Chương 1 - Hôn Nhân Không Tình Yêu
Ba tháng gần đây, Chu Văn Giác rất không bình thường.
Anh thường xuyên gửi cho tôi những tin nhắn vô thưởng vô phạt.
Liên tục nấu ăn để dụ tôi về nhà sớm.
Ở trên giường cũng càng ngày càng quấn người, nhất định phải ép tôi nóng lên cắn anh hai cái mới chịu hài lòng.
Có một thời gian tôi tưởng rằng đây là biểu hiện anh lo lắng vì sắp bước sang tuổi ba mươi.
Cho đến hôm nay, vào ngày cả hai chúng tôi đều nghỉ ngơi, anh đặt bữa sáng vừa làm xong trước mặt tôi, sau đó nghiêm túc nói: “Hứa Bất Phàm, chúng ta ly hôn đi.”
Tôi không hiểu: Tại sao?”
Anh không nói gì, trước tiên đẩy ly sữa đậu nành còn ấm đến trước mặt tôi, ra hiệu tôi mau uống.
Tôi ngoan ngoãn uống.
Lúc này anh mới lộ ra ánh mắt hài lòng, tiếp tục nói: “Tôi cảm thấy giữa chúng ta không còn tình yêu nữa.”
“Hôn nhân không có tình yêu là điều rất đáng buồn, cho nên tôi không muốn tiếp tục nữa.”
Tôi rất ngạc nhiên: “Giữa chúng ta từ khi nào từng có tình yêu?”
Tôi và Chu Văn Giác là quen nhau qua xem mắt, hơn nữa sau ba lần gặp mặt thì đi đăng ký kết hôn.
Hình thức như vậy trong mắt tôi căn bản chỉ là cùng nhau sống cho có bạn, tôi cứ nghĩ anh cũng nghĩ như vậy.
Hơn nữa đã là đàn ông ba mươi tuổi rồi, sao còn bận tâm vấn đề ấu trĩ như có yêu hay không yêu?
Chu Văn Giác lại rất tức giận, tức đến mức mặt đỏ bừng.
“Em không yêu tôi? Vậy tại sao ngày nào cũng ngủ với tôi?”
“Không yêu tôi mà còn hôn tôi, sờ tôi, ngủ với tôi?”
“Em coi tôi là cái gì? Bạn giường sao?”
Tôi nhìn anh đầy khó hiểu.
“Đương nhiên không phải, chúng ta đã có giấy kết hôn, về mặt pháp luật anh là chồng của tôi, không phải bạn giường.”
“Còn chuyện ngủ với nhau, tôi cứ tưởng anh cũng rất thích, dù sao anh thường làm một lần là rất lâu.”
Chu Văn Giác che mặt lại, nhưng không che nổi đôi tai đỏ đến nhỏ máu.
“Em đừng nói mấy chuyện đó nữa, tóm lại tôi không cảm nhận được tình yêu của em dành cho tôi, cho nên tôi muốn ly hôn!”
Anh dường như muốn tỏ ra rất cứng rắn, nhưng giọng nói lại trầm trầm nghèn nghẹn, giống như sắp khóc vậy.
Tôi nhíu mày suy nghĩ một lúc.
“Chúng ta mới kết hôn nửa năm, đột nhiên ly hôn thì khó giải thích với cha mẹ, cho nên tạm thời tôi không đồng ý ly hôn.”
“Có lẽ anh có thể nhịn thêm nửa năm, trong thời gian này tôi sẽ làm công tác tư tưởng với ba mẹ tôi, còn bên ba mẹ anh thì anh tự phụ trách.”
“Về hoạt động ban đêm… nếu anh không thích, vậy từ hôm nay chúng ta ngủ riêng phòng là được.”
Chu Văn Giác theo từng lời của tôi mà chậm rãi buông tay xuống, hung hăng trừng mắt nhìn tôi.
Tôi không hiểu ánh mắt của anh.
“Anh cảm thấy nửa năm quá dài sao?”
