Chương 13 - Hôn Lễ Đầy Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lẽ ra cô đã phải quen với điều đó từ lâu.

“Mẹ có việc gì không?”

Triệu Thục Lan bước vào, giọng dịu đi: “Tri Hạ, mẹ đến thăm con.”

“Không cần thăm, con vẫn còn sống.”

“Cái con bé này, sao nói chuyện lại gắt gỏng thế hả?”

Lâm Tri Hạ không đáp lời.

Triệu Thục Lan ngồi xuống sô pha, nhìn quanh một lượt.

Trên tường treo vài bức tranh.

Một số đường nét không được vững, nhưng có thể thấy cách phối màu rất dịu dàng.

Triệu Thục Lan nhìn thêm vài lần.

“Con vẫn đang vẽ à?”

“Thỉnh thoảng ạ.”

“Tay con không tốt mà, đừng có cố làm gì.”

Động tác rót nước của Lâm Tri Hạ khựng lại.

Sau đó cô đặt cốc nước ra trước mặt Triệu Thục Lan.

“Nói vào chuyện chính đi.”

Sự bối rối xẹt qua mặt Triệu Thục Lan.

“Tri Hạ, chuyện trên mạng làm rùm beng quá rồi. Tình Tình khóc cả ngày, cơm cũng không nuốt nổi. Sức khỏe nó vốn yếu, cứ thế này sẽ xảy ra chuyện mất.”

“Vậy nên?”

“Con đăng một bài đính chính đi.”

Lâm Tri Hạ nhìn bà.

Triệu Thục Lan né tránh ánh mắt của cô: “Cứ nói đoạn ghi âm là hiểu lầm, video cũng là hiểu lầm. Năm đó không phải Tình Tình không cứu người, mà là đi tìm người giúp.”

Lâm Tri Hạ hỏi: “Người mà nó tìm đâu?”

Triệu Thục Lan nghẹn họng.

“Chuyện qua lâu quá rồi, ai mà nhớ rõ được.”

“Không nhớ rõ được, nên bảo con nói dối thay nó?”

“Thế sao gọi là nói dối? Người một nhà có chuyện gì không thể đóng cửa bảo nhau? Con cứ nhất quyết phải làm ầm lên mạng, để người ngoài xem trò cười?”

Nụ cười của Lâm Tri Hạ rất nhạt.

“Mẹ, đến giờ này mẹ vẫn cảm thấy, là do con để người ngoài xem trò cười.”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Triệu Thục Lan sốt ruột, “Hôm qua ở đám cưới con tung những thứ đó lên, con có từng nghĩ đến thể diện của nhà họ Lâm không?”

“Lúc Lâm Tình bỏ trốn, nó có nghĩ không?”

“Lúc đó nó sợ hãi!”

“Lúc Cố Cảnh Xuyên đào hôn, anh ta có nghĩ không?”

“Nó là chuyện tình cảm!”

“Thế còn con thì sao?” Lâm Tri Hạ hỏi, “Con công khai sự thật, thì là không màng thể diện?”

Triệu Thục Lan bị hỏi đến mức mặt trắng bệch.

Giọng bà lại mềm xuống: “Tri Hạ, mẹ biết con tủi thân. Nhưng Tình Tình là em gái con, từ nhỏ sức khỏe nó đã không tốt, bố mẹ thương nó nhiều hơn một chút cũng là vì nó đáng thương.”

“Con không đáng thương sao?”

Triệu Thục Lan sững người.

Lâm Tri Hạ nhìn bà, chậm rãi hỏi từng câu từng chữ:

“Năm 14 tuổi con sốt cao 40 độ, Lâm Tình nói nó đau bụng, mọi người đưa nó đến bệnh viện, khóa chặt con một mình ở nhà. Con không đáng thương sao?”

Môi Triệu Thục Lan mấp máy.

“Năm 18 tuổi con được suất tuyển thẳng vào Học viện Mỹ thuật, Lâm Tình khóc lóc nói nó cũng muốn học vẽ, mọi người mang hồ sơ tác phẩm của con đưa cho nó dùng. Con không đáng thương sao?”

“Năm 22 tuổi, con cứu Cố Cảnh Xuyên, tay phải tàn phế. Mọi người bắt con ngậm miệng, bắt con bảo vệ Lâm Tình. Con không đáng thương sao?”

Căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ.

Mặt Triệu Thục Lan lúc đỏ lúc trắng.

“Tri Hạ, không phải mẹ không thương con…”

“Chỉ là mẹ không đủ thương mà thôi.”

Câu nói này rất nhẹ.

Nhưng lại giống như một nhát dao, đâm thẳng vào tim Triệu Thục Lan.

Bà chợt nhớ lại lúc Lâm Tri Hạ còn nhỏ.

Khi đó Lâm Tri Hạ chưa lạnh nhạt như bây giờ.

Cô cũng từng ôm chân bà làm nũng, cũng từng giơ bông hoa nhỏ tự tay vẽ lên trước mặt bà, hỏi: “Mẹ ơi, có đẹp không?”

Rồi từ khi nào, cô không hỏi nữa?

Hình như là từ khi Lâm Tình bước vào cửa.

Lâm Tình biết khóc, biết làm nũng, hay ốm đau.

Lâm Tri Hạ từ đó đã biến thành chị gái.

Chị gái phải hiểu chuyện.

Chị gái phải nhường nhịn em gái.

Chị gái không được giành đồ với em gái.

Lâu dần, chính Triệu Thục Lan cũng quên mất rằng, Lâm Tri Hạ cũng chỉ là một đứa trẻ.

Hốc mắt Triệu Thục Lan đỏ hoe.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)