Chương 6 - Hôn Nhân Hưởng Phúc Hay Bị Đánh
Tôi nhìn vào ống kính, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định: “Tôi có thể bao dung chuyện chồng mình ngoại tình, có thể rộng lượng tiếp nhận kẻ thứ ba. Nhưng tôi tuyệt đối không thể bao dung anh ta xâm phạm lợi ích quốc gia, tuyệt đối không thể bao dung anh ta lừa gạt những cổ đông vô tội!”
“Cho nên, tôi rộng lượng giao nộp miễn phí cổ phần đứng tên anh ta, cùng với những bằng chứng phạm tội này, cho nhà nước và cơ quan quản lý. Đây chính là giác ngộ của tôi với tư cách thiếu phu nhân nhà họ Cố.”
Cả hội trường xôn xao, ngay sau đó tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Chỉ sau một đêm, tôi bùng nổ trên toàn mạng.
Cư dân mạng điên cuồng chia sẻ video họp báo của tôi, gọi tôi là “Đệ nhất phu nhân chống tham nhũng của giới giải trí trong nước”, “nữ chính hào môn tỉnh táo”, “Bồ Tát sống đại nghĩa diệt thân”.
Danh tiếng của tôi đạt đến đỉnh cao chưa từng có, thậm chí còn kéo theo mấy dự án phim ngắn của Lâm Triệt mà tôi tùy tiện đầu tư cũng kiếm được đầy bồn đầy bát.
Còn nhà họ Cố, trời hoàn toàn sập xuống.
11
Cơ quan quản lý nhanh chóng vào cuộc.
Cổ phiếu tập đoàn Cố thị chạm sàn liên tiếp nửa tháng, trực tiếp đối mặt với nguy cơ bị buộc hủy niêm yết.
Cố Trạch Vũ vì bị tình nghi phạm tội kinh tế, chân gãy còn chưa lành hẳn đã bị còng tay, trực tiếp đẩy từ giường bệnh lên xe cảnh sát.
Còn mẹ Cố, vì bị tình nghi giúp Cố Trạch Vũ chuyển dời tài sản phi pháp, cũng bị đưa đi phối hợp điều tra.
Nhược Nhược, người một lòng một dạ muốn làm phu nhân hào môn, vừa thấy nhà họ Cố không chỉ phá sản mà còn gánh khoản nợ khổng lồ, lập tức trong đêm bỏ đi “thái tử” trong bụng, cuốn theo chiếc đồng hồ Rolex cuối cùng của Cố Trạch Vũ rồi chạy biến mất tăm.
Vì tôi đã sớm lấy được hợp đồng tặng cho bất động sản của căn nhà tổ nhà họ Cố, đồng thời hợp pháp hợp quy chuyển đi phần tài sản sạch của Cố Trạch Vũ, nên tôi thành công trước khi nhà họ Cố nổ tung, thực hiện tự do tài chính cá nhân.
Hiện tại tôi sống trong biệt thự nhà họ Cố trị giá ba trăm triệu, gara đậu đầy siêu xe phiên bản giới hạn, Lâm Triệt mỗi ngày đổi đủ món nấu cơm cho tôi.
Còn nhà mẹ đẻ của tôi, vì mất đi chỗ dựa lớn là nhà họ Cố, chuỗi vốn hoàn toàn đứt gãy, công ty tuyên bố phá sản.
Một buổi chiều nắng đẹp, ngoài cổng sắt lớn của biệt thự tôi, xuất hiện hai nhóm khách không mời.
Tôi cầm một ly rượu vang, đứng trên ban công tầng hai nhìn xuống.
Bố mẹ tôi xách theo túi lớn túi nhỏ, tiều tụy xác xơ.
Mẹ Cố vừa được bảo lãnh tại ngoại, tóc bạc trắng, đi vòng vòng trước cổng như một bà điên.
Kẻ thù gặp mặt, mắt đỏ ngầu vì căm hận.
“Đều là do nhà họ Tô các người sinh ra đứa con gái tốt!” Mẹ Cố vừa thấy mẹ tôi đã như sói đói nhào lên, hung hăng tát một cái vào mặt bà ta.
“Các người cố ý gả ngôi sao chổi này vào nhà chúng tôi, hại nhà họ Cố chúng tôi tan cửa nát nhà! Trả con trai lại cho tôi!”
Mẹ tôi bình thường cũng là một người đàn bà đanh đá, sao có thể chịu cục tức này, lập tức trở tay túm lấy tóc mẹ Cố:
“Bà đánh rắm! Con gái tôi trước đây ở nhà tuy lười một chút, nhưng chưa từng dám làm chuyện to gan động trời như thế này! Chắc chắn là nhà họ Cố các người dạy hư nó!”
Bố tôi ở bên cạnh tức đến mức giậm chân, chỉ vào mũi mẹ Cố mắng:
“Rõ ràng là nhà họ Cố các người lắm quy củ, ép con gái tôi phát điên! Tôi còn chưa tìm bà đòi bồi thường tổn thất tinh thần cho con gái tôi đâu! Nhà họ Cố các người sụp đổ, hại công ty của tôi cũng phá sản, bà đền tiền cho tôi!”
“Tôi đền tổ tông nhà ông!” Mẹ Cố gào lên, giơ móng tay dài cào ra vài vệt máu trên mặt bố tôi, “Nhà họ Tô các người chính là một đám quỷ hút máu! Đồ xương hèn bán con gái để lấp lỗ thủng!”
Ba người họ xoắn lấy nhau đánh nhau trước cổng biệt thự của tôi, giật tóc, nhổ nước bọt, lăn lộn trên đất, trông chẳng khác gì ba con chó hoang phát điên.
Những phu nhân hào môn và bố mẹ nhà họ Tô từng cao cao tại thượng, vênh váo hống hách ngày trước, giờ đây vì muốn trốn tránh trách nhiệm mà ngay cả chút thể diện cuối cùng cũng mất sạch.
Bọn họ vừa đánh vừa mắng chửi đổ lỗi cho nhau, âm thanh lớn đến mức bảo vệ tuần tra ở góc phố cũng bị thu hút tới.
Lâm Triệt đi đến bên cạnh tôi, nhẹ nhàng ôm vai tôi, khoác cho tôi một chiếc khăn choàng.
Cậu ấy nhìn trò hề dưới lầu, có chút không nỡ: “Chị, có cần gọi bảo vệ đuổi bọn họ đi không?”
“Không cần.” Tôi nhấp một ngụm rượu vang, nụ cười bình thản.
“Xem bọn họ đánh nhau, còn thú vị hơn xem phim truyền hình nhiều.”
12
Tôi lặng lẽ nhìn bố mẹ và mẹ chồng đang cắn xé nhau dưới lầu, nhớ lại chặng đường lên xuống thất thường của mình.
Thực ra mẹ tôi nói đúng, trước đây tôi thật sự không biết những chuyện này.
Hồi nhỏ, tôi đến cả khái niệm trộm tiền cũng không có, là bọn họ đổ oan cho tôi, dạy tôi cách biến tội danh thành sự thật.
Sau khi kết hôn, tôi đến cả chuyện ra ngoài gặp dịp thì chơi cũng không biết, là mẹ chồng chỉ điểm tôi, dạy tôi cách “bao dung lẫn nhau” trong hôn nhân.
Sau này, tôi cũng không nghĩ tới chuyện chiếm gia sản, cũng là trận chửi bới của mẹ chồng trong bệnh viện đã mở ra cho tôi cánh cửa của một thế giới mới.