Chương 1 - Hôn Lễ Định Mệnh
Ngày cưới của con trai, MC bảo tôi giao giấy chứng nhận nhà và thẻ ngân hàng cho đôi tân nhân.
Con dâu cười chờ tôi lên sân khấu, chồng đứng bên cạnh thúc giục:
“Mau lên, đừng để nhà thông gia chê cười.”
Tôi cúi đầu nhìn bản thỏa thuận tặng cho trong hộp quà, bỗng nhớ tới kiếp trước.
Tôi đưa nhà cho con trai, đưa tiền hưu cho chồng, đưa nửa cái mạng này cho cái nhà ấy.
Cuối cùng, tôi chết trong phòng bếp. Trong nồi vẫn còn đang hầm canh chân giò cho con dâu ở cữ uống.
Không một ai trong bọn họ phát hiện người tôi đã lạnh.
Sống lại một đời, tôi xé thỏa thuận ngay tại chỗ.
“Nhà không thêm tên, sính lễ tôi cũng không bỏ ra nữa.”
Đời này, tôi không còn làm bảo mẫu cho cả nhà nữa.
1. Ngay tại hôn lễ, tôi xé thỏa thuận tặng cho
Tôi trọng sinh vào ngày cưới của con trai.
MC đang đứng trên sân khấu hô:
“Xin mời mẹ chú rể trao giấy chứng nhận nhà và thẻ ngân hàng tượng trưng cho lời chúc phúc tới đôi tân nhân.”
Dưới sân khấu là một tràng pháo tay.
Tôi cúi đầu, nhìn chiếc hộp nhung đỏ trong tay mình.
Bên trong đặt giấy chứng nhận nhà, thẻ ngân hàng, còn có một bản thỏa thuận tặng cho mà tôi vừa ký tên xong.
Kiếp trước, chính là ngày hôm nay.
Tôi thêm tên con trai Chu Minh Hiên và con dâu Triệu Duyệt vào căn nhà duy nhất của mình, lại chuyển khoản hai trăm tám mươi tám nghìn tiền sính lễ.
Mẹ thông gia nắm tay tôi nói:
“Thông gia thật rộng rãi, Duyệt Duyệt gả qua đó là được hưởng phúc rồi.”
Tôi cười đến mức mặt cũng cứng đờ.
Sau đó thì sao?
Triệu Duyệt mang thai, tôi hầu hạ.
Triệu Duyệt ở cữ, tôi hầu hạ.
Cháu trai đi nhà trẻ, tôi đưa đón.
Chồng tôi, Chu Kiến Quốc, chỉ nói một câu: “Bà là bà nội, vất vả một chút cũng là lẽ nên làm”, thế là tôi vất vả đến tận năm sáu mươi hai tuổi.
Lúc chết, tôi nằm sấp trên sàn bếp, bếp gas vẫn đang để lửa nhỏ.
Màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt.
Con trai nhắn tin cho tôi:
“Mẹ, chân giò đừng nêm mặn quá, Duyệt Duyệt không ăn được.”
Không ai hỏi vì sao tôi không trả lời.
Mãi đến ngày hôm sau, người giúp việc theo giờ đến nhà mới phát hiện tôi đã cứng đờ.
Sau này tôi mới biết, căn nhà bị bọn họ bán đi, tiền đền bù giải tỏa cũng vào tài khoản của con trai.
Con gái tôi, Tiểu Mãn, vội vàng trở về lo hậu sự cho tôi, lại bị anh trai nó chặn ngoài cửa.
“Con gái đã gả ra ngoài rồi, còn về chia chác cái gì?”
Nó khóc ngồi suốt một đêm trước cổng khu chung cư.
Khi đó tôi đã chết rồi.
Chẳng làm được gì nữa.
Trên sân khấu, MC lại hô thêm một lần:
“Mẹ anh Chu, xin mời bà lên sân khấu.”
Tôi ngẩng đầu.
Chu Minh Hiên đứng dưới ánh đèn, nháy mắt ra hiệu với tôi.
Triệu Duyệt mặc váy cưới, cười ngọt ngào, nhưng mắt thì cứ nhìn chằm chằm chiếc hộp trong tay tôi.
Chu Kiến Quốc đứng bên cạnh, thấp giọng thúc tôi:
“Đứng ngây ra đó làm gì? Mau lên đi, đừng để thông gia chê cười.”
Tôi đứng dậy.
Tất cả mọi người đều tưởng tôi sẽ đưa chiếc hộp qua.
Tôi bước lên sân khấu, trước mặt khách khứa đầy sảnh, mở chiếc hộp ra.
Sau đó rút giấy chứng nhận nhà ra.
Nụ cười trên mặt Triệu Duyệt cứng lại.
