Chương 8 - Hồi Ức Đen Tối Của Nữ Tướng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phương Đại Ngọc từ phía sau ôm chặt lấy ta.

Ta giãy không ra, cuống đến mức tát hắn một cái.

Một đám nô bộc xung quanh đều nhìn đến ngây người.

Lúc này Phương Đại Ngọc mới buông tay.

Khóe môi mang theo ý cười không thể đè nén.

21

Sau khi vết thương trên tay Thúy Nha được băng bó xong, nàng khó xử nhìn ra ngoài phòng.

Bên ngoài, Phương Đại Ngọc đang dẫn theo một đám người chờ đợi.

“Cô nương, nô tỳ không sao, người đi bầu bạn với Bệ hạ đi.”

“Ngày tháng sau này vẫn còn dài.”

Tính tình Phương Đại Ngọc thất thường khó đoán.

Với thân phận hiện giờ của hắn, ta không thể đắc tội.

Ta dặn dò thêm vài câu rồi mới bước ra.

Hắn mỉm cười nhìn ta.

“Nàng có điều gì muốn hỏi, cứ việc hỏi.”

Ta có chút do dự.

Ta không nắm bắt được tính tình Phương Đại Ngọc, chuyện Phương Phi Vũ xảy ra đa phần không thoát khỏi liên quan tới hắn.

Ngay cả Phương Phi Vũ trước nay vẫn đối xử tốt với hắn cũng rơi vào kết cục hiện giờ.

Hạ tràng của ta chắc chắn cũng không khá hơn.

Nói thật lòng, ta sợ hắn.

Hắn cho tất cả những người xung quanh lui xuống.

Nắm lấy tay ta, vừa đi trong phủ vừa nói:

“Vậy để ta nói.”

“Ta yêu nàng, vẫn luôn ngưỡng mộ nàng.”

“Ta hiểu nỗi khổ của nàng, cũng biết niềm vui của nàng.”

“Phương Oánh Vũ, nàng không phát hiện sao? Ta vẫn luôn nhìn nàng.”

Lòng ta chấn động.

Không biết lời hắn nói có phải sự thật hay không.

Nhưng trong lồng ngực lại thấp thoáng dâng lên một cảm giác vui mừng.

Nếu Phương Đại Ngọc đang lừa ta, vậy khả năng diễn kịch của hắn thật sự quá cao minh.

“Trước kia chẳng phải ngươi thích Phương Phi Vũ sao? Vì sao lại đối xử với nàng ta như vậy?”

Tâm trạng Phương Đại Ngọc dường như rất tốt.

“Nàng còn nhớ khi nhỏ từng cứu ta khỏi tay một lão thái giám không?”

22

Khi còn nhỏ, ta không biết trời cao đất dày.

Chỉ nửa ngày không tìm thấy Phương Đại Ngọc, trong lòng đã sốt ruột.

Ta vừa uy hiếp vừa dụ dỗ đám hạ nhân xung quanh, mới biết hắn đã ra khỏi phủ.

Khi đi theo tên tiểu tư đã đưa hắn đi.

Ta nghe trong phòng truyền ra tiếng Phương Đại Ngọc, cùng với giọng nói của một lão già.

Mấy thái giám mặt trắng ngăn cản ta đều bị những người ta dẫn theo bắt giữ.

Ta đạp tung cánh cửa gỗ.

Liền nhìn thấy hắn bị một lão già đè trên giường.

Quần đã bị cởi xuống một nửa.

Mấy kẻ không nam không nữ đang giữ Phương Đại Ngọc dùng giọng the thé hét vào mặt ta.

Ta bước tới, đá văng bọn chúng.

Răng của lão thái giám bị ta đánh đến chảy máu, lão ôm mặt kêu gào rằng sẽ khiến ta biến mất khỏi Biện Kinh.

Y phục Phương Đại Ngọc hỗn loạn, khắp người đều là dấu vết bầm tím.

Hắn như mất hồn, chỉ ôm chặt lấy ta.

Khoảnh khắc ấy.

Ta cảm thấy trong lòng dường như có thứ gì đó âm ỉ đau đớn.

Ta sai người dựng lão thái giám lên.

Kéo Phương Đại Ngọc từ trên giường dậy.

Nhưng vừa nhìn thấy lão thái giám, hắn đã sợ đến run rẩy, xoay người muốn bỏ chạy.

Ta nắm chặt tay Phương Đại Ngọc.

Hung hăng tát lên gương mặt gò má nhô cao của lão thái giám.

Phương Đại Ngọc ngây người, vẫn giãy giụa muốn trốn đi.

Ta nói bên tai hắn:

“Cẩn thận cảm nhận nơi lồng ngực ngươi, ngươi sợ lão ta sao? Sợ đến mức nào?”

“Bây giờ ngươi sợ, sau này sẽ chỉ càng sợ hơn.”

“Ngươi có nhìn thấy lão ta đã già đến mức nào không? Nếu hôm nay không trả thù, ngày sau lão ta chết đi, sẽ trở thành bóng ma ám ảnh ngươi cả đời.”

“Phương Đại Ngọc, hôm nay hãy đánh chết lão!”

Lão thái giám sợ đến tiểu tiện ra quần, trong miệng vẫn lắp bắp kêu gào:

“Nghĩa phụ của ta là hồng nhân bên cạnh Thánh thượng, kẻ nào dám đánh ta!”

Một cái tát vang dội.

Phương Đại Ngọc cắn rách môi dưới, lại tát lên mặt lão thái giám.

Ngay sau đó, hắn bắt đầu đánh vào mắt, sống mũi, thái dương của lão thái giám…

Cuối cùng, hắn nâng khối ngọc thạch trong phòng lên, đập đầu lão thái giám đến nát bươm.

Ta sờ gương mặt nước mắt còn chưa khô của hắn.

“Rất tốt, Phương Đại Ngọc, chúng ta về nhà.”

Sau lần ấy, Phương Đại Ngọc không còn phản kháng khi ta cưỡi trên người hắn.

Cam tâm tình nguyện quỳ dưới đất.

Chủ động đưa sợi dây đang quấn quanh cổ hắn vào tay ta.

23

“Là Phương Phi Vũ đã đưa ngươi vào đó.”

Phương Đại Ngọc ôm lấy ta, khẽ ngửi mùi hương trên người ta rồi “ừm” một tiếng.

[Tệp chống in lậu của Tiểu Hổ, tìm công cụ đọc sách hãy chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin, không gặp hố!]

Thì ra là vậy.

Hắn cố tình nâng Phương Phi Vũ lên một vị trí thật cao.

Ngay khi nàng ta mong đợi nhất, lại khiến nàng trở thành kẻ thấp hèn nhất toàn thành Biện Kinh.

Giết người cùng lắm chỉ là đầu rơi xuống đất.

Giết chết lòng người mới là điều khiến kẻ khác đau khổ nhất.

“Vậy còn ta? Cho dù khi nhỏ ta từng cứu ngươi, nhưng ta cũng đã làm với ngươi nhiều chuyện xấu xa như thế.”

“Phương Đại Ngọc, ngươi định đối phó với ta thế nào?”

Giữa ban ngày ban mặt.

Phương Đại Ngọc bắt đầu hôn khóe môi ta, một đường đi xuống xương quai xanh.

Gương mặt men theo bên hông ta, chậm rãi trượt xuống.

Cuối cùng, hắn quỳ trên mặt đất.

Dùng đôi mắt lạnh lẽo tĩnh mịch ấy ngước nhìn ta.

“Chó… sao có thể cắn chủ nhân.”

—— Hết ——

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)