Chương 6 - Hôn Lễ Của Người Khác
Tần Mặc Dương lập tức nổi giận.
“Em nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”
“Tài khoản đó là tài sản chung của chúng ta.”
“Anh dùng một phần thì có vấn đề gì?”
“Chúng ta chưa kết hôn.”
“Tỷ lệ đóng góp có thể xác định rõ.”
“Anh dùng tiền của tôi cho người thứ ba, đương nhiên có vấn đề.”
“Nhược Vy không phải người thứ ba.”
Tôi cười lạnh.
“Vậy cô ta là gì?”
Anh ta im lặng.
Tôi chậm rãi nói:
“Là người anh yêu.”
“Là cô dâu anh lựa chọn.”
“Là kẻ cùng anh lừa dối tôi.”
“Tần Mặc Dương, đừng vừa muốn làm người tốt với cô ta, vừa muốn giữ tôi lại.”
“Anh không xứng.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Tối hôm ấy, Giang Nhược Vy đăng một bài viết dài.
Nó kể rằng từ nhỏ sức khỏe không tốt.
Luôn sống dưới cái bóng của người chị gái xuất sắc.
Nó nói nó chưa từng muốn tranh giành.
Chỉ là tình yêu không thể kiểm soát.
Nó còn nói Tần Mặc Dương vốn yêu nó trước.
Nhưng vì bố mẹ cho rằng tôi phù hợp hơn nên ép anh ta ở bên tôi.
Nó đã cố gắng rời đi.
Thậm chí từng mắc bệnh tr/ầ/m c/ả/m vì chuyện đó.
Hôn lễ lần này là do tôi biết rõ hai người họ yêu nhau nhưng vẫn dùng tiền và gia đình ép buộc Tần Mặc Dương kết hôn.
Nó chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.
Phía dưới bài viết là một tờ giấy chẩn đoán.
Kèm theo những bức ảnh cổ tay đầy vết thương.
Bình luận lại bắt đầu dao động.
Có người thương cảm.
Có người nói tôi và Giang Nhược Vy đều là nạn nhân của Tần Mặc Dương.
Có người cho rằng tôi quá mạnh mẽ, vô tình gây áp lực cho em gái.
Tôi nhìn bài viết rất lâu.
Sau đó lấy từ hộp thư cũ ra một tệp tài liệu.
Ba năm trước, Giang Nhược Vy từng nhờ tôi đặt lịch cho một chuyên gia tâm lý.
Khi ấy tôi đã thanh toán toàn bộ chi phí.
Hồ sơ bệnh án được gửi vào email của tôi.
Trong phần kết luận, bác sĩ ghi rõ:
【Không phát hiện triệu chứng tr/ầ/m c/ả/m điển hình.】
【Bệnh nhân có xu hướng phóng đại cảm xúc, sử dụng hành vi tự gây tổn thương nhẹ nhằm thu hút sự chú ý và chi phối người thân.】
【Đề nghị gia đình thiết lập ranh giới, không đáp ứng vô điều kiện mọi yêu cầu của bệnh nhân.】
Nhưng mẹ tôi đã giấu kết luận ấy.
Bà chỉ nói bác sĩ xác nhận tình trạng rất nghiêm trọng.
Sau đó đổi sang một bệnh viện tư nhân do người quen giới thiệu.
Từ đó, mỗi khi Giang Nhược Vy cần thứ gì, nó đều có thể lấy bệnh tình ra đe dọa.
Tôi gửi hồ sơ cho Trình Tư Nghiên.
Cô ấy lập tức xác minh với bệnh viện.
Bệnh viện xác nhận tài liệu là thật.
Còn tờ giấy chẩn đoán Giang Nhược Vy vừa đăng được cấp bởi một phòng khám tư nhân.
Người ký tên là bác sĩ từng bị đình chỉ hành nghề vì cấp giấy chứng nhận sai quy định.
Chúng tôi chưa kịp công khai, trên mạng đã xuất hiện một đoạn ghi âm.
Giọng của Giang Nhược Vy vang lên rất rõ.
“Mẹ, chỉ cần con khóc là chị sẽ nhường thôi.”
“Chị ấy từ nhỏ đã như vậy.”
“Nếu chị không nhường, mẹ cứ nói con không muốn s/ố/ng nữa.”
“Bố cũng sẽ ép chị.”
Sau đó là giọng mẹ tôi.
“Con đừng làm thật.”
“Chỉ cần dọa nó là được.”
“Minh Châu cứng miệng nhưng mềm lòng.”
“Chờ hôn lễ xong, mọi chuyện đã thành kết cục, nó có tức giận cũng chẳng làm gì được.”
Đoạn ghi âm dài hơn bốn phút.
Còn có một phần đối thoại giữa Giang Nhược Vy và Tần Mặc Dương.
“Anh thật sự sẽ đứng cạnh em trong hôn lễ sao?”
“Ừ.”
“Vậy chị thì sao?”
“Cô ấy sẽ hiểu.”
