Chương 1 - Hôn lễ của q/u ỷ
Đêm đại hôn, Bùi Thúc đưa cho ta một cây kéo đã hoen rỉ, ra lệnh ta phải lột da hắn cho hoàn chỉnh.
Chỉ cần ta dám không làm theo, nữ quỷ áo đỏ treo trên xà nhà kia sẽ lập tức bẻ gãy cổ ta.
Ta run rẩy tiếp nhận cây kéo, trong thức hải, “Hệ Thống Quái Đàm Quy Tắc” đột nhiên bắn ra một hàng chữ đỏ như máu.
【Quy tắc thứ ba: Tân lang là kẻ cuồng ngược đãi ở cấp độ cực hạn, mọi phản kháng của ngươi chỉ khiến hắn càng thêm hưng phấn, phương án tối ưu: trực tiếp nhục nhã hắn.】
Ta nhìn gương mặt tuấn mỹ mà tái nhợt của Bùi Thúc, hít sâu một hơi, rồi trở tay giáng xuống một cái tát.
“Lột da quá phiền phức.
Phu quân à, chi bằng chúng ta chơi một trò… kích thích hơn thì sao?”
Nữ quỷ trên xà nhà bỗng mở to hai mắt, trong đôi đồng tử vốn đã chết lặng của Bùi Thúc, chợt dâng lên một tầng huyết quang quỷ dị.
Ngay sau đó, hắn chụp lấy cổ chân ta, khóe miệng xé ra một nụ cười vặn vẹo:
“Nương tử, ngươi cuối cùng cũng hiểu ta rồi.”
Tay Bùi Thúc lạnh lẽo như băng, giống như một khối sắt vừa vớt ra từ hầm băng.
Hắn siết chặt cổ chân ta, sức mạnh lớn đến mức tưởng như muốn bóp nát xương cốt.
Ta đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng trên mặt vẫn phải giữ bộ dạng ngạo mạn ngang ngược ấy.
Dù sao, hệ thống trong đầu vẫn đang nhấp nháy ánh sáng đỏ điên cuồng.
【Cảnh báo! Phát hiện giá trị hưng phấn của tân lang đang giảm xuống, xin lập tức tăng cường mức độ nhục nhã! Nếu không sẽ bị phán định là nhiệm vụ thất bại, xóa bỏ ký chủ!】
Xóa bỏ?
Ta vất vả lắm mới trốn thoát khỏi cái nhà họ Thẩm ăn thịt người kia, thay thế giả thiên kim gả cho tên người chết này, tuyệt đối không thể chết ở đây được.
Ta cắn chặt răng, nhấc chân còn lại, đạp mạnh vào ngực Bùi Thúc.
“Buông ra! Làm đau ta rồi đó!”
Nữ quỷ áo đỏ trên xà nhà phát ra một tiếng rít chói tai, dường như chỉ một giây nữa thôi sẽ lao xuống xé xác ta – phàm nhân không biết sống chết.
Nhưng Bùi Thúc lại như bị cú đạp này chạm vào công tắc nào đó.
Hắn không những không tức giận, mà còn thật sự buông tay, cả người nằm ngửa trên nắp quan tài trong một tư thế cực kỳ vặn vẹo, chiếc cổ trắng bệch hoàn toàn phơi bày trước mặt ta.
Đôi mắt chết lặng kia, huyết quang càng thêm dữ dội, cuống họng hắn phát ra tiếng gừ gừ như dã thú được thỏa mãn.
“Nương tử… lực còn yếu quá.”
Hắn khàn giọng, giọng nói mang theo cảm giác dính nhớp kỳ dị:
“Dùng sức hơn chút nữa đi, hoặc là… dùng cây kéo đó, đâm vào ta?”
Ta nhìn cây kéo rỉ sét hắn đưa qua trên đó còn vương lại vết máu đỏ sẫm.
Tên điên này là nghiêm túc.
Giao diện hệ thống lại nhảy ra.
【Quy tắc thứ tư: Tân lang mắc chứng sạch sẽ, nhưng lại khao khát được tân nương làm bẩn. Trong vòng ba phút, hãy làm bẩn hắn bằng cách khiến hắn cảm thấy nhục nhã.】
【Phần thưởng: Thể chất miễn nhiễm quỷ khí (sơ cấp).】
【Hình phạt nếu thất bại: Bị nữ quỷ áo đỏ làm thành đèn lồng.】
Ta liếc nhìn nữ quỷ trên xà nhà đang ngóc đầu ngó cổ, cái lưỡi dài quét quét gần tới đỉnh đầu ta rồi.
