Chương 1 - Hôn Nhân Đầy Chiêu Trò

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi luôn cho rằng mình giành được cuộc hôn nhân này chẳng vẻ vang gì, chẳng qua là nhân lúc người khác rời đi, dựa vào chút tâm cơ và chiêu trò để lừa Cố Thừa An mang về nhà. Nhưng khi “bạch nguyệt quang” (ánh trăng sáng/mối tình đầu) của anh ta phô trương về nước, lúc tôi đang dàn trận sẵn sàng sống chết với cô ta, thì mới nhận ra người thực sự nực cười lại chính là mình.

Hóa ra, khi đã có được sự thiên vị, thì chẳng cần đến tâm cơ hay chiêu trò gì cả.

1

“Bạch nguyệt quang của anh, có phải đã về rồi không?”

Tôi đứng ở hành lang, siết chặt quai túi xách, cố tỏ ra bâng quơ hỏi một câu, nhưng trong lòng đã lạnh đi quá nửa.

Hai tiếng trước, tôi nhận được tin nhắn của cô bạn thân. Cô ấy thấy chiếc Maybach đen của chồng tôi ra sân bay đón một người phụ nữ – bạch nguyệt quang của anh, Thẩm Tri Ý.

Cố Thừa An vừa cởi áo vest, động tác hơi khựng lại, ngước mắt nhìn tôi: “Em nghe ai nói vậy?”

Tim tôi thót lại.

Xong rồi.

Thể loại thoại này thường chỉ xuất hiện ở phần mở đầu của mấy bộ truyện cẩu huyết ngược tâm: Nam không giải thích, nữ không gặng hỏi, cứ thế hiểu lầm kéo dài tận 200 chương.

Tôi nặn ra một nụ cười: “Không ai cả, em hỏi tiện miệng thôi.”

Anh im lặng hai giây, giọng điệu rất bình thản: “Cô ấy về rồi, nhưng anh và cô ấy hiện tại chỉ là bạn. Em đừng nghĩ ngợi lung tung.”

Chỉ là bạn.

Đừng nghĩ lung tung.

Sáu chữ này như một con dao nhỏ, đâm chuẩn xác vào chỗ yếu đuối nhất trong lòng tôi.

Tôi “ồ” một tiếng, chậm chạp thay giày, nhưng trong đầu đã kéo còi báo động cấp một.

Bạch nguyệt quang về nước, đích thân chồng đi đón, về đến nhà thì nhẹ tựa lông hồng quăng cho một câu “chỉ là bạn”.

Tôi biết, bão táp sắp tới rồi.

Còn tôi, với tư cách là “Bà Cố” – người xài chút “tâm cơ đáng yêu” để miễn cưỡng leo lên ngôi vị trong cuộc hôn nhân này, cũng đến lúc phải tung bản lĩnh thực sự ra rồi.

Nhưng tôi còn chưa kịp ra chiêu, Cố Thừa An đã nhạt nhẽo bồi thêm một câu: “Tối mai cô ấy sẽ ghé nhà một chuyến, lấy chút đồ.”

Tôi suýt nữa bẻ gãy gót giày cao gót.

Đến rồi.

Đây là bước đường đường chính chính vào nhà luôn.

Tôi ngẩng lên nhìn anh, cố gắng để bản thân trông giống một đóa bạch liên hoa chính cung bao dung độ lượng: “Được thôi, khách đến nhà thì em sẽ tiếp đãi đàng hoàng.”

Cố Thừa An nhìn tôi một cái, dường như không nhận ra sóng to gió lớn giấu dưới vẻ ngoài bình tĩnh của tôi, chỉ đặt một chùm chìa khóa vào lòng bàn tay tôi.

“Lúc cô ấy đến, em đưa cái này cho cô ấy.”

Chùm chìa khóa lạnh lẽo nằm gọn trong tay tôi, nặng trĩu.

Tôi nhìn chằm chằm vào nó, trong đầu đã tự động phác thảo ra mấy chục kịch bản.

Chìa khóa nhà cũ, người cũ trở về, tình cũ nhen nhóm.

Thậm chí tôi còn đoán trước được tối mai cô ta sẽ mặc váy phong cách gì, dùng giọng điệu gì để nói câu “Chị đừng hiểu lầm nhé”.

Nhưng Cố Thừa An chẳng nói thêm lời nào, đi thẳng vào thư phòng giải quyết công việc.

Tôi đứng trơ trọi giữa phòng khách, nắm chặt chùm chìa khóa, hoảng hốt cảm thấy mình không phải là Bà Cố.

Tôi giống như một nữ phụ sắp bị tuyên án loại khỏi cuộc chơi.

Nhưng giây tiếp theo, tôi hít một hơi thật sâu, siết chặt tay lại.

Bị loại?

Không bao giờ.

Lâm Vãn Chi tôi gả vào nhà họ Cố có thể không bằng con đường quang minh chính đại, nhưng giữ gìn hôn nhân, xưa nay không thể chỉ dựa vào nước mắt.

Đã bạch nguyệt quang dám về, thì tôi sẽ cho cô ta thấy, thế nào là tố chất tác chiến của phụ nữ đã có chồng.

Chỉ là đêm đó nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà vạch ra kế hoạch tác chiến cả đêm, tôi có nằm mơ cũng không ngờ – chiêu đầu tiên tôi chuẩn bị, ngày hôm sau lại chẳng có cơ hội tung ra.

