Chương 10 - Hôn Lễ Định Mệnh Và Bản Di Chúc Bí Mật
Bên ngoài cửa sổ phòng bệnh, nắng đang lên tuyệt đẹp.
Tôi đã bán căn nhà đó.
Tám triệu tệ, không thiếu một xu trở về tài khoản của tôi.
Tôi chuyển một triệu tệ cho cậu, để cảm ơn sự chăm sóc của cậu suốt những năm qua.
Cậu không nhận, trả lại nguyên vẹn số tiền đó vào thẻ của tôi, lại còn chuyển thêm cho tôi hai triệu tệ nữa.
Kèm theo một lời nhắn: “Cháu sống tốt, đó chính là lời cảm ơn lớn nhất dành cho cậu rồi.”
Cuối cùng, tôi xin nghỉ việc ở trường, đặt một vé máy bay đến Zurich.
Khi máy bay xuyên qua tầng mây, bên ngoài ô cửa sổ là một vùng ánh sáng trắng xóa chói lòa.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Trong đầu lướt qua rất nhiều hình ảnh.
Khi bố mẹ vẫn còn trên đời, cả nhà quây quần bên bàn ăn bữa cơm tất niên.
Lần đầu tiên Hứa Ngôn nắm tay tôi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Ngày cưới hôm đó, tôi cẩn thận xách váy cưới bước qua dãy hành lang dài, trong lòng ngập tràn những ước vọng về tương lai.
Tất cả, đã qua rồi.
Bước ra khỏi nhà ga sân bay, tôi dừng lại bên đường, thay một chiếc sim điện thoại nội địa mới.
Tôi ngẩng đầu lên, dãy núi Alps đằng xa được bao phủ bởi lớp tuyết đọng quanh năm không tan, lấp lánh ánh vàng nhạt dưới ánh bình minh.
Gió rất lạnh, cuốn theo hương thơm của gỗ thông và mùi đất ẩm.
Tôi hít một hơi thật sâu, bẻ đôi chiếc sim cũ, ném vào thùng rác ven đường.
Sau đó, tôi kéo chặt lại chiếc áo khoác, cất bước đi về phía vùng ánh sáng vàng rực rỡ kia.