“Vậy ba tháng đi, ngắn hơn nữa thì không được, ba mẹ tôi rất chấp niệm chuyện tôi lập gia đình, tôi cần thời gian.”
Anh nghiến răng trả lời: “Không phải vì cái đó.”
Tôi càng thêm khó hiểu: “Vậy là vì cái gì?”
Anh không lên tiếng, chỉ trừng mắt nhìn tôi.
Tôi cạn lời: “Anh có ý gì thì có thể nói thẳng, chỉ trừng tôi cũng vô dụng, tôi đâu biết đọc suy nghĩ.”
Anh liền nhắm mắt lại, giọng âm u nói: “Nửa năm thì nửa năm.”
2
Thế là chúng tôi bắt đầu ngủ riêng phòng.
Tôi thừa nhận mình có chút không quen.
Tôi tuy không có nhiều tình cảm với Chu Văn Giác, nhưng quả thật rất thích thân thể và gương mặt của anh.
Đó là điều cơ thể tôi nói cho tôi biết ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp anh.
Loại xúc động muốn có tiếp xúc thân thể với anh rất rõ ràng, khiến tôi nhận ra một cách sâu sắc thế nào gọi là thích về mặt sinh lý.
Vì vậy tối hôm nhận giấy kết hôn, tôi đã đề xuất nhu cầu với Chu Văn Giác.
Anh ngạc nhiên trong chốc lát, sau đó lắp bắp nói: “Có… có phải quá nhanh rồi không?”
“Chúng ta đã kết hôn rồi, vợ chồng làm chuyện này không phải rất bình thường sao?”
Tôi nhìn chằm chằm vào nửa mảnh ngực lộ ra của anh, cố hết sức khống chế dục vọng muốn đưa tay sờ thử.
Anh phát hiện ánh mắt của tôi, nhưng không kéo chặt áo ngủ lại, chỉ cúi đầu, ấp úng: “Nhưng mà…”
Nhìn thấy mà không ăn được thật sự rất dằn vặt.
“Anh không muốn thì thôi vậy.”
Kiên nhẫn của tôi có hạn, thấy vậy liền phất tay, chuẩn bị đi ngủ ở phòng bên cạnh.
Kết quả anh kéo vạt áo tôi lại: “Em đi đâu?”
Tôi nói thẳng: “Nếu anh không muốn ngủ với tôi, vậy chúng ta chỉ có thể ngủ riêng phòng, nếu không tôi rất có thể sẽ động tay động chân với anh.”
Anh nghe vậy kinh ngạc hé miệng, có chút khó xử: “Nhưng chúng ta mới quen nhau không lâu, sao em lại…”
“Lúc đăng ký kết hôn sao anh không nói quen nhau chưa lâu?”
Thật sự tôi có chút không hiểu.
Nói anh bảo thủ thì người đề nghị kết hôn sau ba lần gặp mặt là anh.
Nói anh cởi mở thì lại không muốn ngủ với vợ hợp pháp của mình.
Chu Văn Giác bị câu hỏi linh hồn này làm nghẹn lời, sau đó giống như hạ quyết tâm rất lớn, mang vẻ mặt như ra trận chịu chết, kéo tay tôi đặt lên ngực anh.
“Vậy… vậy em thông cảm một chút, tôi là lần đầu, không rành lắm.”
Thật ra tôi cũng là lần đầu.
Nhưng tôi đã xem không ít “tài liệu học tập”.
Cho nên sau khi xong việc, Chu Văn Giác có chút oán trách hỏi tôi: Tại sao em lại thành thạo như vậy?”
Tôi đang sờ cơ bụng của anh, nghe vậy liền nhướng mày: “Muốn biết không?”
Biểu cảm của anh vô cùng rối rắm: “Muốn… không muốn… thôi vậy, em muốn nói thì nói đi.”
Tôi cảm thấy anh thật kỳ lạ: “Rốt cuộc là muốn hay không muốn? Cho tôi một câu trả lời chính xác.”
Anh nhắm mắt lại, giống như bất chấp tất cả: “Muốn!”