Chu Minh Hiên nhỏ giọng hỏi:
“Mẹ, mẹ làm gì vậy?”
Tôi xé bản thỏa thuận tặng cho làm đôi.
Mảnh giấy rơi xuống tấm thảm đỏ trong hôn lễ.
Dưới sân khấu im phăng phắc.
Tôi nói vào micro:
“Nhà không thêm tên, sính lễ tôi không bỏ ra.”
Mẹ thông gia là người đầu tiên đứng bật dậy.
“Thông gia, bà có ý gì vậy? Hôn lễ cũng tổ chức rồi, bà lại lật lọng giữa chừng à?”
Tôi nhìn bà ta.
“Không phải lật lọng giữa chừng, là đến trước khi chết mới nghĩ thông.”
Mặt Chu Kiến Quốc xanh mét:
“Tô Lan Chi, bà điên rồi à?”
Tôi cầm cả thẻ ngân hàng về.
“Không điên.”
“Chỉ là không muốn làm kẻ bị lợi dụng nữa thôi.”
2. Con gái đang đợi tôi ở đồn công an
Hôn lễ lập tức nổ tung.
Người bên nhà thông gia đập bàn, nói nhà chúng tôi bắt nạt người ta.
Chu Minh Hiên túm lấy cánh tay tôi, nén giận nói:
“Mẹ, có gì xuống dưới nói, hôm nay con kết hôn, mẹ đừng làm loạn.”
Tôi hất tay nó ra.
“Mẹ không làm loạn.”
“Mẹ chỉ thu lại đồ của mình.”
Mắt Triệu Duyệt đỏ lên, nước mắt nói đến là đến.
“Dì, có phải dì có ý kiến với con không? Nếu dì không thích con, con có thể không gả nữa.”
Kiếp trước, cô ta cũng nói câu này.
Khi ấy tôi sợ con trai mất mặt, sợ họ hàng bàn tán, vội vàng nhét giấy chứng nhận nhà vào lòng cô ta.
Đời này, tôi đưa micro tới trước mặt cô ta.
“Được.”
Cô ta sững người.
Tôi nói:
“Không gả thì chia tiền khách sạn theo đầu người. Nhà các người bên đó hai mươi sáu bàn, mỗi bàn ba nghìn hai.”
Dưới sân khấu vang lên một loạt tiếng hít khí.
Mẹ thông gia the thé hét:
“Có ai làm mẹ chồng như bà không!”
Tôi gật đầu:
“Trước đây không có, bây giờ có rồi.”
Chu Kiến Quốc xông lên, muốn giật giấy chứng nhận nhà trong tay tôi.
“Tô Lan Chi, đưa đây! Bà đừng ở đây làm mất mặt nữa!”
Tôi lùi lại một bước.
“Căn nhà này là bố mẹ tôi để lại cho tôi, trên giấy chứng nhận nhà viết tên một mình Tô Lan Chi tôi. Ông thử cướp xem.”
Tay ông ta cứng đờ giữa không trung.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi tôi reo lên.
Trên màn hình hiện hai chữ “Tiểu Mãn”.
Tim tôi thắt lại.
Kiếp trước, cuộc điện thoại này tôi không nghe.
Bởi vì Chu Kiến Quốc nói:
“Hôm nay là ngày con trai bà cưới vợ, con gái đã gả ra ngoài thì đừng đến thêm loạn.”
Sau này tôi mới biết, hôm đó Tiểu Mãn bị chồng nó, Trần Lập, đánh đến thủng màng nhĩ, ở đồn công an gọi cho tôi mười bảy cuộc điện thoại.
Tôi không nghe một cuộc nào.
Cuối cùng nó tự ký giấy hòa giải, trở về cái nhà đó.
Ba tháng sau, nó lại bị đánh đến nhập viện.
Chuyện này trở thành cái gai đau nhất trong kiếp trước của tôi.
Điện thoại vẫn đang reo.
Chu Kiến Quốc trừng tôi:
“Không được nghe!”
Tôi nhìn ông ta, ấn nghe máy.
Giọng Tiểu Mãn run rẩy:
“Mẹ, mẹ có thể tới đón con không?”
Bên kia rất ồn, có người khuyên nó: “Vợ chồng làm gì có chuyện không cãi nhau.”
Tay tôi lập tức siết chặt.
“Con đang ở đâu?”
“Đồn công an Thành Nam.”
Chu Kiến Quốc nghe thấy, hạ giọng nói:
“Hôm nay là ngày gì bà không biết à? Nó lại gây chuyện gì với Trần Lập nữa? Bảo nó tự về đi!”
Tôi nhét giấy chứng nhận nhà vào túi, xoay người đi xuống sân khấu.
Chu Minh Hiên sốt ruột:
“Mẹ! Hôn lễ của con còn chưa xong!”
