Chương 20 - Hôn Lễ Đẫm Nước Mắt
Sau khi mở khóa thẻ tiền mừng, trước tiên tôi xuất toàn bộ sao kê dòng tiền ra.
Từng khoản chuyển khoản, từng phong bao lì xì, tôi đối chiếu lại kỹ càng với tên khách mời.
Bố tôi nói: “Chi Chi, không cần phải cực khổ thế đâu. Phần nào của nhà mình thì giữ lại, phần của nhà họ Tần thì cứ để bọn họ tự nói.”
Tôi lắc đầu.
“Không để lẫn lộn được.”
Tôi chuyển toàn bộ tiền mừng của họ hàng, bạn bè nhà mình sang tài khoản của mẹ tôi, ghi chú rõ “Nhận lại tiền mừng cưới để bảo quản”.
Còn tiền mừng của họ hàng nhà họ Tần, tôi chuyển trả lại nguyên đường cũ, từng khoản một.
Ghi chú chuyển khoản được viết đồng nhất: [Hoàn trả tiền mừng cưới. Bản thân tôi Nam Chi và Tần Việt đang trong quá trình giải quyết ly hôn, các khoản tiền vãng lai không còn gộp chung.]
Một số người họ hàng vừa nhận được tiền, lập tức gọi điện thoại tới.
Giọng mợ của Tần Việt sượng trân: “Chi Chi à, số tiền này không cần phải trả lại đâu? Hai đứa vợ chồng son…”
Tôi ngắt lời bà ta: “Không còn là vợ chồng son nữa.”
Bà ta ngượng ngùng cúp máy.
Bà cô của Tần Việt nhắn tin mắng tôi cạn tàu ráo máng, nói tôi trả tiền lại làm cho nhà họ mất mặt.
Tôi nhắn lại: [Lặng lẽ ẵm luôn một khoản vay mạo danh thì không mất mặt à?]
Bà ta bặt vô âm tín.
Nhưng cũng có người nhắn tin riêng cho tôi.
Một người chị họ ngồi trong góc buổi lễ ngày hôm đó nói: [Chi Chi, nếu đổi lại là chị, có khi chị không đủ can đảm như em đâu. Chị nhận được tiền rồi, chúc em sau này mọi việc suôn sẻ.]
Tôi nhìn dòng chữ đó, sống mũi bỗng thấy cay cay.
Không phải tất cả mọi người đều chực chờ xem trò hề.
Chỉ là những kẻ muốn xem trò hề thì nói to hơn mà thôi.
Tần Việt đã đến tìm tôi rất nhiều lần.
Lần đầu tiên, anh ta đứng dưới lầu công ty tôi, tay xách chiếc bánh kem hạt dẻ mà tôi thích.
“Nam Chi, anh đã đặt lịch tư vấn tâm lý rồi. Anh sẽ sửa đổi.”
Tôi nói: “Anh nên đặt lịch với luật sư thì hơn.”
Lần thứ hai, anh ta đứng đợi trước cổng khu nhà bố mẹ tôi, dầm mưa ướt sũng, vừa thấy tôi đã lao tới.
“Anh và Hứa Nhu đã chấm dứt rồi, thực sự chấm dứt rồi. Căn nhà đó anh sẽ bảo cô ta bán đi, tiền anh cũng sẽ trả lại cho em. Em đừng ly hôn.”
Tôi che ô, nhìn những giọt nước mưa rỏ xuống từ tóc anh ta.
“Tần Việt, tiền có thể trả lại, điểm tín dụng có thể khôi phục, chứng cứ có thể bổ sung.”
Mắt anh ta sáng lên.
Tôi nói tiếp: “Chỉ có niềm tin là không thể.”
Tia sáng trong mắt anh ta vụt tắt.
Lần thứ ba, là ở cửa Cục Dân chính.
Chúng tôi đi nộp đơn xin ly hôn.
Anh ta ăn mặc rất chỉnh tề, trông như chuẩn bị tham gia một đám cưới khác. Lúc xếp hàng, anh ta cứ cúi gằm mặt nhìn tờ giấy chứng nhận kết hôn trên tay.
Trong bức ảnh, tôi mặc áo sơ mi trắng, anh ta mặc vest đen.
Ngày hôm đi lĩnh giấy chứng nhận, anh ta nắm chặt tay tôi, nói: “Từ nay về sau em chỉ cần làm chính mình, phần còn lại cứ giao cho anh.”
Lúc đó tôi còn tưởng, phần còn lại là chắn mưa che gió.
Ngờ đâu lại là gánh nợ.
Nhân viên cửa sổ tiếp nhận liếc nhìn hồ sơ, rồi lại nhìn hai chúng tôi.
“Cả hai bên hoàn toàn tự nguyện chứ?”
Tần Việt không lên tiếng.
Nhân viên hỏi lại lần nữa: “Thưa anh?”
Yết hầu Tần Việt trượt lên xuống khó nhọc.
“Liệu có thể đợi thêm một chút được không?”
Tôi đặt căn cước công dân lên quầy.
“Hoàn toàn tự nguyện.”
Anh ta quay sang nhìn tôi, mắt đỏ hoe: “Nam Chi, chúng ta có ba mươi ngày hòa giải, chúng ta vẫn còn cơ hội.”
Tôi nói: “Thời gian hòa giải là quy trình bắt buộc, không phải là cơ hội.”
Giọng anh ta nghẹn lại: “Em nhất định phải tàn nhẫn đến vậy sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Tôi tàn nhẫn, nên tôi chỉ ly hôn. Còn anh không tàn nhẫn, nên anh muốn tôi gánh nợ mua nhà.”
Nhân viên làm thủ tục cúi đầu tằng hắng một tiếng.
Tần Việt không thể nói thêm được lời nào nữa.