Thế là tôi ôm máy tính của mình tới.
Nhìn thấy đầy màn hình “tài liệu học tập”, mặt anh lại đỏ lên.
“Em là con gái, sao… sao lại còn xem mấy thứ này!”
“Con người có nhu cầu sinh lý không phải rất bình thường sao?”
Tôi nhìn anh đầy ngạc nhiên.
“Hơn nữa bây giờ internet phát triển như vậy, một người đàn ông ba mươi tuổi như anh mà không biết những thứ này mới thật sự kỳ lạ.”
Thậm chí ban đầu tôi còn tưởng lần đầu anh nói chỉ là dọa tôi.
Ba mươi tuổi, ngoại hình và thân hình đều không tệ, tâm trí nhìn cũng bình thường, sao có thể là trai tân?
Cho đến khi anh đầu hàng cực nhanh, còn sớm hơn tôi lộ ra vẻ không thể tin nổi và ảo não, tôi mới tin lời anh, rồi chuyển sang lo lắng chuyện khác.
May mà lần thứ hai anh biểu hiện xuất sắc, khiến tôi xác nhận anh không có vấn đề ở phương diện đó.
Còn về đầu óc, có lẽ thật sự có chút không linh hoạt.
3
Chu Văn Giác đầu óc không linh hoạt, ngày thứ hai sau khi đề nghị ly hôn lại làm bữa sáng cho tôi.
Ban đầu tôi tưởng trong đó không có phần của tôi, còn định trên đường đi làm mua đại chút gì đó.
Kết quả anh gọi tôi lại khi tôi chuẩn bị ra cửa, giọng không vui: Tại sao không ăn sáng?”
“Không phải sắp ly hôn rồi sao?”
“Ly hôn thì không ăn sáng nữa à? Hay là em đang dùng việc không ăn sáng để uy hiếp tôi đừng ly hôn?”
Tôi: “?”
Để tránh bị anh hiểu lầm đây là “thủ đoạn” của tôi, tôi vẫn ăn bữa sáng anh làm.
Đến gần giờ tan làm, anh lại gửi tin nhắn: “Lát nữa tôi tới đón em, tối nay chúng ta ra ngoài ăn, là nhà hàng em muốn ăn từ lâu.”
Tôi: “?”
Anh trả lời: “Đừng nghĩ nhiều, trước đó đã đặt chỗ xếp hàng rồi, lần này cuối cùng cũng đến lượt, cho nên không muốn lãng phí.”
Theo bản năng tôi cảm thấy có gì đó không đúng.
Chúng tôi sắp ly hôn rồi, anh còn cần làm vậy sao?
Chỉ là một số đặt chỗ mà thôi, hoàn toàn có thể bỏ mà.
Hơn nữa nhà hàng đó tôi cũng không phải rất muốn ăn, chỉ là xem vòng bạn bè rồi thuận miệng nói một câu.
Nếu không phải anh tiện tay gửi luôn địa chỉ nhà hàng, tôi còn quên mất nơi này.
Vì mãi phân tích động cơ hành vi của Chu Văn Giác, tôi ở lại văn phòng chậm một lúc.
Đúng lúc Tạ Chiêu trở về, gõ gõ bàn khiến tôi hoàn hồn, ngạc nhiên nhìn tôi.
“Giáo sư Hứa, sao cô còn chưa về?”
“À, đang nghĩ chút chuyện.”
Anh đẩy gọng kính gọng vàng lên, hơi trêu chọc nói: “Trước đây chỉ thấy cô trầm tư trước luận văn, lần này lại trầm tư trước điện thoại thì đang nghĩ chuyện gì vậy?”
“Chỉ là sinh viên hỏi tôi vài vấn đề.”
Tuy quan hệ giữa tôi và anh không tệ, nhưng chuyện vợ chồng tôi vẫn không muốn nói, qua loa hai câu rồi chuyển chủ đề.
“Giáo sư Tạ, anh vừa mới tan lớp sao?”
“Đúng vậy,” anh khoa trương thở dài, “hôm nay nhóm làm báo cáo có hơi nhiều nội dung, nên kéo dài tới giờ.”
