Chương 7 - Hồi Ức Mất Trí

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Sau này lớn lên rồi,” tôi đứng dậy, “đừng trở thành người như cô ta.”

Nói xong, tôi vòng qua cô bé rồi lên lầu.

Không có ôm ấp, cũng không có tha thứ.

Có những thứ đã vỡ rồi thì là vỡ rồi, dù chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, cũng phải học cách chịu đựng hậu quả do chính mình gieo ra.

Buổi chiều, Cố Hợp Nghi lại gõ cửa phòng tôi lần nữa.

“Trương Ký Tuyết… chúng ta có thể nói chuyện không?”

Tôi dựa vào khung cửa, không để cô ta vào.

“Nói đi.”

“Tôi… tôi có thể rút lui.” Giọng cô ta run lên, “Chỉ cần cô có thể tha thứ cho Tư Niên, tôi có thể rời khỏi đây, rời khỏi thành phố này, sẽ không bao giờ xuất hiện nữa…”

“Dừng lại.”

Tôi ngắt lời cô ta: “Cô có rút lui hay không thì liên quan gì đến tôi?”

Cố Hợp Nghi sững ra.

“Tôi từ trước đến giờ đâu có giành với cô,” tôi cười nhạt một cái, “là cô vẫn luôn giành với tôi.”

“Bây giờ cô nói rút lui, làm như thể sau khi thắng rồi mới ban phát lại cho tôi vậy.”

“Không phải! Tôi không có ý đó!”

“Cố Hợp Nghi, nghe cho rõ đây.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, “Vu Tư Niên, còn cái gia đình này, tôi đều không cần nữa.”

“Nếu cô muốn rút lui thì đó là chuyện giữa cô và anh ta, đừng đến đây làm tôi buồn nôn.”

Cô ta há miệng, một chữ cũng không nói ra được.

Tôi đóng cửa lại.

Tối hôm đó, Vu Tư Niên người đầy mùi rượu tìm đến tôi.

“Trương Ký Tuyết, tôi không muốn ly hôn.”

Tôi nhìn người đàn ông từng khiến tôi viết đầy nước mắt trong nhật ký.

Lúc này anh ta đứng trước mặt tôi, mắt đỏ hoe, dáng vẻ thấp kém đến đáng thương.

Nhưng tôi không hề thấy đau lòng chút nào.

“Anh không ký?” Tôi xoay người cầm lấy tờ đơn ly hôn mới trên bàn, giơ tay tát vào mặt anh ta, “Vậy thì đợi tòa án phán quyết.”

“Ngoại tình trong hôn nhân, ra đi tay trắng.” Tôi nhấn từng chữ một, “Chuẩn bị tinh thần đi.”

08.

Đêm đó, tôi đang ngủ rất say thì bỗng bị một trận tiếng khóc vụn vặt làm tỉnh giấc.

Mở mắt ra, tôi thấy Đoàn Đoàn không biết từ lúc nào đã lẻn vào phòng tôi.

Ánh trăng lọt qua khe rèm, chiếu lên gương mặt nhỏ bé đầy vệt nước mắt của nó.

Thấy tôi không phản ứng, nó lảo đảo chạy tới, ôm chặt lấy chân tôi, khóc đến thở không ra hơi: “Mẹ ơi, con sai rồi…”

“Mẹ đừng đi có được không… Con không muốn mẹ đi…”

Tôi cúi đầu nhìn nó.

Nó gọi tôi là dì ngốc, nó nói tôi là người giúp việc, nó nói hy vọng Cố Hợp Nghi làm mẹ nó.

Nhưng bây giờ, nó ôm chặt chân tôi, khóc như một con vật nhỏ bị cả thế giới bỏ rơi.

Tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của nó ra.

“Tôi không phải mẹ của con.”

Đoàn Đoàn đột ngột ngẩng đầu, trong đôi mắt to tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

“Mẹ của con là Cố Hợp Nghi, là người con tự chọn.”

“Không phải! Không phải!”

Nó điên cuồng lắc đầu, lại lao tới muốn ôm tôi, “Con muốn mẹ! Con không cần cô ta nữa!”

“Mẹ ơi, mẹ đừng không cần con!”

Tôi lạnh nhạt nhìn nó: “Về phòng của con đi.”

Sáng hôm sau, dưới nhà náo loạn cả lên.

Vu Tư Niên đang đẩy Cố Hợp Nghi ra phía cửa: “Cô đi đi.”

Cố Hợp Nghi chết sống bám chặt khung cửa, móng tay cắm sâu vào gỗ: “Tư Niên! Tôi đã ở bên anh bao nhiêu năm rồi! Anh vì cô ta mà đuổi tôi đi?”

“Tôi không đi!”

Vu Tư Niên từng ngón từng ngón bẻ tay cô ta ra, giọng lạnh hơn cả băng: “Lúc cô dạy Đoàn Đoàn hận mẹ nó, có từng nghĩ đến ngày hôm nay không?”

“Lúc cô cầm những tấm ảnh ghép đó nói Ký Tuyết ở bên ngoài lăng nhăng, có từng nghĩ đến ngày hôm nay không?”

Cố Hợp Nghi bị đẩy ra ngoài cửa, ngã ngồi xuống bậc thềm.

Cô ta vẫn mặc chiếc váy trắng nhàu nát kia, tóc tai rối bù, lớp trang điểm lem nhem hết cả, còn đâu chút bóng dáng của người phụ nữ tinh xảo lúc đầu.

Tôi dựa vào lan can nhìn cảnh này, chợt thấy hai người này đúng là một đôi trời sinh.

Một kẻ ích kỷ hèn nhát, một kẻ âm hiểm độc ác.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)