Chương 2 - Hồn Ma Chó và Kẻ Biến Thái
3
Tôi lại đứng trước cửa nhà, cách con đường chạy trốn thêm một bước xa hơn.
Vội vàng thay giày xong, tôi định thử bỏ chạy lần thứ hai.
“Tôi đi đây.”
Trương Tùng chặn tôi lại.
Hắn không nói gì, tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập càng lúc càng nhanh.
Chú chó nhỏ của tôi lo lắng nhìn chúng tôi.
Nó không thể lên tiếng vào lúc này, chỉ cần lộ ra sơ hở nào thôi, tôi sẽ càng thêm nguy hiểm.
Chẳng lẽ Trương Tùng định ra tay với tôi ngay bây giờ sao.
Tim tôi gần như sắp nhảy ra khỏi cổ họng, cuối cùng hắn mới mở miệng.
“Thật ra, anh đã mua sẵn đồ trắng cho thú cưng rồi.”
“Hả?”
Một tay Trương Tùng kéo tôi, tay kia mở tủ chứa đồ.
Bên trong bày đầy đồ chơi giấy và tiền giấy.
“Đồ trắng dành riêng cho thú cưng…” Tôi nhìn dòng chữ hoa văn trên bao bì, lẩm bẩm.
Trương Tùng gật đầu, cầm một xấp tiền giấy lên ước lượng.
“Vốn định đợi em khỏi b/ệnh rồi mới cùng em đốt…”
“Còn cái này nữa.”
Hắn lấy từ trong túi ra một tấm thẻ giấy tinh xảo.
“Đây là thẻ thân phận làm cho Đoan Đoan.”
“Đốt cùng cho nó, như vậy sang bên kia nó sẽ không còn là chó vô danh.”
Tôi cố dùng khóe mắt liếc sang Đoan Đoan.
Ngay khi nhìn thấy tấm thẻ đó, toàn thân nó run lên bần bật.
“Không được đốt, không được đốt.”
“Thứ đó là vật có thể thiêu rụi linh hồn chó.”
“Đốt nó là con sẽ tan biến!”
Tôi giả vờ như không nghe thấy.
Mồ hôi lạnh rịn đầy trán.
“Vậy thì vừa hay, chúng ta đi đốt ngay bây giờ.”
“Đốt sớm thì Đoan Đoan sớm có thẻ căn cước.”
Trương Tùng nhướn mày.
“Bây giờ sao?”
Tôi kiên quyết gật đầu.
Hắn không nói gì.
Cúi đầu, mày nhíu chặt.
Không hiểu vì sao, tôi cảm giác như hắn đang cố giao tiếp với một thứ gì đó.
Dù con quỷ vẹo đầu luôn ở bên cạnh hắn, nhưng Trương Tùng dường như chưa từng liếc nhìn nó.
Hắn cũng chưa từng nhìn hồn ma chú chó một lần nào.
Tôi nảy ra một suy đoán.
Có lẽ hắn không nhìn thấy quỷ.
Hắn chỉ có thể thông qua ý thức để trao đổi với con quỷ vẹo đầu kia.
Quả nhiên, con quỷ vẹo đầu nhìn chằm chằm tôi một lúc.
Vừa gật đầu, vừa mấp máy miệng.
“Khè.”
Cột sống cổ của nó hẳn đã thật sự gãy.
Cái đầu chỉ được da thịt treo lại, lắc lư mà không rơi xuống.
Trương Tùng xoa xoa trán.
Hắn đã nhận được câu trả lời khẳng định từ con quỷ đó.
“Được thôi.”
Được hắn cho phép, tôi xách tiền giấy đi thẳng ra cửa lớn.
“Em chạy đi đâu thế?”
Lần này, đến lượt tôi dùng ánh mắt dò xét nhìn Trương Tùng.
“Xuống dưới đốt giấy chứ sao.”
“Em còn định đốt trong nhà à?”
Trương Tùng gãi đầu, theo sau tôi.
4
Tôi chọn một góc trong khu chung cư, tránh xa khu cây xanh.
“Chỗ này đi.”
Tôi cứng đầu chỉ vào khoảng đất đó.
Tôi vẫn chưa tìm được cách chạy trốn.
Nhưng tôi đã đi vòng quanh khu chung cư hai vòng rồi.
Nếu đi thêm nữa, Trương Tùng chắc chắn sẽ sinh nghi.
Tôi ngồi xổm xuống, dùng đá viết tên Đoan Đoan lên mặt đất.
Trời đã xế chiều.
Tôi phải làm sao mới có thể sống sót qua hôm nay đây.
Chạy thẳng?
Cho dù tôi chạy nhanh hơn Trương Tùng, thì con quỷ vẹo đầu kia phải làm sao.
Nhìn ngọn lửa đang cháy trong tay, tôi cảm thấy tuyệt vọng.
“Hôm nay thời tiết không tốt lắm.”
“Mong lát nữa có gió lớn thổi tắt đám lửa này.”
“Chó con vẫn chưa muốn biến mất.”
Tôi nín thở.
Đoan Đoan đang ám chỉ tôi điều gì đó.
Tôi hình như đã hiểu ra.
Tôi giả vờ bình thản đốt giấy.
Cố ý làm động tác thật chậm.
“Giấy phải đốt cho cháy hết, cháy sạch.”
“Nếu không gây hỏa hoạn thì không hay.”
Từ đầu đến cuối, Trương Tùng không hề tham gia đốt tiền giấy.
Hắn chỉ đứng nhìn tôi.
Trong tay nắm chặt thẻ thân phận của Đoan Đoan.
“Gần xong rồi.”
“Đưa thẻ thân phận cho tôi đi.”
Tôi chìa tay ra, không ngẩng đầu.
Ngay khoảnh khắc tay tôi chạm vào tấm thẻ.
Xung quanh bỗng nổi lên một cơn gió không rõ từ đâu tới.
Tro bụi bay thẳng vào mắt Trương Tùng.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội.
“C/h/ế/t t/i/ệ/t!”
Đoan Đoan lao vút tới con quỷ vẹo đầu.
Dùng móng vuốt điên cuồng cào xé cái đầu yếu ớt của nó.
Ngay lúc này!
Tôi giật phăng thẻ thân phận của Đoan Đoan.
Cắm đầu chạy về phía cổng khu chung cư.
Sau lưng là tiếng gào giận dữ của Trương Tùng.
Tôi không dám ngoảnh đầu lại.
Cho tới khi lao ra khỏi khu chung cư.
Trên đường lớn người qua lại tấp nập.
Đây là giờ cao điểm tan ca.
Rất đông người.
Tôi không tin con quỷ mà Trương Tùng nuôi có thể che mắt từng ấy người trong chớp mắt.
Quả nhiên đúng như tôi đoán.
Trương Tùng đuổi tới cổng khu chung cư thì dừng lại.
Vài giây Đoan Đoan giữ chân con quỷ vẹo đầu đã phát huy tác dụng sống còn.
“Mẹ ơi, chúng ta mau đi.”
“Bọn họ tạm thời chưa đuổi ra được đâu.”
“Nhưng chậm thêm thì khó nói lắm.”
Đoan Đoan thở hổn hển chạy về bên tôi.
Linh hồn của nó có chút hỗn loạn.
Cách một con đường, tôi nhìn thấy Trương Tùng và con quỷ vẹo đầu đứng trước cổng khu chung cư.
Ánh mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm vào tôi.
Con quỷ vẹo đầu mấp máy miệng.
Sau đó, Trương Tùng cười.
Hắn nhìn tôi, làm khẩu hình.
“Tôi sẽ tìm được cô.”