“Nếu chị không chịu?”
“Mẹ em sẽ xử lý.”
“Nhưng sau hôn lễ, anh vẫn định kết hôn với chị sao?”
Chương 8
Tần Mặc Dương im lặng rất lâu.
Cuối cùng anh ta nói:
“Minh Châu phù hợp làm vợ.”
“Còn em…”
“Anh không nỡ nhìn em đau khổ.”
Giang Nhược Vy bật khóc.
“Ý anh là em chỉ phù hợp làm người không thể công khai sao?”
Tần Mặc Dương lập tức dỗ dành.
“Đừng khóc.”
“Anh chưa nói như vậy.”
“Chỉ cần em ổn định lại, chuyện sau này chúng ta từ từ tính.”
Đoạn ghi âm được đăng bởi một tài khoản mới.
Không ai biết người đăng là ai.
Nhưng tôi lập tức nhớ tới nữ nhân viên phụ trách đón khách hôm qua.
Có lẽ cô ấy đã vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện trong phòng chuẩn bị.
Sau khi sự thật bị phơi bày, dư luận hoàn toàn bùng nổ.
【Thì ra bệnh tr/ầ/m c/ả/m là công cụ ép chị gái nhường đồ.】
【Người mẹ còn dạy con gái giả vờ t/ự t/ử.】
【Tần Mặc Dương đúng là tra nam cấp cao.】
【Một người phù hợp làm vợ, một người không nỡ bỏ. Anh ta muốn hưởng cả hai.】
【Chị gái chạy đi là đúng.】
【Hôm qua cô ấy chỉ t/á/t một cái vẫn còn nhẹ.】
Tần Mặc Dương liên tục gọi cho tôi.
Tôi không nghe.
Mẹ tôi nhắn hàng trăm tin.
Bà nói đoạn ghi âm bị cắt ghép.
Nói Giang Nhược Vy đang phát bệnh.
Nói tôi phải lập tức ra mặt giải thích.
Đến nửa đêm, bà gửi một đoạn ghi âm giọng khóc.
“Minh Châu, con thật sự muốn ép em gái con c/h/ế/t sao?”
“Nó đã uống thuốc rồi.”
“Bây giờ đang cấp cứu.”
“Chỉ cần con đăng bài nói tất cả là hiểu lầm, mẹ sẽ không trách con nữa.”
Tôi nghe xong.
Bình tĩnh gọi thẳng đến bệnh viện.
Giang Nhược Vy quả thật đang ở phòng cấp cứu.
Nhưng không phải vì uống thuốc.
Nó chỉ nuốt ba viên vitamin rồi nói với bố mẹ rằng mình đã dùng cả lọ thuốc ngủ.
Sau khi rửa dạ dày, bác sĩ phát hiện không có thành phần thuốc ngủ trong cơ thể.
Tôi yêu cầu bệnh viện cung cấp xác nhận bằng văn bản.
Sau đó đăng toàn bộ lên mạng.
Kèm theo một câu.
【Từ hôm nay, tôi sẽ không chịu trách nhiệm cho bất kỳ hành vi tự gây tổn thương hoặc đe dọa t/ự t/ử nào của cô Giang Nhược Vy. Nếu cô ấy thật sự gặp nguy hiểm, gia đình nên đưa đến cơ sở chuyên môn, không nên dùng tính mạng của cô ấy để ép tôi từ bỏ quyền lợi hợp pháp.】
Bài đăng nhận được hàng trăm nghìn lượt chia sẻ.
Lần đầu tiên, lời đe dọa của Giang Nhược Vy hoàn toàn mất tác dụng.
Ba ngày sau, đơn kiện chính thức được nộp.
Tôi kiện bố mẹ cùng Giang Nhược Vy về việc tự ý định đoạt căn nhà thuộc quyền sở hữu của tôi.
Kiện Tần Mặc Dương hoàn trả khoản tiền chiếm dụng trong tài khoản đầu tư.
Kiện tài khoản truyền thông đã đăng video cắt ghép.
Kiện cả những người đã phát tán thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng đến công việc của tôi.
Ngày tòa án gửi thông báo bảo toàn tài sản, Giang Nhược Vy đang ở trung tâm thương mại mua túi xách.
Thẻ ngân hàng của nó bị từ chối thanh toán.
Căn hộ mới cũng bị phong tỏa giao dịch.
Nó lập tức gọi cho tôi.
Vừa bắt máy, tiếng khóc đã vang lên.
“Chị, chị thật sự muốn đẩy em vào đường cùng sao?”
“Tài khoản của em bị đóng băng.”
“Căn hộ cũng không thể bán.”
“Em lấy gì để sống?”
Tôi lạnh nhạt hỏi:
“Một người trưởng thành, có tay có chân, vì sao không thể tự kiếm tiền?”
“Em bị bệnh.”
“Bệnh của em không ảnh hưởng đến khả năng làm việc.”
“Bác sĩ cũng nói như vậy.”
“Chị…”
“Đừng gọi tôi là chị.”