Chương 2 - Hồi Môn Giả Mạo

Sắc mặt Hoàng thượng tối sầm, lạnh lùng ra lệnh:

“Đi tra!”

Chưa đầy khắc sau, có người hồi báo:

“Khởi bẩm bệ hạ, trong các rương toàn là đồng thau nhuộm kim phấn, giá trị chừng khoảng một nghìn lượng bạc mà thôi.”

Hoàng thượng lập tức nổi giận.

“Chu Doanh, gan ngươi cũng quá lớn, dám cả gan khi quân sao!”

Chu Doanh nước mắt giàn giụa phân trần, bỗng ánh mắt quét qua đám người, nhìn thấy ta.

Nàng nhào đến phía ta, gào lên:

“Giang Đường, là ngươi cố tình hãm hại ta, đúng không!”

Khóe môi ta khẽ cong lên, ánh mắt lạnh nhạt.

“Chu Doanh, trước mặt Thánh thượng mà ngươi còn dám nói bậy, lẽ nào sống đã chán rồi ư?”

Chu Doanh trừng mắt nhìn ta, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu.

“Giang Đường, ngươi dám nói mấy thứ đó không liên quan đến ngươi sao?!”

Ta khẽ trầm ngâm một khắc, chậm rãi gật đầu.

“Có liên quan.”

Thái tử lập tức nắm lấy cơ hội, vội vàng nói:

“Phụ hoàng, là Giang Đường giở trò hãm hại, Doanh nhi vô tội!”

Ta hướng về Hoàng thượng hành lễ, từ tốn bẩm:

“Khởi bẩm bệ hạ, những vật kia vốn đặt trong hồi môn của thần nữ. Chu Doanh là nha hoàn bên cạnh, hôm trước nàng lớn tiếng nói muốn quyên mười vạn lượng cứu dân, thần nữ thấy có điều bất ổn, chẳng ngờ Thái tử điện hạ một lòng bênh vực nàng, đuổi thần nữ ra ngoài. Nào hay, nàng thật sự cả gan trộm của hồi môn đem đi làm vật quyên góp.”

Chu Doanh và Thái tử còn muốn lên tiếng phân trần, đã bị Hoàng thượng giận dữ quát nạt.

Cuối cùng, Chu Doanh bị nhốt vào thiên lao, ba ngày sau xử trảm.

Thái tử vì thất trách, bị giam lỏng một tháng.

Chuyện đến đây tưởng như đã khép lại, nhưng ta không ngờ, chỉ một tuần sau, Thái tử đột nhiên thỉnh chỉ cầu hôn.

Lễ thành hôn được cử hành gấp gáp, định vào nửa tháng sau.

Những ngày này, trong lòng ta luôn thấp thỏm bất an. Chu Doanh vừa chết, Thái tử liền nằng nặc cưới ta, trong lòng ta luôn cảm thấy có điều quái lạ.

Ngày xuất giá, ta vừa khoác lên mình hỷ phục, bỗng phía sau có người xuất hiện.

Toàn thân ta run rẩy, quay đầu nhìn lại.

“Chu Doanh? Ngươi… chẳng phải đã chết rồi sao?!”

Chu Doanh khẽ cười, vung gậy đánh mạnh vào sau đầu ta.

“Chu Doanh đã chết rồi, ta bây giờ chính là Giang gia đại tiểu thư – Giang Đường!”

Một lần nữa mở mắt, ta đã bị giam lỏng trong phòng tối. Song điều khiến ta bất ngờ là ta lại trốn ra được rất dễ dàng.

Ta lập tức chạy tới Đông Cung, xông vào giữa đại điện, lớn tiếng hô:

“Ta mới chính là Giang Đường! Nữ tử kia là tỳ nữ Chu Doanh, từng phạm tội khi quân, bị xử trảm ba ngày trước!”

Thái tử liền đứng chắn trước mặt Chu Doanh, ánh mắt như băng, quát:

“Tặc tử từ đâu tới, dám mạo danh Thái tử phi? Kéo ra ngoài, trảm lập tức!”

Thị vệ lập tức xông tới bắt ta, ta tức giận hô lớn:

“Phụ thân ta – tiền Trung thư Thị lang – lập tức sẽ tới!”

Chu Doanh chậm rãi vén khăn trùm đầu, một gương mặt giống ta như đúc hiện ra trước mắt.

Thân thể ta cứng đờ.

“Tiểu Thúy, dù ngươi có diện mạo tương tự ta, cũng chẳng thể là ta. Hơn nữa, phụ thân ta sao có thể nhận nhầm?”

