Chương 2 - Hôn Lễ Đẫm Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khăn giấy rất nhanh bị máu thấm đỏ.

Hạ Vân Thâm như không nhìn thấy, chỉ quay đầu dặn nhân viên.

“Chuyển chỗ của chú và cô ra phía sau một chút.”

“Bây giờ họ ngồi bàn chính không thích hợp lắm.”

Sắc mặt mẹ tôi trắng bệch.

Nhưng bố tôi đã gật đầu trước.

“Được, được.”

“Chúng tôi ngồi đâu cũng được.”

Nhân viên cầm sơ đồ chỗ ngồi mới đi tới.

Bố mẹ tôi bị xếp vào góc xa nhất.

Bên cạnh còn chất ghế dự phòng và dây âm thanh.

Khách khứa đi ngang qua họ đều nhíu mày vòng tránh.

Như thể họ không phải là bố mẹ đến dự hôn lễ của con gái.

Mà chỉ là gánh nặng bị tạm thời nhét vào góc.

Tôi nhìn sơ đồ chỗ ngồi đó, giọng rất khẽ.

“Tại sao phải đổi?”

Hạ Vân Thâm cau mày.

“Quần áo bố mẹ em thành ra như vậy, ngồi bàn chính sẽ dễ bị quay phải.”

“Hôm nay truyền thông cũng có mặt.”

“Anh đang suy nghĩ cho mọi người.”

Suy nghĩ cho mọi người.

Chỉ duy nhất không suy nghĩ cho bố mẹ tôi.

Bố tôi vội vàng kéo tôi lại.

“Con gái, ngồi góc cũng tốt.”

“Yên tĩnh.”

Mẹ tôi cũng gượng cười nói:

“Đúng vậy.”

“Đỡ bị quay phải, làm con mất mặt.”

Lồng ngực tôi như bị thứ gì đó bóp chặt.

Rõ ràng bà không làm sai bất cứ điều gì.

Vậy mà bà đã học cách tự giấu mình trước rồi.

Điều này khiến tôi nhớ đến mùa đông năm ngoái.

Mẹ tôi nhập viện làm tiểu phẫu, tôi gọi điện cho Hạ Vân Thâm, hỏi anh có thể đi cùng tôi đến bệnh viện một chuyến không.

Hôm đó anh nói công ty có cuộc họp, không thể đi được.

Tôi một mình chạy lên chạy xuống, đóng tiền, lấy thuốc, ký tên.

Tối về nhà, lòng bàn chân phồng lên hai bọng máu.

Nhưng ngày hôm sau, tôi nhìn thấy một bức ảnh trên trang cá nhân của Kiều Minh Yên.

Trong hành lang bệnh viện, Hạ Vân Thâm ngồi bên cạnh cô ta.

Trong tay cầm một cốc sữa đậu nành nóng.

Dòng trạng thái viết: “Có người sợ tôi nhổ răng đau, nhất quyết ở bên đến cuối.”

Tôi đi hỏi anh.

Anh chỉ hờ hững giải thích:

“Tiểu Yên ở thành phố này một mình, không có người thân.”

“Mẹ em có em chăm sóc rồi.”

Khi đó tôi im lặng rất lâu.

Cuối cùng vẫn tự thuyết phục mình.

Anh chỉ là quá mềm lòng.

Nhưng bây giờ tôi mới hiểu.

Anh không phải mềm lòng.

Anh chỉ xem nước mắt của Kiều Minh Yên quan trọng hơn tôi và người nhà tôi mà thôi.

Người dẫn chương trình cầm bảng quy trình đi tới tìm Hạ Vân Thâm xác nhận.

Bố tôi nhìn thấy tên mình, như đột nhiên nhớ ra điều gì, vội vàng lấy từ túi trong áo vest ra một tờ giấy.

Tờ giấy đó được ông gấp rất phẳng.

Nhưng góc giấy đã bị rượu vang vừa rồi thấm loang ra một mảng.