“Phải nói là sinh viên bây giờ vì điểm GPA thật sự rất nỗ lực…”
Hôm nay Tạ Chiêu nói hơi nhiều, lại dùng giọng tán gẫu, khiến tôi cũng ngại cắt ngang, chỉ có thể vừa thu dọn đồ đạc, vừa cố tìm thời cơ thích hợp để chào tạm biệt.
Cố tình anh hoàn toàn không nhận ra, thậm chí còn nhìn điện thoại, sau đó hỏi tôi: “Cũng không còn sớm nữa, hay là cùng ra phố ăn vặt ngoài trường ăn tạm chút gì đó?”
Tôi cảm thấy hôm nay anh nhiệt tình đến khó hiểu.
“Không cần—”
“Bà xã, tôi tới đón em rồi.”
Giọng lớn của Chu Văn Giác vang lên.
Anh không gõ cửa, cứ vậy đứng ở cửa, sắc mặt không vui nhìn Tạ Chiêu.
4
Trước đây Chu Văn Giác luôn đợi tôi ở cổng trường, lần này vậy mà còn vào trường rồi lên lầu.
Trong lòng càng nhiều nghi hoặc, nhưng tạm thời tôi đều ép xuống, xách túi đi cùng anh.
Lúc đi ngang qua Tạ Chiêu, tôi vẫn nhớ câu trả lời còn chưa nói xong với anh, liền bổ sung: “Giáo sư Tạ, tôi phải đi ăn với chồng tôi, cho nên anh tự đi ăn đi.”
Tạ Chiêu khẽ mỉm cười, ôn hòa nói: “Không sao, lần sau chúng ta hẹn lại.”
Tôi xua tay, “Lần sau cũng không cần, tôi không thích đồ ở phố ăn vặt.”
“Đúng vậy, miệng cô ấy rất kén.”
Chu Văn Giác chen vào nói: “Ăn quen đồ ở nhà rồi, cho nên không thích ăn đồ bên ngoài.”
Tạ Chiêu dường như lúc này mới chú ý đến sự tồn tại của Chu Văn Giác, ngẩng mắt nhìn anh.
“Cũng chưa chắc, bên ngoài có không ít món ngon hơn, giáo sư Hứa có thể thử xem.”
Cuối cùng tôi vẫn không nhịn được lên tiếng: “Không liên quan đến đồ ăn.”
“Chủ yếu là tôi không thích sau giờ làm còn phải tiến hành xã giao không cần thiết, đặc biệt là với đồng nghiệp.”
Chu Văn Giác cười một tiếng.
Tạ Chiêu thì biểu cảm lúng túng.
Tôi liền biết mình lại nói lời không hợp thời, vội vàng cứu vãn: “Tôi không nhằm vào anh, là…”
“Không sao, tôi hiểu ý của cô.”
Tạ Chiêu khôi phục biểu cảm nho nhã thường ngày, chỉ có ánh mắt hơi tổn thương.
“Nhưng tôi cứ tưởng chúng ta xem như bạn bè, hóa ra chỉ là đồng nghiệp sao?”
…Ý gì đây.
Tôi và anh chỉ có giao tiếp trong giờ làm việc, không phải đồng nghiệp thì là gì?
Tôi bối rối.
Tôi không hiểu.
Theo bản năng tôi cầu cứu nhìn Chu Văn Giác.
Phát hiện anh đang nhìn chằm chằm Tạ Chiêu, khóe miệng treo một nụ cười lạnh.
…Đàn ông thật khó hiểu.
May mà Chu Văn Giác không duy trì “nụ cười lạnh kiểu tổng tài bá đạo” đó quá lâu, liền lên tiếng giải vây cho tôi.
“Giáo sư Tạ đừng làm khó Bất Phàm nhà tôi nữa, dù là bạn bè hay đồng nghiệp thì cũng chỉ là người ngoài mà thôi.”
“Chúng tôi còn phải đi ăn, đi trước đây.”