Chương 10 - Hôn Lễ Đẫm Nước Mắt
Cô ta khóc nghẹn ngào, hơi thở đứt quãng: “Chi Chi, ngân hàng báo khoản vay của mình không trừ được tiền, sẽ ảnh hưởng đến điểm tín dụng mất. Cậu có thể đừng khóa thẻ trước được không? Mình xin cậu đấy, mình thực sự không biết họ làm kiểu gì, nhưng nếu khoản vay bị quá hạn, mình sẽ chết mất.”
Tôi hỏi: “Họ mà cô nói là ai?”
Bên kia đầu dây im lặng một khoảnh khắc.
“Mình… mình nói ngân hàng và môi giới.”
Sắc mặt Tần Việt rất khó coi, anh ta nói khẽ: “Hứa Nhu, cô đừng nói nữa.”
Tôi quay sang nhìn anh ta.
Hứa Nhu khóc lóc trong điện thoại: “Tần Việt, anh khuyên Chi Chi giúp em đi. Ngôi nhà này là mái ấm duy nhất của em, em không thể mất nó được.”
Tôi dập máy.
Đáy mắt Tần Việt hằn lên sự tức giận: “Em quá máu lạnh rồi.”
“Tôi chỉ không muốn tiếp tục bị hút máu thôi.”
Ra khỏi ngân hàng, điện thoại báo tin nhắn liên tục.
Nhóm chat họ hàng đã nổ tung.
Có người hỏi: Nghe nói thẻ tiền mừng cưới bị khóa rồi à?
Có người nói: Có phải hai vợ chồng son cãi nhau không?
Còn có người bóng gió xỏ xiên: Bọn trẻ bây giờ tính toán ghê thật, đám cưới vừa tổ chức xong đã chia tiền mừng.
Mẹ tôi tức giận định thoát khỏi nhóm, nhưng bị tôi cản lại.
“Đừng thoát. Cứ để đó.”
“Để đó làm cái gì?”
“Xem ai mới là người sốt ruột.”
Quả nhiên, người sốt ruột nhất là họ hàng nhà họ Tần.
Mợ của Tần Việt gửi một tin nhắn thoại, giọng oang oang: “Chi Chi à, vợ chồng sống với nhau đừng chi li quá. Tiền mừng cưới là lộc mọi người cho gia đình nhỏ, Tần Việt lấy ra giúp bạn bè xoay xở một chút, cũng không phải người ngoài.”
Tôi nhấn giữ tin nhắn thoại, chuyển thành văn bản, rồi chụp màn hình.
Giúp bạn bè xoay xở.
Không phải người ngoài.
Tôi nhắn lại đúng bốn chữ: Tiền nhà Hứa Nhu.
Cả nhóm chat lập tức câm như hến.
Nửa phút sau, mẹ Tần Việt nhắn tin riêng cho tôi. [Nam Chi, xấu chàng hổ ai, việc trong nhà đừng vạch áo cho người xem lưng. Con làm thế này thì sau này Tiểu Việt biết ngẩng mặt nhìn ai?]
Tôi nhắn lại: [Lúc lấy cắp danh tính của tôi, anh ta có nghĩ đến việc làm người không?]
Bà ta không phản hồi nữa.
Buổi chiều, ngân hàng mở thẻ gọi điện cho tôi.
“Cô Nam, thỏa thuận tự động trừ tiền mà cô yêu cầu trích xuất đã tìm thấy. Thông tin người ký tên hiển thị là anh Tần Việt, kênh ký kết là xác nhận qua ngân hàng điện tử và trực tiếp tại quầy.”
Tôi nắm chặt điện thoại, đứng ngoài ban công nhà bố mẹ đẻ.
Dưới tầng có người đang phơi chăn, tấm ga trải giường màu đỏ bị gió thổi phồng lên, giống hệt tấm thảm đỏ trải dọc sảnh khách sạn ngày hôm qua.
Tôi hỏi: “Tài khoản đứng tên tôi, tại sao anh ta có thể ký?”
Đầu dây bên kia đáp: “Hệ thống hiển thị anh Tần Việt là người liên hệ được ủy quyền sẵn của tài khoản này, đồng thời nắm giữ giấy ủy quyền do chính cô ký tên.”
“Ngày tháng trên giấy ủy quyền.”
“Hai mươi bảy ngày trước đám cưới.”
Lại là một ngày sau buổi thử trang điểm.
“Gửi hình ảnh giấy ủy quyền cho tôi.”
“Cái này yêu cầu cô phải đích thân đến điểm giao dịch để trích xuất.”
Tôi nói: “Bây giờ tôi đến ngay.”
Lần này, bố đi cùng tôi.
Tần Việt cũng đến.
Đáy mắt anh ta hằn đầy tia máu, nhìn thấy bố tôi, anh ta gượng gạo gọi một tiếng: “Bố.”
Bố tôi không ừ hử lấy một lời.
Quản lý quầy giao dịch mở hình ảnh giấy ủy quyền lên.
Trên đó viết: Tôi là Nam Chi ủy quyền cho Tần Việt thực hiện các nghiệp vụ như thu gom vốn, tự động trừ tiền, liên kết khoản vay… đối với tài khoản đuôi 9071.
Chữ ký vẫn là tên tôi.
Bản sao chứng minh thư cũng là của tôi.
Nhưng ở dưới cùng của giấy ủy quyền, có một dòng xác nhận xử lý.
Địa điểm ký: Phòng VIP của chi nhánh ngân hàng.
Thời gian ký: Mười giờ ba mươi hai phút sáng, hai mươi bảy ngày trước đám cưới.
Vào mười giờ ba mươi hai phút sáng hôm đó, tôi đang họp ở công ty.