Chương 6 - Hôn Lễ Bất Ngờ Tại Giang Nam
Mạnh Uyển lại cười duyên mở miệng: “Lão phu nhân tâm thiện, đưa tỷ về Lục phủ, rõ ràng chỉ là một nha đầu hầu hạ, cũng không biết dùng thủ đoạn gì dỗ được lão phu nhân để tỷ làm con dâu nuôi từ bé. Nhưng rốt cuộc trận đại hôn nửa năm trước, tân lang không có mặt, hiện giờ tỷ vẫn chỉ là con dâu nuôi từ bé, sao dám ở trước mặt ta bày ra dáng vẻ cô nương Lục gia?”
“Ta đã là phu nhân Lục phủ…”
Ta đang định mở miệng, thì tỳ nữ bưng canh sâm từ phòng bếp vội vàng chạy đến.
“Tiểu thư của nô tỳ ơi, sao người không đợi nô tỳ bưng chén canh sâm này về phòng cho người uống rồi mới ra ngoài tản bộ?”
Tỳ nữ trách yêu, chỉ vì hiện giờ ta đang mang thai, mà thai tượng không ổn.
Lang trung nói ta nhất định phải dùng canh sâm hằng ngày.
Vừa rồi dùng xong bữa sáng, cảm thấy thân thể còn xem như thoải mái, bèn muốn ra ngoài đi lại một chút.
Nhất thời lại quên mất còn phải uống canh sâm.
“Thứ tốt gì vậy?” Mạnh Uyển trực tiếp đưa tay bưng lấy chén canh sâm kia.
“Đây là của tiểu thư nhà ta!”
Tỳ nữ khẽ nhíu mày, lời nói bất mãn, nhưng rốt cuộc Mạnh Uyển là ân nhân của Lục Tuân, cũng không tiện trách móc quá mức.
“Sao? Một chén canh sâm của nàng ta ta cũng không uống được à?”
Mạnh Uyển liếc tỳ nữ một cái.
Đang định mở miệng, dư quang lại nhìn thấy cách đó không xa, người vừa rồi còn rất kiêu ngạo đã bắt đầu rơi lệ.
“Trước kia ta sống khổ, chưa từng ăn thứ gì tốt, càng không thể giống tiểu thư nhà ngươi, mỗi sáng một chén canh sâm bồi bổ thân thể. Ta chẳng qua chỉ muốn xem một chút thôi.”
Vừa nghe nàng ta mở miệng, ta liền nhận ra có gì đó không đúng, quay đầu nhìn lại.
Quả nhiên, Lục Tuân đang đi về phía này.
Nhìn Mạnh Uyển khóc, Lục Tuân vừa căng thẳng vừa đau lòng, không khỏi quát mắng.
“Chẳng qua chỉ là một chén canh sâm, có cần phải giữ kỹ như vậy không?”
Lục Tuân nhìn ta, ánh mắt trầm xuống: “Tĩnh Nghi, muội ở nhà ta nhiều năm như vậy, sao vẫn còn nhỏ nhen đến thế, ngay cả một chén canh sâm cũng không nỡ nhường cho người khác?”
Ta im lặng một lúc, hơi do dự, nửa buổi mới cân nhắc mở miệng.
“Nàng ta có bệnh à?”
Ta là vì có thai, thân thể lại không tốt lắm, nói là canh sâm, thật ra cũng có thể xem như thuốc hay.
Không bệnh, đang yên đang lành uống thuốc làm gì?
Chỉ là ta không ngờ, câu hỏi chân thành như vậy của ta đổi lại chính là sự không thấu hiểu.
Mạnh Uyển càng lập tức khóc lớn.
“A Tuân, ta biết ngay nhà này không hoan nghênh ta, Thẩm Tĩnh Nghi cũng không hoan nghênh ta.”
Lục Tuân thấy vậy đau lòng không thôi.
Lại bắt đầu nghiêm giọng quở trách ta: “Thẩm Tĩnh Nghi, muội đang nói linh tinh gì vậy?”
Ta nhìn chén canh sâm Mạnh Uyển đang bưng trong tay.
Cuối cùng không nhịn được thở dài.
“Thôi, nếu nàng thật sự muốn uống, vậy cứ uống đi, dù sao thuốc đắng dã tật, có lẽ nàng cũng có thể bớt khóc đôi chút.”
Mỗi lần nhìn thấy Mạnh Uyển, nàng ta đều đang khóc, ta còn thương mắt nàng ta phải chịu tội theo nàng ta.
Dù sao trong tiểu trù phòng chắc chắn vẫn còn.
Cùng lắm lại sai tỳ nữ đi múc một chén, không phải việc lớn gì.
Rõ ràng đây đã là cách giải quyết tốt nhất.
Thứ Mạnh Uyển muốn, dù là thuốc, ta cũng thuận theo ý nàng ta mà nhường cho nàng ta.
Nhưng nàng ta không uống, mà ngay trước mặt ta ném chén xuống đất.
Khi mảnh sứ vỡ tung, canh sâm bắn đầy đất.
Mạnh Uyển đỏ mắt nhìn ta: “Ta biết ngay tỷ xấu xa, trong chén canh sâm này không chừng đã hạ độc gì đó, muốn hại ta!”
Ta không khỏi nhíu mày, nghĩ hay là gọi lang trung đến xem.
Dù sao người như Mạnh Uyển, ngày ngày nghĩ quá nhiều, có lẽ thật sự có chút bệnh.
Vẫn nên sớm chữa trị thì hơn.
08
Nhưng ta cũng chỉ nghĩ vậy một thoáng.
Ta không phải cha mẹ nàng ta, cũng chưa từng chịu ân huệ của nàng ta, còn bị nàng ta bắt nạt mấy lần.