh đã nhìn thấu kế hoạch của hắn.
May mà ta đã có chuẩn bị từ trước. Tư binh của Hầu phủ luôn cải trang bí mật theo sát.
Ngay khi bị mai phục đã lập tức vận chuyển lương thảo đi thành công, chỉ để lại một đội nhỏ của chúng ta đối phó với quân địch.
Vốn dĩ chúng ta vẫn có cơ hội toàn thân rút lui. Nhưng Cố Đình Thư ôm hận với ta, hắn âm thầm hạ lệnh cho tất cả mọi người rút lui, bỏ mặc ta trong nguy hiểm.
Nhưng chính hành động này của hắn lại khiến quân địch phát hiện ra điểm bất thường.
Chúng nhận định Cố Đình Thư là nhân vật quan trọng trong lần chi viện này, nên tìm mọi cách bắt sống hắn.
Cố Đình Thư vốn quen ngạo mạn, trước đó đã từng vì khinh địch trên chiến trường mà bị bắt.
Khi nghe tin hắn lần nữa rơi vào ổ mai phục, ta dứt khoát từ bỏ việc cứu hắn.
Lấy cớ tiền tuyến chiến sự cấp bách, ta dẫn quân thúc ngựa ngày đêm chạy nhanh đến thành biên cương chi viện.
Vừa hay không có hắn, ta trở thành tướng lĩnh cao nhất trong đội quân này. Dưới sự sắp xếp của ta, chưa đầy mười ngày chúng ta đã thuận lợi đến nơi.
Sau khi thành công hội hợp với phụ thân, ta mới biết tình hình thực tế không tệ như chúng ta tưởng.
Ngược lại phụ thân thấy ta đến liền vô cùng quan tâm những chuyện xảy ra với ta ở kinh thành.
Sau khi biết được hành vi của nhà họ Cố, phụ thân nói rằng hôn sự này không những phải hủy, mà sau khi ông trở về nhất định sẽ đòi nhà họ Cố một lời giải thích, tuyệt đối không để ta chịu ủy khuất vô cớ.
Cùng lúc đó, quân địch ngoài thành gửi tới một bức thư.
Chúng đề nghị dùng Cố Đình Thư làm con tin trao đổi, yêu cầu phụ thân ta từ bỏ việc giữ thành.
Phụ thân dĩ nhiên không đồng ý.
Hơn nữa vào ngày hôm sau khi quân địch đến tấn công, ông đã đánh lui chúng mấy chục dặm, giáng cho chúng một đòn nặng nề.
Đêm hôm đó quân địch lại gửi thư đến.
Đó là thư cầu cứu do chính tay Cố Đình Thư viết.
Kèm theo một ngón tay bị chặt đứt của hắn.
6
Trong thư, Cố Đình Thư liên tục nhận lỗi với ta, thừa nhận là hắn đã phụ bạc ta.
Hắn đảm bảo rằng chỉ cần ta chịu cứu hắn trở về, sau khi hồi kinh hắn nhất định sẽ lại đến cửa cưới ta làm chính thê, tuyệt đối không đổi ý.
Đã đến lúc này rồi mà hắn vẫn còn nghĩ dùng vị trí chính thê của nhà họ Cố để dụ dỗ ta.
Hắn thật sự cho rằng nhà họ Cố là nơi phúc địa động thiên gì đó, rằng ta không gả cho hắn thì sẽ tổn thất lớn lắm sao.
Những người đi theo nhà họ Cố cũng đã sớm nóng ruột như lửa đốt, cầu xin phụ thân và ta phái binh đi cứu Cố Đình Thư.