“Bố có chuẩn bị bài phát biểu.”

Ông nói có chút lúng túng.

“Nếu vẫn cần, bố có thể nói đơn giản vài câu.”

Giọng ông càng lúc càng thấp.

Như thể chính ông cũng biết, hiện tại ông đã không còn thích hợp đứng trước sân khấu nữa.

Kiều Minh Yên bỗng vươn tay cầm lấy tờ giấy đó.

Chương 5

“Chú còn chuẩn bị nữa ạ?”

Cô ta cười mở ra, vừa đọc câu đầu tiên đã không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Hôm nay, tôi giao cô con gái quý giá nhất của mình cho Vân Thâm…”

Cô ta ngẩng đầu nhìn Hạ Vân Thâm.

“Cái này cũng cũ kỹ quá rồi đấy.”

“Bây giờ còn ai nói mấy lời như vậy trong hôn lễ nữa?”

Mấy nhân viên xung quanh cũng cười theo.

Mặt bố tôi lập tức đỏ bừng.

Ông vươn tay muốn lấy lại tờ giấy đó.

“Tiếng phổ thông của tôi không tốt.”

“Viết cũng không hay.”

“Vậy thì thôi không nói nữa.”

Nhưng Kiều Minh Yên lại như không nhìn thấy sự khó xử của ông, còn lật lật thêm vài trang.

Cô ta đọc đến phần bố tôi đánh dấu phiên âm, bỗng nhiên bật cười thành tiếng.

“Chú còn sợ mình đọc sai nữa ạ?”

“Thật ra không cần căng thẳng như vậy đâu, cũng chẳng có ai thật sự muốn nghe những thứ này.”

Mấy nhân viên xung quanh cười theo.

Mặt bố tôi đỏ bừng.

Hạ Vân Thâm cuối cùng cũng mở miệng.

Nhưng không phải để giải vây cho bố tôi.

Mà là nói:

“Minh Yên nói cũng có lý.”

“Đoạn này quả thật không hợp với phong cách hôn lễ hôm nay lắm.”

“Chú, phần phát biểu cứ tạm thời hủy đi.”

Bố tôi nắm chặt tờ giấy đó, môi khẽ động.

Cuối cùng chỉ nói: “Được, nghe theo sắp xếp của mọi người.”

Tôi nhìn ông gấp lại bài phát biểu kia, nhét vào túi áo vest đã nhăn nhúm.

Động tác rất chậm.

Như thể ông cũng giấu luôn chút thể diện cuối cùng của mình vào đó.

Bài phát biểu ấy, ông đã chuẩn bị tròn nửa tháng.

Có một lần tôi về nhà, thấy ông ngồi trong phòng khách, luyện nói vào điện thoại ghi âm.

Một câu nói sai, ông lại xóa đi ghi lại.

Ông nói:

“Con gái, bố không có học thức.”

“Nhưng con kết hôn, bố cũng phải ra dáng một chút.”

“Không thể để người ta cảm thấy nhà mẹ đẻ con không có ai chống lưng.”

Lúc ấy tôi còn cười ông căng thẳng.

Tôi nói: “Bố, bố chỉ cần đứng ở đó là đủ rồi.”

Nhưng hôm nay.

Ông ngay cả cơ hội đứng lên đó cũng không có.

Kiều Minh Yên đưa bảng quy trình lại cho người dẫn chương trình.

“Lát nữa để tôi lên sân khấu nói đi.”

“Tôi quen Vân Thâm, cũng quen quy trình hiện trường.”

Cô ta cười nhìn bố mẹ tôi.

“Chú và cô không tiện nói, tôi nói thay hai người cũng như nhau thôi.”

Mẹ tôi cúi đầu.

Bố tôi cũng không phản bác.

Có lẽ họ đã quen rồi.

Chỉ cần là vì tốt cho tôi, họ có thể nhịn tất cả.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)