Chương 3 - Hồn Ma Trong Âm Phủ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi chậm rãi cụp mắt xuống, nhìn chiếc đèn cầm trên tay.[Đó không phải lỗi của em.]

— Câu này, tôi từng nghe qua rồi.

Hồi đó, sau khi tôi bắt gặp hai người họ hôn nhau, Lục Tư Diễn rất nhanh chóng xin lỗi tôi, nói đó chỉ là hiểu lầm.

Nhưng ngay sau đó, tôi phát hiện Giang Dao đã trở thành trợ lý thân cận của anh ta.

Anh ta đi đâu cũng mang Giang Dao theo, đến công ty, đi dự tiệc, thậm chí đưa cô ta về nhà.

Giang Dao trượt tay, đánh vỡ di vật của mẹ tôi, Lục Tư Diễn nói Giang Dao chỉ là không cẩn thận.

Giang Dao vứt bỏ con chó tôi nuôi ba năm, Lục Tư Diễn nói Giang Dao không cố ý.

Giang Dao quỳ trước cửa công ty tôi khóc lóc cầu xin tôi ly hôn, hại tôi bị đình chỉ công tác, Lục Tư Diễn vẫn nói đó không phải lỗi của Giang Dao.

Vậy thì là lỗi của ai?

Mãi đến lúc đệ đơn ly hôn, tôi mới hiểu ra — Tôi và Giang Dao đều không sai.

Cái sai là sự gặp gỡ giữa tôi và Lục Tư Diễn.

Nếu không gặp gỡ, sẽ không yêu nhau, càng không phải đi đến bước đường chán ghét nhau.

Vậy nên kiếp sau, kiếp sau nữa, tôi không bao giờ muốn gặp lại Lục Tư Diễn.

Càng đi vào trong, không khí xung quanh càng trở nên lạnh lẽo.

Phía sau bỗng vang lên tiếng khóc lóc của Giang Dao, cô ta không chịu đi nữa: “Em… em không dám đi, Tư Diễn, em không muốn đi…”

Lục Tư Diễn bất đắc dĩ, đành quay sang tôi: “Có thể tạm dừng một lát được không?”

Tôi nhìn anh ta một cái, rồi dừng bước.

Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng nức nở của Giang Dao.

Rất lâu sau, Lục Tư Diễn mới phá vỡ sự im lặng: “Quỷ sai đại nhân cũng là vong hồn, trước đây ngài từng đến đây chưa? Một mình sao?”

Tôi không ngờ anh ta lại hỏi như vậy, vội vã thu lại tâm trí đang phân tán: “Ừ.”

Lục Tư Diễn nhìn chằm chằm vào tay tôi: “Vậy còn chồng của đại nhân thì sao? Ngài làm quỷ sai là để đợi anh ấy à?”

Tôi sững sờ, suốt dọc đường, tôi chưa hề nhắc nửa lời về chuyện mình đã kết hôn.

Như nhìn thấu sự thắc mắc của tôi, Lục Tư Diễn giải thích: “Trên ngón áp út của cô có vết hằn của nhẫn.”

Tôi cúi xuống nhìn, quả nhiên thấy trên ngón áp út của mình có một vết hằn mờ màu trắng.

Lúc tôi chết, chiếc nhẫn cưới đeo suốt ba năm vừa mới được tháo ra, thế là vết hằn này cũng theo tôi xuống tận suối vàng.

Tôi vô thức nắm lấy vết hằn trắng ấy, dùng giọng điệu lạnh nhạt nhất trả lời: “Lúc còn sống tôi đã ly hôn rồi, không có chồng.”

Chuyện đã nói đến nước này, vậy mà Lục Tư Diễn vẫn tiếp tục truy vấn: Tại sao lại ly hôn? Hết yêu rồi sao?”

“Không phải.”

“Vậy là người đó đối xử tệ với cô?”

Có tính là tệ không nhỉ?

Lục Tư Diễn từng đối xử với tôi rất tốt.

Anh ta luôn ghi nhớ mọi lời tôi nói, ngay cả chu kỳ sinh lý mà đôi khi tôi quên mất, anh ta vẫn nhớ rõ.

Gọi điện thoại lúc nào cũng bắt máy trong vòng ba giây, mỗi dịp kỷ niệm đều có những bất ngờ khác nhau.

Anh ta không bao giờ mất tích, luôn bên cạnh tôi lúc khóc, lúc cười.

Bởi vì biết anh ta yêu tôi, nên tôi có thể tự do trút mọi tật xấu lên đầu anh ta.

Và anh ta cũng bao dung hết thảy sự vô lý của tôi.

Nhưng sau này, tôi trơ mắt nhìn Lục Tư Diễn mang tất cả những thứ đó trao cho Giang Dao.

Tôi mím chặt môi, không muốn nhắc lại chuyện quá khứ, trực tiếp quay người kết thúc chủ đề:

“Đi tiếp thôi, người trước đã xét xử xong rồi.”

Nhưng Lục Tư Diễn vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Tôi đi được hai bước, nhíu mày quay đầu nhìn lại.

Cái quay đầu này, vừa hay chạm phải ánh mắt đầy trào phúng của Lục Tư Diễn.

Giọng anh ta chậm rãi và chắc nịch: “Đại nhân có biết không? Vợ cũ của tôi mỗi khi căng thẳng, cũng rất thích xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út.”

Tôi khựng lại, bàn tay đang vô thức chạm vào ngón áp út lập tức buông thõng.

Nhưng Lục Tư Diễn đã sải bước tiến lên, nắm chặt lấy cổ tay tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)