Chương 7 - Hôn Một Cái Để Cân Nhắc
Cuối cùng hoàn toàn từ bỏ, bĩu môi bơi về.
“Đi thôi, đi thôi.”
Đảo Trân Châu quả nhiên cực kỳ đúng với cái tên “Trân Châu”.
Phần nền đảo là một khối san hô trắng khổng lồ.
Bề mặt chi chít những con trai ngọc tròn bằng đầu ngón tay, phản chiếu đủ màu dưới ánh mặt trời.
Nơi ở của vị tư tế trong lời Diệu là một hang vòm tự nhiên trên đỉnh đảo.
Trước cửa hang rủ xuống những dải màn trong suốt giống xúc tu sứa.
Người anh đuôi xám của Diệu đứng canh ở cửa.
Thấy chúng tôi tới, anh gật đầu rồi vén màn sứa lên.
Ánh sáng bên trong lập tức tối đi.
Một giao nhân rất già ngồi trên bệ đá giữa hang.
Đuôi bà màu trắng xám, vảy gần như đã rụng sạch, chỉ còn một lớp da mỏng.
Hai mắt bà khép hờ.
Nghe thấy tiếng nước mới hơi nâng mí mắt.
“Diệu.”
Giọng bà khô khốc.
“Lại đây.”
Diệu siết chặt tay tôi.
Tôi bóp nhẹ khớp ngón tay cậu.
Cậu hít một hơi, bơi tới quỳ trước bệ đá.
Lão tư tế đưa một bàn tay gầy khô đặt lên đầu cậu.
Chóp đuôi Diệu co lại, nhưng không tránh.
“Khúc cầu phối tối qua ta nghe rồi.”
Lão tư tế nói.
“Sóng nước truyền âm tới đây. Nửa đầu là giai điệu của mẹ con, nửa sau là của chính con.”
Diệu ngẩng đầu.
Lão tư tế buông tay, lấy từ cạnh bệ đá ra một vật.
Rất nhỏ.
Màu trắng sữa, hơi trong suốt, được bọc trong rong biển khô.
Bà đưa cho Diệu.
Diệu nhận lấy rồi mở ra.
Tay cậu lập tức run mạnh.
Là một viên ngọc trai.
Lớn hơn ngọc trai do nước mắt giao nhân tạo ra bình thường khoảng hai vòng, trên bề mặt có một vòng hoa văn vàng nhạt.
“Mẹ con để lại.”
Lão tư tế nói.
“Trước khi đi, cô ấy nhờ ta giữ giúp. Cô ấy nói chờ tới khi con biết hát khúc cầu phối thì giao lại cho con.”
Môi Diệu run lên.
Cậu nắm viên ngọc trai trong lòng bàn tay, áp lên ngực.
Nước mắt rơi xuống.
Một giọt.
Hai giọt.
Ba giọt.
Tất cả đều được lão tư tế dùng một chiếc bát biển hứng lấy.
Bà nhìn những viên ngọc mới trong bát, rồi lại nhìn Diệu.
“Có bạn đời rồi thì đừng khóc nữa.”
Bà nói.
“Ngọc trai nhiều quá sẽ mất giá.”
Diệu bật cười giữa nước mắt, dùng tay áo lau mặt lung tung.
Tôi bơi tới ngồi xổm cạnh cậu, cầm viên ngọc trong tay cậu lên xem một chút rồi trả lại.
Cậu nắm ngọc trai thật chặt, tay còn lại giữ lấy ngón tay tôi.
Ánh mắt lão tư tế dừng trên người tôi rất lâu.
“Mị ma.”
Bà nói.
“Người của Ma vương hải vực.”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Diệu đã chắn ngay trước mặt tôi.
“Cậu ấy là vợ con! Không phải đồ vật của bất kỳ ai!”
Khóe miệng lão tư tế hơi động, coi như một nụ cười.
“Ta biết.”
Bà nói.
“Trên đuôi con có mùi của cậu ấy. Hai người đã liên kết, không tách được nữa.”
“Ý ta là——phía Ma vương sớm muộn cũng sẽ tìm tới.”
“Mị ma là quyến thuộc của hắn. Chạy mất một người, hắn đương nhiên phải truy tìm.”
Đuôi Diệu lập tức căng cứng.
Cậu quay đầu nhìn tôi.
Trong đôi mắt xanh đầy hoảng hốt.
Tôi xoa mặt cậu.
“Đừng sợ.”
“Tôi không sợ hắn!”
Cậu lập tức lớn giọng.
“Hắn tới tôi sẽ——tôi sẽ——”
“Cậu sẽ làm gì?”
Cậu nghẹn lời.
Nghĩ mãi nửa ngày cuối cùng nặn ra được một câu:
“Tôi sẽ hát cho hắn nghe! Hát khúc cầu phối của tôi! Hát đến khi hắn điếc luôn!”
Lão tư tế ho một tiếng.
Tôi bật cười.
Diệu đỏ bừng mặt, kéo tay áo tôi, lí nhí lẩm bẩm:
“Cậu cười gì chứ…”
Tôi ghé tới hôn lên má cậu một cái.
Cậu lập tức im bặt.
Sắc hồng trên đuôi lan thẳng lên tận chân tóc.
Phần tai dưới mái tóc trắng đỏ đến trong suốt.
Lão tư tế phất tay.
“Dẫn cậu ấy đi đi. Chuyện Ma vương, trong tộc sẽ nghĩ cách.”
“Trước tiên lo thắt nút trên đuôi cho tử tế đã.”
Diệu ngẩn ra.
Cúi đầu nhìn đuôi mình.
Không biết từ lúc nào ở cuối vây đuôi đã quấn một vòng sợi rong biển trắng bạc, buộc thành một chiếc nơ méo mó.
“Tôi… tôi buộc từ lúc nào——”
Lão tư tế đã nhắm mắt.
Diệu đỏ mặt kéo tôi ra khỏi hang vòm.
Suốt đường bơi xuống, tay vẫn nắm chặt tay tôi.
Ánh mặt trời từ trên cao rơi xuống, chiếu mái tóc trắng của cậu gần như trở nên trong suốt.
Cậu quay đầu nhìn tôi.
Khóe miệng cong lên.
Chiếc răng nanh nhỏ lộ ra.
Tôi nhìn cậu.
Cậu cũng nhìn tôi.
Bàn tay đang nắm nhau càng siết chặt hơn.
(HẾT)