Tôi không quay đầu.
“Con hai mươi tám tuổi rồi.”
“Em gái con đang ở đồn công an.”
“Hôm nay mẹ làm mẹ nó trước.”
3. Lần này, tôi đón con bé về nhà
Khi tôi chạy tới đồn công an, Tiểu Mãn đang ngồi trên ghế dài.
Nửa bên mặt sưng lên, khóe miệng rách, cổ tay áo bị xé mất một đoạn.
Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên không phải là khóc.
Mà là co người về sau.
Tim tôi đau đến tê dại.
Kiếp trước, tôi luôn chê nó “mềm yếu”, “không có tiền đồ”.
Mỗi lần nó bị đánh trở về, tôi đều nói:
“Phụ nữ đã kết hôn rồi, sao có thể không chịu chút ấm ức nào?”
Tôi tưởng mình đang dạy nó cách sống qua ngày.
Thật ra là đang đẩy nó vào hố lửa.
Trần Lập ngồi đối diện, vắt chân.
Vừa thấy tôi, hắn lập tức đổi sang vẻ mặt thật thà.
“Mẹ, con với Tiểu Mãn chỉ cãi nhau vài câu thôi, là cô ấy tự ngã.”
Tiểu Mãn cúi đầu, ngón tay bấu lấy đường chỉ quần.
Tôi đi tới, ngồi xổm trước mặt nó.
“Hắn đánh con à?”
Môi nó run run, không dám nói.
Trần Lập cười:
“Mẹ, mẹ đừng nghe cô ấy nói bậy. Tính cô ấy bướng, con đẩy một cái, cô ấy đã muốn báo cảnh sát.”
Tôi quay đầu nhìn hắn.
“Anh đẩy chỗ nào?”
Hắn ngẩn ra.
“Thì, thì vai.”
Tôi chỉ dấu bàn tay trên mặt Tiểu Mãn.
“Vai nhà anh mọc trên mặt à?”
Cảnh sát bên cạnh nhìn Trần Lập một cái.
Sắc mặt Trần Lập thay đổi.
“Tô Lan Chi, bà có ý gì? Tôi gọi bà một tiếng mẹ là nể mặt bà đấy.”
Tôi đứng dậy.
“Không cần nể.”
“Bắt đầu từ hôm nay, con gái tôi sẽ không về nhà anh nữa.”
Tiểu Mãn đột ngột ngẩng đầu.
Ánh mắt ấy vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Trần Lập cũng đứng lên:
“Bà nói không về là không về à? Cô ấy là vợ tôi!”
Tôi mở ghi âm điện thoại, đặt lên bàn.
“Anh nói lại lần nữa xem.”
Giọng hắn nghẹn lại.
Tôi quay sang nói với cảnh sát:
“Tôi muốn đưa con bé đi giám định thương tích, cũng muốn xin lệnh bảo vệ an toàn cá nhân. Phiền các đồng chí tra giúp cả ghi chép báo án trước đây.”
Trần Lập lập tức sốt ruột.
“Lệnh bảo vệ gì chứ? Mẹ, mẹ đừng nghe cô ấy nói linh tinh. Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, có cần làm lớn chuyện vậy không?”
Tôi nhìn hắn.
“Vừa rồi anh còn nói là con bé tự ngã.”
Môi hắn mấp máy.
Tôi không cho hắn cơ hội nói bù.
“Nếu là tự ngã, anh sợ gì giám định thương tích?”
Cảnh sát đặt bút xuống, cũng nhìn về phía Trần Lập.
Khuôn mặt thật thà của Trần Lập không giữ nổi nữa.
Kiếp trước, tôi chính là bị khuôn mặt này lừa.
Mỗi lần hắn tới đón Tiểu Mãn, hắn đều xách hoa quả, gọi tôi là mẹ, vừa vào cửa đã tranh rửa bát.
Tôi còn khuyên Tiểu Mãn:
“Con xem Trần Lập biết đối nhân xử thế thế nào, đàn ông nóng tính một chút cũng bình thường.”
Bình thường.
Đời này tôi hận nhất hai chữ ấy.
Nước mắt Tiểu Mãn lập tức rơi xuống.
“Mẹ…”
Tôi nắm lấy tay nó.
Tay nó lạnh đến dọa người.
“Tiểu Mãn, trước đây mẹ sai rồi.”
“Lần này mẹ đón con về nhà.”
Nó khóc đến vai run bần bật.
Tôi ôm nó vào lòng.
Trên người nó có mùi rượu thuốc, còn có mùi bột giặt chưa xả sạch.
Đến lúc này tôi mới nhớ ra, mình đã rất lâu rồi không ôm con gái cho đàng hoàng.
Ra khỏi đồn công an, tôi đưa nó tới bệnh viện.