Làm bẩn hắn?
Còn phải khiến hắn nhục nhã?
Ta đảo mắt nhìn quanh, tân phòng này bài trí âm u đáng sợ, ngoài chiếc quan tài và sàn nhà đầy tiền giấy, chỉ còn lại bình hợp cẩn tửu trên bàn – không rõ đã để bao lâu.
Không quản được nhiều nữa.
Ta chụp lấy bình rượu trên bàn, mạnh tay bật nắp.
Rượu bên trong đục ngầu đỏ như máu, tỏa ra mùi tanh hôi khó chịu.
Bùi Thúc vẫn đang chờ mong nhìn ta, dường như đang đợi ta dùng kéo đâm hắn.
Ta cười lạnh, trực tiếp ngồi lên eo hắn, từ trên cao nhìn xuống.
“Muốn ta đâm ngươi? Ngươi xứng sao?”
Lời vừa dứt, ta dốc cả bình rượu tanh hôi đỏ lòm ấy, tạt thẳng vào gương mặt tuấn mỹ của hắn.
Rượu đỏ thẫm theo sống mũi cao chảy xuống, nhuộm đỏ trung y trắng như tuyết của hắn, cả người trông vô cùng nhếch nhác.
“Uống hết đi, một giọt cũng không được chừa.”
Ta nghiến răng ra lệnh, tiện tay ném luôn bình rượu rỗng đập vào ngực hắn.
Không khí như chết lặng.
Mắt nữ quỷ trên xà nhà suýt nữa thì lồi ra ngoài, cái lưỡi dài cứng đờ giữa không trung, như thể bị màn vừa rồi làm cho chết sững.
Bùi Thúc chậm rãi thè lưỡi, liếm đi giọt rượu bên khóe môi.
Gương mặt vốn trắng bệch như tờ giấy, giờ vì bị rượu nhuộm mà lộ ra vài phần yêu dị yêu mị.
Hắn nhìn chằm chằm ta, huyết quang trong mắt lóe sáng dữ dội, khóe môi ngày càng ngoác rộng, cho đến khi nứt ra thành một độ cong tuyệt đối không phải người bình thường có thể đạt tới.
“Ngon… rượu do nương tử ban, quả nhiên mỹ vị.”
【Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ. Hưng phấn độ của tân lang +50, độ sợ hãi của nữ quỷ áo đỏ +20.】
【Phần thưởng đã phát: Thể chất miễn nhiễm quỷ khí (sơ cấp).】
Một dòng ấm áp tràn khắp cơ thể, cái luồng âm khí khiến ta lạnh run lúc trước, giờ đây lại không còn cảm giác nữa.
Ta thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị đứng dậy khỏi người hắn.
Bùi Thúc lại bất ngờ vươn tay, siết lấy eo ta.
Lần này, động tác của hắn dịu dàng hơn nhiều, nhưng áp lực rợn người kia lại càng đậm đặc.
“Nương tử đã làm bẩn y phục của vi phu,”
Hắn ghé vào tai ta, đôi môi lạnh buốt lướt qua vành tai,
“có phải nên… giúp vi phu cởi ra chứ?”
2
Toàn thân ta cứng đờ.
Cởi quần áo?
Đây là Quỷ Vương đấy! Ai biết dưới lớp y phục kia là gì? Nhỡ đâu toàn là thịt thối hay xương trắng…
Bảng hệ thống lại hiện ra.
【Quy tắc thứ năm: Thân thể tân lang là cấm địa của hắn, cũng là khát vọng của hắn. Từ chối hắn, ngươi sẽ chết; thuận theo hắn, ngươi sẽ chết càng thảm. Hãy tìm ra lựa chọn thứ ba.】
Ta thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông của cái hệ thống này.
Từ chối thì chết, thuận theo cũng chết, chẳng phải là cục diện tử vong sao?
Ngón tay của Bùi Thúc đã bắt đầu mơn trớn quanh eo ta, nơi hắn chạm qua khiến ta nổi từng cơn ớn lạnh.
Nữ quỷ áo đỏ lúc này đã bò từ xà nhà xuống, tứ chi chạm đất, như một con nhện khổng lồ nằm sấp bên quan tài, trừng mắt nhìn chằm chằm chúng ta.
Ánh mắt của ả tràn đầy ghen tuông và oán độc, tựa như chỉ cần ta lỡ một bước, ả sẽ lập tức nhào lên thay thế vị trí của ta.