2

Chiều hôm sau, tôi trang điểm theo phong cách dịu dàng vô hại, nhưng thực chất từng sợi lông mi đều toát lên thông điệp: “Bà đây là chính cung, cô tính là cái thá gì”.

Thậm chí đến cả đồ mặc ở nhà tôi cũng đổi thành chiếc váy len màu trắng sữa – kiểu đồ mà một blogger tình cảm khuyên dùng vì “đàn ông nhìn thấy dễ nảy sinh cảm giác muốn che chở nhất”.

Tôi đứng trước gương tự bơm tinh thần cho bản thân.

Lâm Vãn Chi, giữ vững phong độ.

Có thể thua nhan sắc, không thể thua khí thế; có thể thua tình cũ, không thể thua kỹ năng diễn xuất.

6 giờ rưỡi, chuông cửa vang lên.

Tôi mở cửa, nhìn thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy dài màu xám khói đứng bên ngoài, trang điểm tinh tế, nụ cười dịu dàng, giống như một nhánh hoa dành dành ngâm quá lâu trong hoài niệm.

Vừa thấy tôi, cô ta mở lời trước: “Cô là Vãn Chi phải không? Thừa An thường xuyên nhắc đến cô.”

Thường xuyên nhắc đến cô.

Tôi cười lạnh trong lòng. Mùi trà xanh này, quả nhiên chuẩn vị.

Tôi cũng cười: “Chào cô, mời vào.”

Cô ta tự giới thiệu: “Tôi tên là Thẩm Tri Ý.”

Tôi tất nhiên biết cô ta tên Thẩm Tri Ý.

Ba năm trước, Cố Thừa An từng vì cái tên này mà trầm mặc suốt cả một mùa đông.

Khi đó tôi mới chỉ là cô trợ lý nhỏ mới vào công ty anh. Lúc ôm tài liệu vào văn phòng, tôi thấy anh đang thẫn thờ nhìn một email, ánh mắt mang theo vẻ cô đơn mà tôi chưa từng thấy.

Sau này tôi mới biết, Thẩm Tri Ý đã theo một người đàn ông khác ra nước ngoài.

Còn Cố Thừa An, đến một lời níu kéo cũng không nói.

Sau đó, tôi bắt đầu công cuộc “thừa nước đục thả câu” chẳng lấy gì làm cao minh của mình.

Nhớ lại chuyện cũ, ngực tôi lại hơi nhói, nhưng ngoài mặt càng thêm dịu dàng: “Thừa An vẫn đang trên đường về, cô ngồi chơi, tôi đi rót nước.”

“Không cần đâu,” Thẩm Tri Ý quen thuộc thay giày như ở nhà mình, “Tôi nghĩ lâu rồi không về, tiện tay làm vài món. Tôi nhớ trước đây Thừa An thích ăn nhất sườn xào chua ngọt và canh cá diếc nấu đậu phụ.”

Động tác bưng nước của tôi khựng lại.

Trước đây thích nhất.

Tuyệt thật, một câu “trước đây thích nhất”.

Chẳng phải rành rành muốn nói với tôi: Tôi hiểu anh ấy hơn cô, tôi đi cùng quá khứ của anh ấy, cô chỉ chiếm được hiện tại của anh ấy thôi.

Tôi đặt ly nước xuống, nụ cười càng ngọt ngào hơn: “Vậy thì vất vả cho cô rồi. Nhưng khẩu vị của Thừa An mấy năm nay thay đổi nhiều lắm, anh ấy ăn nhạt hơn rồi.”

Thẩm Tri Ý đang xắn tay áo, quay sang nhìn tôi, cười vô tội: “Vậy sao? Chắc tôi đi lâu quá nên nhớ nhầm vài thứ. Chị đừng để bụng, tôi chỉ muốn cảm ơn Thừa An bao năm nay giữ đồ giúp tôi, không có ý gì khác đâu.”

Chị?

Tôi nhỏ hơn cô ta tận hai tháng mà cô ta gọi ngọt xớt vậy.

Tôi cũng chẳng bận tâm, ngồi bên bàn ăn nhìn cô ta loay hoay trong bếp, trong đầu tốc độ ánh sáng nghĩ xem lát nữa phải phản công thế nào.

Theo kịch bản thông thường, khi Cố Thừa An về, nhìn thấy một bàn thức ăn do chính tay tình cũ nấu, ánh mắt anh sẽ khựng lại, hơi thở nhẹ đi, ký ức ùa về, không khí bắt đầu chua xót.

Còn tôi, với tư cách là người vợ hiện tại phải chọn đúng thời điểm rũ mi xuống, nói một câu “Có phải em làm phiền hai người rồi không”, sau đó rút lui một cách đàng hoàng để lùi một bước tiến ba bước.

Rất hay. Tôi thậm chí đã viết sẵn lời thoại mấu chốt trong phần ghi chú của điện thoại.

7 giờ 10 phút, cửa mở.

Cố Thừa An về.

Vừa bước vào, anh liền thấy Thẩm Tri Ý bưng đĩa thức ăn cuối cùng từ trong bếp đi ra, động tác thành thạo như nữ chủ nhân thứ hai của căn nhà.

Không khí im lặng hai giây.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)