Chương 21 - Hôn Lễ Thay Thế Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Giang Tư Hành lảo đảo đứng ở cửa, đôi môi tái nhợt. Nhìn là biết bệnh tình đang rất nghiêm trọng.

Nhưng Vương Ngọc Đình cứ làm như không thấy.

Bà ta nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía Giang Tư Hành: “Mày nhìn lại cái bộ dạng hèn hạ của mày xem, ba mày làm sao mà dám giao gia sản cho mày thừa kế hả?”

“Sao tao lại có đứa con trai vô dụng như mày chứ!”

Tống Minh Nhan chớp mắt.

À đúng rồi, quên chưa nói. Đến tận bây giờ, Giang Tư Hành vẫn luôn giữ thái độ “hiếu thuận” với Vương Ngọc Đình, Chu Tấn An cũng không biết cụ thể kế hoạch của anh là gì.

Bởi vì anh chưa từng vạch trần chuyện chính Vương Ngọc Đình đem anh bỏ trên núi.

Cho nên Vương Ngọc Đình vẫn đinh ninh Giang Tư Hành hiện tại vẫn dễ thao túng như hồi trước.

Giang Tư Hành nhíu mày, mặt đầy sát khí: “Nói xong chưa?” Giọng anh lạnh buốt. Lạnh đến mức những người có mặt ở đó đều rụt cổ lại.

Con trai rúc vào lòng Tống Minh Nhan.

Cô biết, đây là dấu hiệu báo trước cơn thịnh nộ của anh, nhưng không phải nhắm vào cô.

Cô chuẩn bị dọn dẹp để đứng xem kịch hay.

Kết quả là, Giang Tư Hành lại vẫy tay với con trai: “Quả Quả, lại đây.”

Thằng bé quay sang nhìn Tống Minh Nhan như đang lưỡng lự. Cô cau mày, vẫn thúc giục con: Qua chỗ ba đi.”

Bởi vì Giang Tư Hành vừa nháy mắt với cô. Ánh mắt mà chỉ Tống Minh Nhan của trước kia mới có thể hiểu được.

Anh bảo cô đừng sợ.

So với Vương Ngọc Đình, Tống Minh Nhan đương nhiên chọn tin tưởng Giang Tư Hành.

Thấy vậy, Vương Ngọc Đình lập tức chửi bới: “Mau ném cái thứ tạp chủng này đi, mày đúng là rớt giá, loại người nào cũng dám dẫn về nhà!”

“Giang Tư Hành, mày có muốn gia sản nhà họ Giang nữa không?”

Giang Tư Hành nắm chặt tay con trai, dịu dàng nhìn thằng bé: “Con trai, con có muốn gia sản của ba không?” Hoàn toàn lờ đi Vương Ngọc Đình.

Tống Minh Nhan: …

Sao tự nhiên lại hỏi câu này?

Thêm nữa, con trai từ nhỏ đã được cô nhồi sọ tư tưởng tiền càng nhiều càng tốt.

Thằng bé lập tức gật đầu: “Dạ muốn!”

Tống Minh Nhan cười gượng.

Con trai cũng giống cô, đều hám tiền.

“Nghe thấy chưa? Con trai tôi muốn kế thừa gia sản của tôi.” Giang Tư Hành từ từ đứng thẳng người lên. Chỉ có Tống Minh Nhan là nhìn thấy đôi chân đang run rẩy sắp quỵ xuống của anh.

Cô có chút bất mãn. Vương Ngọc Đình đúng là thứ hại người.

Giây tiếp theo, dưới ánh mắt căm phẫn như muốn ăn tươi nuốt sống của Vương Ngọc Đình, anh mở lời: “Còn nữa, bắt đầu từ ngày hôm nay, nó đổi tên thành Giang Tống Du, gia sản của nhà họ Giang sẽ có phần của nó.”

Tống Minh Nhan tròn mắt. Phát tài rồi…

Còn cái tên, vốn chỉ là vật ngoài thân, cô đâu có định kiến là con cái cứ phải mang họ mẹ. So với gia sản nhà họ Giang, một cái tên thì ăn nhằm gì. Cô biết cân nhắc nặng nhẹ.

Vương Ngọc Đình bị chọc tức đến phát điên, bà ta dậm chân thét lên: “Mày điên rồi à? Tao bảo mày đuổi chúng nó đi!”

“Mày rốt cuộc còn muốn cái nhà này nữa không? Mày có làm tròn đạo hiếu với người mẹ đã khuất của mày không?”

Giang Tư Hành lạnh lùng nhìn bà ta: “Đã bao nhiêu năm rồi, tôi đóng kịch cũng mệt lắm rồi.”

Vương Ngọc Đình sững người: “Cái gì?”

Giang Tư Hành bế con trai đi về phía Tống Minh Nhan: “Năm đó bà hại chết mẹ tôi như thế nào, tôi sớm đã nắm trong tay bằng chứng rồi.”

Giây tiếp theo, anh nhìn về phía Tống Minh Nhan: “Thêm nữa, cô ấy có tên, cô ấy là Tống Minh Nhan.”

“Là vợ của tôi, bà không tôn trọng cô ấy, thủ đoạn của tôi ra sao chắc bà cũng từng nghe qua rồi.”

Đây là sự đe dọa trắng trợn.

Nhưng Tống Minh Nhan lại cảm thấy khá sảng khoái, ai bảo Vương Ngọc Đình sáng sớm đã tới phát điên, làm phiền người khác nghỉ ngơi.

Trên mặt Vương Ngọc Đình chợt thoáng qua vẻ sợ hãi.

Đúng vậy, thủ đoạn của Giang Tư Hành rất đáng sợ, nhưng anh chưa từng dùng lên người nhà họ Giang.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)