Chương 3 - Hôn Nhân Được Ban Tặng
Hít sâu vài ngụm không khí tươi mát mang mùi cỏ xanh ta mới dần bình tĩnh lại.
Tử Yên đang đợi bên ngoài vội vàng bước tới đỡ ta.
Ta khẽ lắc đầu, ngăn lời nàng định nói.
“Đi giúp ta hỏi Lan nhi, tối nay có thể cho ta tá túc một đêm không.”
Tử Yên gật đầu đáp lời rồi quay người rời đi.
Ta không muốn đứng trước cửa trướng nghe âm thanh hai người họ triền miên, liền một mình tản bộ về phía bờ sông gần đó.
Không ngờ nơi ấy đã có người chiếm trước.
Một nam nhân mặc huyền y say khướt nằm vật trên đống cỏ bên bờ sông.
Cô nam quả nữ không nên ở riêng, ta vốn định tránh đi, nhưng vô tình liếc thấy trên đôi giày hắn đang mang thêu hình ngũ trảo kim long.
Thử hỏi trong thiên hạ này, còn ai dám thêu ngũ trảo kim long?
Ta nhìn lại phía doanh trướng phía sau đã tắt đèn, lập tức đổi ý, chủ động bước tới tháo áo choàng của mình đắp lên người hắn, khẽ nói bên tai hắn:
“Thần phụ Tống Như Yên tham kiến hoàng thượng.”
Hoàng thượng khó nhọc mở mắt, ánh nhìn mờ mịt, dường như đang nhìn ta, lại như xuyên qua ta nhìn một người khác.
Hắn lẩm bẩm:
“Yên Yên, là nàng trở về sao… Yên Yên…”
Nói rồi hắn kéo mạnh ta ngã xuống, xoay người một cái liền đè ta xuống dưới.
Mùi rượu nồng nặc không ngừng xộc vào mũi ta.
Ta chợt nhớ ra, hoàng thượng từng có một vị hôn thê mất sớm cũng tên “Yên Yên”, xem ra hắn nhớ người cũ nên mượn rượu giải sầu.
Ta không giãy giụa, ngược lại vòng tay ôm lấy cổ hắn, mặc cho hắn kéo rơi ngoại sam của ta, ghé sát bên tai hắn thở nhẹ như lan.
“Hoàng thượng, ta là Yên Yên.”
4
Khi Tô công công dẫn người tìm tới, phía chân trời đã ửng lên màu bụng cá.
Ta chỉ mặc yếm, nép sau lưng hoàng thượng lặng lẽ rơi lệ, giả vờ bối rối khoác thêm ngoại y.
Hoàng thượng xoa đầu đứng dậy, vừa nhìn thấy ta liền toàn thân chấn động.
“Ngươi… ngươi là ai?”
Ta co mình bên chân hắn, ngoan ngoãn đáp:
“Thần phụ là thê tử của Quốc cữu Thẩm gia. Nữ nhi của Trấn Quốc Công, Tống Như Yên.”
Hoàng thượng vốn luôn bình tĩnh trước mọi biến cố, vậy mà suýt nữa đứng không vững, may nhờ Tô công công kịp thời đỡ lấy mới không thất thố.
Thấy hắn nhíu chặt mày, ta chủ động giải vây cho hắn.
“Đêm qua… chỉ là một chuyện ngoài ý muốn, hoàng thượng cứ coi như đó là một giấc mộng là được.”
Nói xong, ta không cho hắn cơ hội mở lời, vội vã khép chặt y phục rồi rời khỏi nơi ấy.
Nữ nhân mà, không dây dưa ngược lại càng khiến người ta nhớ mãi không quên.
Khi ta trở về doanh trướng, Lâm Sương Nhi đã không còn ở đó.
Những ngày cuối của kỳ xuân liệp, ta đều lấy cớ thân thể không khỏe, ở trong trướng đóng cửa không ra ngoài.
Ngày trở về phủ, trong cung đột nhiên ban thưởng rất nhiều thứ cho Quốc cữu phủ.
Thẩm Tòng Nguyên có chút ngạc nhiên.
“Gần đây ta ở nhà nhàn rỗi, cũng không lập công lao gì, sao bệ hạ lại ban thưởng hậu hĩnh như vậy?”
Trong lòng ta khẽ chùng xuống, hiển nhiên đây là hoàng thượng muốn bù đắp cho ta.
Bộ trang sức Nam Châu do Xiêm La tiến cống kia nằm ngay trên cùng, đó là bảo vật mà ngay cả hoàng hậu cũng cầu không được.
Thẩm Tòng Nguyên là võ phu, nào dùng đến những thứ nữ nhi này.
Đáng tiếc hoàng thượng không biết rằng đêm đó giữa ta và hắn thực ra chẳng xảy ra chuyện gì.
Hắn say đến mềm nhũn, chỉ xé y phục ta vài cái rồi liền ngủ mê man, không còn biết gì nữa.
Nghĩ đến đây, ta vẫn giữ vẻ mặt bình thản, khẽ cười nói:
“Có lẽ hoàng hậu nương nương nhớ tới chàng, nên mới ban những trân phẩm vừa tiến cống từ Xiêm La này.”
Hoàng hậu xưa nay luôn yêu thương Thẩm Tòng Nguyên, đứa em trai duy nhất này, chuyện ấy khắp triều đều biết.
Vì vậy Thẩm Tòng Nguyên cũng cười gật đầu, rất tán đồng cách nói của ta.