Chương 15 - Hôn Lén Và Cuộc Trả Thù Đầy Đau Khổ
“Cô ta còn nói bình thường Sinh Sinh đối xử với cô ta đặc biệt tốt, nhưng cô ta không phải cố ý phá hỏng quan hệ của họ, chỉ là nhất thời không kiềm chế được tình cảm, bản thân cô ta cũng không ngờ chuyện lại thành ra như vậy.”
“Cô ta nói Sinh Sinh tát cô ta trước mặt toàn trường, cô ta đã biết sai rồi, nhưng Sinh Sinh vẫn không chịu buông tha, bây giờ cô ta đến lớp cũng không dám, sợ bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ.”
Những lời này truyền qua truyền lại, chiều hướng bắt đầu thay đổi.
Có người bắt đầu bênh vực cô ta.
“Thật ra Chu Nghệ Hàm cũng đáng thương, từ nhỏ đã không có bố mẹ, thiếu tình yêu, nhìn thấy người khác đối xử tốt với mình là dễ động lòng.”
“Thực ra Sinh Sinh cũng hơi quá đáng, tát người ta đau như vậy, có cần đến mức đó không?”
“Người ta cũng đã xin lỗi rồi, còn bám mãi không buông, tính tiểu thư cũng quá nặng rồi đó?”
Chu Nghệ Hàm còn cố ý dẫn dắt dư luận, khắp nơi đi nói: “Anh Phó chỉ là mềm lòng, thấy tôi đáng thương nên mới giúp tôi thôi, trong lòng anh ấy chỉ có chị Giản Sinh. Chị Giản Sinh quá mạnh tay, không chịu tha thứ cho tôi, nhất định phải làm chuyện này ầm lên. Bây giờ chị ấy ép tôi đến mức không thể ở lại trường nữa, tôi thật sự không biết phải làm sao đây…”
Lúc những lời này truyền đến tai tôi, tôi đang làm thí nghiệm trong phòng lab.
Chị khóa hùng hổ chạy vào: “Sinh Sinh! Em biết Chu Nghệ Hàm đó bên ngoài nói em thế nào không?”
Tôi cũng không ngẩng đầu: “Nói thế nào?”
“Nó nói em ỷ nhà có tiền mà bắt nạt nó, một sinh viên nghèo! Nói em tính tiểu thư nặng, không chứa nổi người khác! Nói Phó Cảnh Tư chỉ thương hại nó, là em ép người quá chặt nên nó mới bất đắc dĩ!” Chị khóa tức đến giậm chân, “Nó cũng quá không biết xấu hổ rồi đấy! Rõ ràng là nó lén hôn vị hôn phu của người ta, giờ lại đổ ngược lại nói em là người xấu?”
Tôi đặt ống nghiệm trong tay xuống, lau lau tay.
“Cứ mặc nó nói đi.”
“Em cứ thế cho qua à?” Chị khóa không tin nổi nhìn tôi.
“Không cho qua thì còn làm sao?” Tôi cười khổ một tiếng, “Giờ em nói gì cũng sai, càng giải thích lại càng giống như em đang bức người. Cứ để nó nói đi, dù sao sự thật cũng bày ra đó rồi.”
Chị khóa còn muốn nói gì nữa thì điện thoại vang lên.
Chị ấy nhìn qua sắc mặt càng khó coi hơn: “Là Phó Cảnh Tư.”
Tôi cầm lấy điện thoại, thấy Phó Cảnh Tư gửi đến một tin nhắn dài.
“Sinh Sinh, anh biết em vẫn đang giận. Nhưng Nghệ Hàm thật sự không cố ý, cô ấy cũng biết sai rồi, mấy ngày nay ăn không vô ngủ không được, cả người gầy đi một vòng. Em có thể rộng lượng một chút, đi xin lỗi cô ấy không? Cho dù chỉ là nói vài câu mềm mỏng, để cô ấy dễ chịu hơn một chút cũng được. Nhà cô ấy không tốt, từ nhỏ đã chịu rất nhiều khổ, em đừng chấp nhặt với cô ấy nữa. Coi như anh cầu em, được không?”
Tôi nhìn tin nhắn này, bật cười.
Không phải tức, mà là thật sự thấy buồn cười.
Anh ta bảo tôi đi xin lỗi Chu Nghệ Hàm?
Người lén hôn vị hôn phu của tôi, bây giờ lại cần tôi đi xin lỗi?
Chị khóa ở bên cạnh cũng nhìn thấy, tức đến mặt xanh mét: “Phó Cảnh Tư này có bệnh hả? Bảo em đi xin lỗi con trà xanh đó? Anh ta điên rồi à?”
Tôi không nói gì, đưa điện thoại trả lại cho chị khóa: “Chị giúp em chặn anh ta đi.”
Chị khóa chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp chặn anh ta, tiện tay kiểm tra luôn điện thoại của tất cả mọi người trong phòng thí nghiệm, bảo đảm không ai nhận được tin nhắn của Phó Cảnh Tư.
“Sau này anh ta còn tới quấy rầy em, chị thay em mắng lại!” Chị khóa vỗ vai tôi.
Tôi gật đầu, trong lòng lại không có mấy gợn sóng.
Phó Cảnh Tư sẽ biến thành như vậy, tôi chẳng thấy bất ngờ chút nào.
Kiếp trước anh ta cũng thế, Chu Nghệ Hàm vừa khóc vừa náo, anh ta liền mềm lòng, rồi thấy cả thế giới đều có lỗi với cô ta.
Bây giờ cũng chỉ là lặp lại một lần thôi.