Chương 7 - Hơi Thở Cuối Cùng Của Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phó Lâm Thâm không biết trong văn phòng vừa diễn ra màn này, chỉ sải bước ra ngoài, gõ mạnh lên bàn làm việc của thư ký.

“Đọc cho tôi nghe toàn bộ lịch sử trò chuyện giữa cậu và Trần Lộc trong tháng này.”

9

Người bảo Trần Lộc có chuyện gì cũng tìm thư ký là Phó Lâm Thâm, cuối cùng người không nhịn được mà chủ động tới hỏi thư ký tung tích của cô vẫn là Phó Lâm Thâm.

Chỉ là lần này thư ký không còn nhanh nhẹn như bình thường, trái lại trên mặt có vài phần buồn bã khó diễn tả.

“Phó tổng, một tháng nay cô Trần… không liên lạc với tôi.”

Nói xong câu này, thư ký thở dài thật sâu.

Từ sau khi Trần Lộc phát hiện ung thư, anh là người ở bên cô nhiều nhất.

Thậm chí mọi chuyện liên quan đến bệnh tình, anh còn hiểu rõ hơn Phó Lâm Thâm.

Trước đây anh thay Phó tổng xử lý chuyện của Trần Lộc, chỉ cảm thấy đó là trách nhiệm công việc.

Có lúc còn thấy cô quá nhiều chuyện, chút bệnh vặt đau vặt cũng muốn Phó tổng về nhà ở bên, thật nhỏ nhen yếu đuối.

Sau đó ở văn phòng lại thường nghe trợ lý Hạng nói Trần Lộc mềm yếu, anh cũng dần nảy sinh vài phần bất mãn với cô.

Cho đến khi ở bên cô suốt nửa tháng hóa trị, mọi thành kiến trong lòng anh hoàn toàn thay đổi.

Trần Lộc chẳng hề yếu đuối, trái lại còn khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác.

Hóa trị rất đau, ngoài hành lang thường xuyên nghe tiếng bệnh nhân rên rỉ, nhưng Trần Lộc vẫn luôn im lặng.

Hơn nữa sau ba lần hóa trị, tóc cô đã chẳng còn lại bao nhiêu.

Vốn anh tưởng cô sẽ giống hình dung trước đây của mình, khóc lóc làm mình làm mẩy, yếu ớt nổi giận.

Ai ngờ cô trực tiếp lấy tông đơ cạo sạch phần tóc còn lại.

Khi ấy anh còn ác ý nghĩ rằng cô định dùng chuyện đó chạy tới trước mặt Phó tổng khóc lóc kể khổ, nhưng cô không hề làm vậy.

Cô chỉ bình thản mua tóc giả đội lên, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Vì vậy sau lần đó, trong lòng anh chỉ còn khâm phục, thậm chí bắt đầu mong chờ lần tiếp theo được đi cùng cô hóa trị.

Chỉ không ngờ sau đó cô không bao giờ gọi anh nữa.

Thư ký còn tưởng Phó tổng đã tự mình tới trông bệnh.

Nhưng bây giờ anh ấy lại chạy tới hỏi mình tình hình gần đây của Trần Lộc.

Điều đó có nghĩa suốt một tháng này, Trần Lộc bặt vô âm tín.

Vì vậy sau khi nghe Phó tổng hỏi, trong lòng anh đã có đáp án.

Phó Lâm Thâm lại vì câu trả lời ấy mà siết chặt mày: “Không liên lạc với cậu? Sao có thể?”

Một tháng nay Trần Lộc không tìm anh, nếu cũng không tìm thư ký, vậy tháng này cô sống kiểu gì?

Để cho cô một bài học, anh đã trực tiếp khóa tất cả thẻ của cô, còn cho người giúp việc trong nhà nghỉ phép.

Cô không có việc làm, cũng chẳng có tiền tiết kiệm. Nếu thật sự không liên lạc với ai thì tháng này ăn gì uống gì?

Nghĩ đến đây, trong lòng Phó Lâm Thâm dâng lên vài phần tức giận.

Trần Lộc sao lại bướng đến thế.

Chỉ vì giận dỗi với anh mà đến cơ thể mình cũng không cần nữa.

Anh nén cơn giận, ra lệnh cho thư ký: “Vậy cậu nhắn cho cô ấy, bảo cô ấy lập tức tới công ty.”

Nghe lời sếp, lúc này thư ký mới muộn màng nhận ra, chẳng lẽ Phó tổng còn chưa biết bệnh của Trần Lộc?

Lúc trước Phó tổng gửi bệnh án cho anh đã khiến anh giật mình, anh không nghĩ ngợi gì đã định báo nội dung bên trên cho sếp.

Nhưng vừa cầm điện thoại bước vào văn phòng đã bị Phó Lâm Thâm dùng một câu “không cần báo cáo nữa” đuổi ra.

Anh còn tưởng Phó tổng đã biết, chỉ vì không có thời gian nên mới bảo mình luôn theo dõi.

Không ngờ từ đầu đến cuối anh ấy lại hoàn toàn không biết, mà Trần Lộc cũng không nói cho anh ấy.

Trán thư ký lập tức toát mồ hôi, chỉ cảm thấy lúc này giống sự yên tĩnh trước cơn bão.

Sự nhát gan trong lòng khiến anh vẫn không dám nói sự thật, chỉ làm theo chỉ thị gửi tin nhắn cho Trần Lộc.

Vốn thư ký nghĩ rằng đợi lâu mà bên kia vẫn không trả lời, Phó tổng sẽ hết kiên nhẫn rồi tự về nhà tìm cô.

Như vậy anh ấy sẽ tự phát hiện tình trạng của Trần Lộc, còn mình cũng không bị giận lây.

Ai ngờ Phó tổng hôm nay lại kiên nhẫn đến lạ, đứng ngay bên chỗ làm của anh chờ tới tận giờ tan ca.

Nhân viên lần lượt rời đi, Phó Lâm Thâm cũng nhìn đồng hồ rồi đứng dậy.

Thư ký thở phào trong lòng, tưởng sự giày vò chờ đợi cuối cùng cũng kết thúc.

Nhưng lại nghe Phó Lâm Thâm nói: “Cho tôi mượn điện thoại một đêm. Cậu dùng máy dự phòng, hoặc tối nay tới nhà tôi ngủ.”

Nhìn thái độ nhất định phải chờ được hồi âm của Phó tổng, thư ký đấu tranh rất lâu rồi cuối cùng vẫn lên tiếng: “Phó tổng, anh không cần đợi nữa.”

Động tác cầm điện thoại của Phó Lâm Thâm khựng lại, nghi hoặc nhìn anh: “Cậu có ý gì?”

Mấy chữ ấy đối với thư ký cũng rất khó nói, anh chuẩn bị rất lâu mới thở dài rồi cất lời:

“Cô Trần có lẽ đã… qua đời vì bệnh rồi.”

10

Một câu khiến đầu óc Phó Lâm Thâm lập tức trống rỗng, tưởng mình nghe nhầm.

Vốn đã bực bội vì chiến tranh lạnh với Trần Lộc suốt một tháng, giờ còn nghe lời xui xẻo như vậy, mặt anh lập tức sầm xuống.

“Thư ký Ngô, tôi thấy gần đây cậu nhàn quá rồi, lời gì cũng dám nói.”

Thấy cơn giận cuộn lên trong mắt Phó Lâm Thâm, thư ký lấy giấy lau mồ hôi trên trán.

Lời đã nói ra, giờ muốn rút lại cũng không kịp.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)