Chương 10 - Hôn Lễ Của Người Khác
Anh nghe xong, lấy từ ngăn kéo ra một tập giấy.
Tôi mở ra.
Đó là bản thỏa thuận tài sản anh đã chuẩn bị.
Từng điều khoản đều rất rõ ràng.
Phía cuối còn có một dòng viết tay.
【Tất cả quyết định liên quan đến cuộc sống chung đều cần sự đồng ý của cả hai.】
Tôi ngẩng đầu.
Anh mỉm cười.
“Anh đoán em sẽ cần.”
Tôi đưa tay ra.
“Vậy em đồng ý.”
Hôn lễ của chúng tôi được tổ chức vào mùa thu.
Quy mô không lớn.
Khách mời chỉ có bạn bè thân thiết và đồng nghiệp.
Tôi tự chọn váy cưới.
Tự trả phần chi phí của mình.
Không bán nhà.
Không vay tiền.
Không hy sinh bất kỳ thứ gì.
Trước khi nghi thức bắt đầu, một nhân viên bước vào nói bên ngoài có người muốn gặp tôi.
Tôi đi ra.
Giang Nhược Vy đứng cuối hành lang.
Nó mặc chiếc váy màu xám đơn giản.
Khuôn mặt không còn vẻ ngây thơ được lớp trang điểm tô vẽ.
Nó nhìn tôi rất lâu.
“Chị sắp kết hôn sao?”
“Tôi tưởng tin tức đã viết rõ.”
Nó cúi đầu.
“Tần Mặc Dương sắp ra tù.”
“Tôi biết.”
“Anh ấy nói muốn tìm chị.”
“Không liên quan đến tôi.”
Giang Nhược Vy siết chặt tay.
“Chị có bao giờ hối hận không?”
“Hối hận chuyện gì?”
“Vì đã làm mọi thứ thành như vậy.”
Tôi nhìn nó.
“Tôi chỉ công khai sự thật và lấy lại tài sản.”
“Người khiến mọi thứ thành như vậy là các người.”
Nó im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“Em từng thật sự nghĩ chỉ cần có anh Mặc Dương, em sẽ hạnh phúc.”
“Nhưng sau khi có được anh ấy, em lại càng sợ mất.”
“Ngày nào em cũng phải khóc, phải dọa dẫm, phải kiểm tra điện thoại.”
“Cuối cùng anh ấy nhìn em giống như nhìn một gánh nặng.”
Tôi không trả lời.
Nó ngẩng lên.
“Có lẽ từ đầu anh ấy chưa từng yêu em.”
“Anh ấy chỉ thích cảm giác được em cần.”
“Cũng có lẽ em chưa từng yêu anh ấy.”
“Em chỉ muốn cướp thứ thuộc về chị.”
Lần đầu tiên, Giang Nhược Vy nói một câu thật lòng.
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Cô đến đây để xin lỗi sao?”
Nó mím môi.
“Em không biết.”
“Em chỉ muốn nhìn xem chị có thật sự sống tốt không.”
“Bây giờ đã thấy rồi.”
“Tôi sống rất tốt.”
Ánh mắt nó đỏ lên.
“Chị sẽ tha thứ cho em sao?”
“Không.”
Tôi trả lời rất thẳng thắn.
“Nhưng tôi cũng không còn hận cô.”
“Cô không còn quan trọng đến mức khiến tôi phải hận.”
Chương 14
Khuôn mặt nó trắng bệch.
Tôi xoay người.
Giang Nhược Vy gọi với theo:
“Chị.”
Tôi dừng lại.
Nó nghẹn ngào nói:
“Xin lỗi.”
Tôi không quay đầu.
“Lời xin lỗi này, cô giữ lại để nhắc mình đừng tiếp tục làm hại người khác.”
Nói xong, tôi trở về phòng chuẩn bị.
Trình Tư Nghiên đang đứng trước cửa.
Cô ấy khoanh tay.
“Không sợ cô ta gây chuyện à?”
“Tôi đã báo bảo vệ.”
“Đúng là tiến bộ.”
Cô ấy chỉnh lại khăn voan cho tôi.
“Trước đây cậu sẽ tự mình giải quyết.”
“Bây giờ biết nhờ người khác giúp rồi.”
Tôi nhìn mình trong gương.
“Vì tôi không cần chứng minh mình mạnh mẽ nữa.”
Tiếng nhạc vang lên.
Cánh cửa hội trường chậm rãi mở ra.
Lục Cảnh Thâm đứng ở cuối lối đi.
Anh không mặc vest trắng.
Không có hàng trăm khách mời xa lạ.
Không có những lời chúc phúc giả tạo.
Chỉ có ánh mắt bình tĩnh và kiên định.
