Chương 7 - Hồn Phách Thái Tử Gia
“Vậy sao? Tôi nói mơ thế nào?”
“Anh nói anh thèm sầu riêng lắm, còn nói chờ anh tỉnh lại, anh muốn ôm nguyên một quả ăn sạch cho đã…”
Vừa nói xong, tôi lập tức dùng sức che miệng.
Toang rồi.
Sao tôi lại bất cẩn thuật lại nguyên văn lời hồn phách từng nói chứ?
Nhìn thấy mặt tôi đỏ lên, vừa căng thẳng vừa sợ hãi.
Phó Thành Uyên lộ ra nụ cười đầu tiên sau khi tỉnh lại:
“Giang Dung, lúc đó tôi đã nghi ngờ em có thể nghe thấy tôi nói chuyện.”
“Nếu không, sao hôm trước tôi vừa nói muốn ăn sầu riêng, hôm sau em đã ôm một quả sầu riêng đến.”
“Tôi nói muốn xem phim gì, em lập tức mở cho tôi. Ban đầu tôi còn tưởng chúng ta tâm linh tương thông, hóa ra là vì em có thể nhìn thấy hồn phách của tôi!”
“Em nói thật cho tôi biết, có phải em nghe thấy tôi nói sẽ cho hai trăm triệu, nên mới chủ động nhảy ra không?”
Lúc này tôi mới ngượng ngùng cười hì hì.
Yêu tiền là bản tính của con người, Phó Thành Uyên không thiếu tiền, chắc sẽ không để ý điểm này đâu nhỉ?
Nghĩ một lát, tôi cố gắng tự bào chữa:
“Nhưng trên đời này nhiều người như vậy… chỉ có tôi nhìn thấy hồn phách của anh, nghe được tiếng lòng của anh.”
“Chuyện này… chắc cũng được xem là một loại duyên phận nhỉ?”
Nói xong, tôi mơ hồ cảm thấy bầu không khí trở nên mập mờ hơn một chút.
Hình như tôi… hơi vượt ranh giới rồi.
Không ngờ.
Phó Thành Uyên lại tán thành gật đầu:
“Em nói đúng. Điều này chứng tỏ giữa chúng ta có duyên phận rất mạnh.”
Anh nói xong, khó khăn nâng cánh tay, rồi từng chút một dịch lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi:
“Giang Dung, tôi rất thích dáng vẻ dũng cảm, mạnh mẽ của em.”
“Sau này em sẽ không còn bị nhà họ Giang bắt nạt nữa. Tôi nói sẽ giúp em dạy dỗ bọn họ, thì nhất định sẽ dạy dỗ thật nặng tay.”
Nhiệt độ truyền đến từ lòng bàn tay khiến lần đầu tiên tôi có cảm giác vững vàng.
Tuy đây là lần đầu tôi và Phó Thành Uyên thật sự đối diện nhau.
Nhưng tôi lại cảm thấy chúng tôi đã quen nhau từ rất lâu, rất lâu rồi.
“Nếu thái tử gia đã nói vậy, vậy tôi sẽ chờ xem anh ra tay sấm sét với kẻ thù của tôi đấy!”
Phó Thành Uyên rất hài lòng với bầu không khí không hề xa lạ giữa chúng tôi.
Anh khôi phục dáng vẻ khi còn là hồn phách, đỏ mặt cam kết với tôi:
“Còn chuyện đăng ký kết hôn và hôn lễ mà mẹ tôi từng hứa, chờ tôi hoàn toàn hồi phục, tôi cũng sẽ nói được làm được.”
Gốc tai tôi lặng lẽ đỏ lên.
“Tôi tin anh.”
“Hay là bây giờ tôi… đi bổ sầu riêng cho anh trước nhé?”
Nghe thấy Phó Thành Uyên cười sảng khoái, tôi cũng ngọt ngào cười theo.
Dù sao hai trăm triệu thật sự đã được chuyển rồi.
Thái tử gia nhà họ Phó của chúng ta, đúng là một người đàn ông nói lời giữ lời!
Đợi đến ngày kết hôn, tôi nhất định phải để bố mẹ tôi tận mắt nhìn thấy.
Ai nói âm khí nặng, nhìn thấy hồn phách là chuyện xấu?
Phó Thành Uyên trước mắt đủ để chứng minh, thiên phú của tôi rõ ràng là chuyện tốt trời ban mà!
Hoàn.