Khi xếp hàng giám định thương tích, nó vẫn luôn cúi đầu.
Bên cạnh có một cô gái trẻ nhìn nó vài lần, nhỏ giọng hỏi:
“Chị ơi, chị có đau không?”
Tiểu Mãn ngẩn ra.
Mấy giây sau, nó mới gật đầu.
Tôi ngồi bên cạnh nó, khóe mắt cay xè.
Hóa ra không phải nó không đau.
Mà là trước giờ chưa từng có ai hỏi.
4. Tôi tát con trai một bạt tai trước mặt mọi người
Tôi đưa Tiểu Mãn về căn nhà cũ mẹ tôi để lại.
Không phải nhà họ Chu.
Chu Kiến Quốc gọi điện suốt dọc đường, tôi không nghe một cuộc nào.
Vào cửa, Tiểu Mãn đứng trong sân, nhìn giàn nho phủ bụi.
“Mẹ, chúng ta không về nhà sao?”
“Đây cũng là nhà.”
Nó thấp giọng nói:
“Bố sẽ tức giận.”
“Cứ để ông ta tức.”
Tôi tìm chăn đệm sạch ra, lại đun nước trong bếp.
Tiểu Mãn ngồi trên chiếc ghế nhỏ, cẩn thận nhìn tôi bận rộn.
Từ nhỏ nó đã như vậy.
Muốn giúp, lại sợ gây thêm phiền.
Trước đây tôi luôn nói:
“Anh con đi làm mệt, con thông cảm cho nó nhiều một chút.”
“Bố con tính khí là như thế, con đừng cãi lại.”
“Trần Lập là do con tự chọn, ngày tháng phải sống cho đàng hoàng.”
Từng câu từng câu, toàn là dao.
Toàn đâm lên người nó.
Nước sôi, tôi nấu cho nó một bát mì.
Nước dùng trong, trứng chần, rắc thêm một nắm hành hoa.
Nó cầm đũa lên, nước mắt lộp bộp rơi vào bát.
“Mẹ, con tưởng mẹ sẽ không quản con nữa.”
Tôi ngồi xuống đối diện nó.
“Trước đây mẹ khốn nạn.”
Nó lắc đầu, khóc đến không nói nên lời.
“Trước đây mẹ cũng không dễ dàng gì.” Nó nhỏ giọng nói.
Tôi nghe mà càng khó chịu hơn.
Đến lúc này rồi, nó vẫn còn tìm lý do giúp tôi.
Kiếp trước nó cũng như vậy.
Rõ ràng bị Trần Lập đánh đến nằm viện, lại sợ tôi khó xử, còn quay ngược lại an ủi tôi:
“Mẹ, con không sao, mẹ về chăm sóc chị dâu đi.”
Tôi thật sự đã về.
Về để hầm canh cho Triệu Duyệt.
Nghĩ tới đây, đôi đũa trong tay tôi suýt nữa cầm không vững.
Tôi đẩy bát mì về phía nó.
“Ăn trước đi.”
“Sau này mẹ sẽ không để con hiểu chuyện thay ai nữa.”
Ngoài cửa truyền tới tiếng đập cửa.
Giọng Chu Kiến Quốc xuyên qua cánh cửa gỗ vọng vào.
“Tô Lan Chi! Bà mở cửa cho tôi!”
Đũa trong tay Tiểu Mãn run lên.
Tôi giữ tay nó lại.
“Ăn của con đi.”
Tôi đi tới cửa, không mở cửa.
“Có chuyện gì mai nói.”
Chu Kiến Quốc mắng:
“Hôm nay bà phá hôn lễ thành như vậy, còn dám trốn? Minh Hiên sắp bị thông gia mắng chết rồi!”
“Nó đáng đời.”
Ngoài cửa yên tĩnh hai giây.
Sau đó là giọng Chu Minh Hiên.
“Mẹ, có phải mẹ già đến hồ đồ rồi không? Chuyện lớn như con kết hôn, mẹ lại vì Tiểu Mãn mà bỏ đi?”
Tôi cười.
“Con kết hôn là chuyện lớn, nó bị đánh thì không phải à?”
“Chỉ là vợ chồng cãi nhau thôi!” Nó buột miệng nói. “Nó là con gái đã gả ra ngoài, dựa vào đâu bắt cả nhà xoay quanh nó?”
Tiểu Mãn trong nhà trắng bệch mặt.
Tôi mở cửa.
Chu Minh Hiên đang đứng ở cửa, bộ âu phục vẫn chưa thay, hoa cài ngực bị lệch.
Tôi giơ tay tát nó một bạt tai.
Chát một tiếng.
Mấy người hàng xóm trong ngõ đều thò đầu ra nhìn.
Chu Minh Hiên che mặt, không dám tin nhìn tôi.