Tôi bước từng bước về phía anh.
Không ai dắt tay tôi.
Tôi cũng không cần ai trao mình cho một người đàn ông khác.
Tôi tự đi đến.
Tự lựa chọn.
Khi đứng trước mặt nhau, người chủ trì hỏi:
“Cô Giang Minh Châu, cô có tự nguyện kết hôn với anh Lục Cảnh Thâm không?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Sau đó mỉm cười.
“Tôi tự nguyện.”
Không phải vì sợ cô đơn.
Không phải vì cần một mái nhà.
Không phải vì muốn chứng minh mình được yêu.
Chỉ vì tôi muốn cùng anh bước tiếp.
Lục Cảnh Thâm đeo nhẫn vào tay tôi.
Phía dưới vang lên tiếng vỗ tay.
Tôi bất chợt nhớ tới hôn lễ hai năm trước.
Cũng là tiếng vỗ tay.
Cũng là váy cưới.
Nhưng khi ấy tôi đứng ngoài cửa, nhìn người khác cướp lấy tất cả những thứ mình đã chuẩn bị.
Tôi từng nghĩ đó là ngày nhục nhã nhất cuộc đời.
Sau này tôi mới hiểu.
Đó là ngày may mắn nhất.
May mắn vì tôi đến sớm.
May mắn vì nữ nhân viên nhận nhầm tôi là phù dâu.
May mắn vì màn hình lớn đã chiếu ra toàn bộ sự thật.
Nếu không, có lẽ tôi đã kết hôn với Tần Mặc Dương.
Tiếp tục dùng tiền nuôi dưỡng tình yêu của anh ta và Giang Nhược Vy.
Tiếp tục bị bố mẹ ép nhường nhịn.
Tiếp tục sống trong lời nói dối rằng người mạnh mẽ thì không cần được yêu thương.
Hôn lễ bị cướp đã giúp tôi nhìn rõ tất cả.
Cũng giúp tôi lấy lại chính mình.
Sau nghi thức, tôi đứng ngoài ban công.
Lục Cảnh Thâm bước tới, khoác áo lên vai tôi.
“Đang nghĩ gì?”
“Đang nghĩ đến một món quà đặc biệt.”
Anh nhíu mày.
Tôi kể lại chuyện Tần Mặc Dương từng gọi điện bảo tôi đến khách sạn nhận quà.
Lục Cảnh Thâm im lặng vài giây.
“Quả thật rất đặc biệt.”
“Đúng.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay.
“Anh ta tặng em một cơ hội làm lại cuộc đời.”
“Chỉ là chính anh ta không ngờ tới.”
Lục Cảnh Thâm nắm lấy tay tôi.
“Sau này em muốn món quà gì thì nói thẳng.”
“Anh không giỏi đoán.”
Tôi bật cười.
“Được.”
Phía xa, pháo hoa bừng sáng trên bầu trời.
Ánh sáng phản chiếu trong mắt anh.
Tôi dựa vào lan can, cảm nhận bàn tay ấm áp đang nắm lấy mình.
Không siết chặt.
Không kiểm soát.
Chỉ bình yên ở đó.
Ngày trước, tất cả mọi người đều nói tôi mạnh mẽ.
Nói tôi có thể sống tốt dù không có ai.
Vì vậy họ mặc nhiên cho rằng tôi nên chịu thiệt.
Nên nhường nhịn.
Nên tha thứ.
Nhưng bây giờ tôi đã hiểu.
Mạnh mẽ không có nghĩa là phải chấp nhận bất công.
Độc lập không có nghĩa là không xứng đáng được bảo vệ.
Có thể tự chữa lành không có nghĩa là người khác được quyền làm mình tổn thương.
Tôi từng mất phòng ngủ.
Mất cuộc thi.
Mất trường đại học mong muốn.
Mất căn nhà bà ngoại để lại.
Mất cả hôn lễ mà mình tự tay chuẩn bị.
Nhưng cuối cùng, tôi đã lấy lại tất cả.
Lấy lại tiền bạc.
Lấy lại danh dự.
Lấy lại quyền lựa chọn.
Quan trọng nhất là lấy lại Giang Minh Châu từng bị chôn vùi dưới hai chữ “nhường em”.
Từ nay về sau, thứ thuộc về tôi, tôi sẽ không nhường.
Người không xứng đáng, tôi cũng tuyệt đối không giữ.
Còn những kẻ từng coi sự bao dung của tôi là yếu đuối, cuối cùng đều phải tự tay trả lại từng món đồ đã cướp.
Không thiếu một đồng.
Không sót một món nợ.
Cũng không còn cơ hội bước vào cuộc đời tôi thêm lần nào nữa.
HẾT TRUYỆN.