Chương 2 - Hôn Nhân Chớp Nhoáng
Sau khi tắt đèn, điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn WeChat anh gửi.
“Ngủ ngon, ngủ sớm đi nhé.”
Khựng lại vài giây, lại thêm một tin nữa.
“Sáng mai em muốn ăn gì?”
Tôi gõ chữ đáp lại: “Gì cũng được.”
Tin nhắn “gì cũng được” gửi đi đúng mười giây, bên kia đã hiện “Đã xem”.
Sau đó khung chat hiện lên dòng chữ “Đối phương đang nhập…”
Kéo dài tròn hai phút đồng hồ.
Cuối cùng nhảy ra một câu.
“Vậy anh làm món mà có thể em sẽ thích.”
Tôi nhìn màn hình.
Quay người lại.
Vùi mặt vào gối.
Mẹ kiếp.
Tim đập mạnh cái gì cơ chứ.
Ngoan ngoãn nằm im đi.
**03**
Ngày thứ ba sau khi cưới, Phó Vân Đình đặt một tấm thẻ ngân hàng lên bàn ăn.
Chỉ đặt ngay cạnh đĩa đồ ăn sáng của tôi.
Một tấm thẻ đen, bên trên chèn một tờ giấy nhớ.
Tôi cầm tờ giấy lên xem.
Trên đó ghi sáu con số.
100512.
“Đây là?”
“Thẻ lương,” Anh ngồi đối diện húp cháo, đầu không ngẩng lên, “Mật khẩu viết trên đó rồi.”
Tôi nhìn sáu con số kia, ngày 05 tháng 10, 12…
Khoan đã.
Ngày 5 tháng 10.
Là sinh nhật tôi.
Số 12 đằng sau là gì tôi không rõ, nhưng cái ngày tháng kia thì sờ sờ ra đó.
“Mật khẩu là sinh nhật em?”
“Ừ.” Anh húp nốt ngụm cháo cuối cùng, bỏ bát xuống, lấy giấy ăn lau miệng.
“Sợ em không nhớ được số khác.”
Lúc anh nói câu này, biểu cảm cực kỳ thản nhiên.
Cứ như việc cài mật khẩu là sinh nhật tôi là chuyện thiên kinh địa nghĩa vậy.
Cứ như anh không phải mới đăng ký kết hôn với tôi ba ngày trước.
Cứ như anh đã quen tôi từ rất lâu rồi.
“Trong này có bao nhiêu tiền?” Tôi hỏi.
“Không nhiều.”
Tôi cúi xuống nhìn mặt thẻ.
*Khách hàng VIP quản lý tài sản độc quyền.*
Theo nhận thức của tôi, ngân hàng mà sắp xếp cho bạn làm “khách hàng VIP độc quyền” thì hai chữ “không nhiều” về cơ bản có thể dịch thành —— Người bình thường như bạn có tiêu cả đời cũng không hết.
Tôi đẩy thẻ lại cho anh.
“Anh tự giữ lấy đi, em có lương mà.”
Anh ngước mắt nhìn tôi.
Cái ánh mắt đó, nói sao nhỉ.
Giống như bạn cầm chiếc dép lê mà một chú chó Golden khó nhọc gặm về rồi vứt thẳng đi vậy.
Tủi thân.
Sự tủi thân câm lặng, kìm nén.
“Đây là trách nhiệm của anh,” Anh nói, giọng buồn buồn, “Em cứ cầm đi.”
Tôi đẩy thẻ qua.
Anh lại đẩy về.
Tôi lại đẩy qua.
Anh vươn tay đè luôn tay tôi dính chặt vào tấm thẻ.
Tay anh rất to, lòng bàn tay thô ráp, trên các khớp ngón tay có vài vết sẹo cũ.
Nhiệt độ rất cao.
Bao trọn lấy toàn bộ mu bàn tay tôi.
“Thẩm Thanh Hoan.”
Anh gọi cả họ lẫn tên tôi.
Giọng không lớn, nhưng rất trầm, mang theo cái khí chất ra lệnh của quân nhân.
“Cầm lấy.”
Không phải thương lượng.
Là ra lệnh.
Tôi ngớ người ra đó, nhìn tay anh phủ lên tay mình.
Tai anh lại đỏ rồi.
Nhưng anh không rút tay về, cũng không quay mặt đi.
Lần này anh nhịn được.
Nhìn tôi chằm chằm, bày ra cái vẻ mặt coi chết như không.
Trời đất ạ.
Giao thẻ lương cho vợ mà anh cũng làm ra được cái khí thế như lên chiến trường.
“…Được rồi, em nhận.”
Tôi thỏa hiệp.
Không thỏa hiệp không được.
Vì ánh mắt anh nhìn tôi khiến cả người tôi nóng rực lên.
Sau khi tôi cất thẻ vào túi, anh đứng dậy dọn bát đũa.
Lúc lướt qua sau lưng tôi, tôi nghe thấy anh nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.
Rất nhẹ.
Giống như vừa hoàn thành một nhiệm vụ trọng đại, cuối cùng cũng trút được gánh nặng.
Tôi ngồi trước bàn ăn, lật mặt sau của tờ giấy nhớ lại.
Mặt sau còn một dòng chữ nhỏ.
“Tiêu thoải mái, không cần tiết kiệm, thiếu thì bảo anh.”
Nét chữ ngoáy hơn mặt trước một chút.
Giống như viết rồi do dự, do dự rồi lại viết vào.
Tôi gấp tờ giấy lại, nhét vào ốp điện thoại.
Không phải vì cảm động.
Mà là thấy cái đồ quỷ này buồn cười quá.
Giữ lại làm bằng chứng.
Sau này có thể lôi ra trêu anh.
…Chắc chắn là vì buồn cười.
Không phải vì cái gì khác đâu.
**04**