Ngay khoảnh khắc ấy, một người bước ra khỏi đám đông.

Là phụ thân ta.

Ta lập tức chạy tới, khẽ gọi:

“Phụ thân…”

Nhưng phụ thân chỉ lạnh lùng nhìn ta, đưa tay đẩy ta ngã xuống đất.

“Một nha hoàn như ngươi, có tư cách gì gọi ta là phụ thân?”

Ngay sau đó, phụ thân khoác tay Chu Doanh, ánh mắt ôn nhu:

“Con gái ngoan, phụ thân tới chậm.”

Trong lòng ta bỗng chốc trống rỗng, đầu óc choáng váng.

Tại sao lại như vậy? Phụ thân sao có thể không nhận ra ta? Vì sao ông lại đối xử với ta như thế?

Thái tử nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo như hàn sương.

“Giờ ngươi còn gì để nói nữa? Mạo danh Thái tử phi, tội không thể dung tha. Đánh chết tại chỗ, lấy đó làm gương!”

Lời vừa dứt, thị vệ giáng gậy lên thân ta.

Ta lập tức ngã gục xuống đất.

Kiếp này, ta vẫn không thoát khỏi vận mệnh nghiệt ngã hay sao?

Ta tuyệt vọng nhắm mắt, lòng tro lạnh tựa tàn hương.

“Các ngươi dám động đến ngoại tôn nữ của ta, thử xem hậu quả ra sao!”

Bỗng một đoàn quân mặc giáp trụ, tay cầm đao kiếm ào ạt xông vào.

Đám người đang giơ gậy hành hung ta lập tức bị đá ngã lăn xuống đất.

Ta ngẩng đầu nhìn về phía người vừa tới, trong khoảnh khắc đôi mắt đỏ hoe.

“Ngoại công!”

Ngoại công bước nhanh đến trước mặt ta, vội vàng đỡ ta đứng dậy.

Thấy thân ta thương tích đầy mình, máu nhuộm áo, đôi mắt người lập tức đỏ rực, giận dữ tột độ.

“Lão phu trấn thủ biên cương, lấy thân gìn giữ xã tắc, các ngươi lại dám đối đãi ngoại tôn nữ của ta như vậy sao?!”

Người trao ta cho quân y chăm sóc, sau đó từng bước một tiến về phía phụ thân ta.

Chu Doanh cùng phụ thân hoảng hốt lùi lại.

“Trấn Quốc đại tướng quân… không, nhạc phụ, chuyện này chỉ là hiểu lầm, ngài chớ nên vọng động!”

Ngoại công rút kiếm, giáng mạnh một nhát vào đầu gối phụ thân.

Trong khoảnh khắc, phụ thân quỳ rạp dưới đất, chưa kịp kêu đau đã bị một cước đá văng ra xa ba trượng.

“Giang Tư Lư! Ta đem nữ nhi gả cho ngươi, ngươi lại dung túng thiếp thất hại chết nó, nay còn để một nữ nhi thứ xuất thay thế ngoại tôn nữ ta, lá gan ngươi thật không nhỏ!”

Ngoại công xoay người, ánh mắt như lưỡi kiếm sắc bén nhìn về phía Thái tử.

“Đường nhi cùng ngươi đã định hôn ước, vậy mà ngươi vì một tiện nữ mà vu oan, hãm hại Đường nhi thê thảm đến thế. Thái tử, đây là cái gọi là ban ân cho phủ tướng quân chúng ta sao?!”

Thái tử lúc này sắc mặt trắng bệch, vẫn cố đứng chắn trước mặt Chu Doanh.

“Trấn Quốc tướng quân, ngươi thân là thần tử mà dám ép hỏi Thái tử, còn phá hoại đại hôn của cô vương, ngươi để mặt mũi ta ở đâu chứ?”

Ngoại công xoay mình, trường kiếm chỉ thẳng vào Thái tử.

“Trong tay ta là Bảo kiếm hộ quốc do chính Hoàng thượng thân ban. Nếu hôm nay ngươi thật lòng vì một tiện nữ mà khuynh loạn triều cương, khiến lòng trung thần nguội lạnh, thì ta lập tức chém ngươi tại chỗ, rồi bẩm báo Hoàng thượng sau cũng chưa muộn!”

Năm xưa ngoại công theo Hoàng thượng chinh chiến thiên hạ, giữ yên cương thổ suốt ba mươi năm. Khi Hoàng thượng ban bảo kiếm, đã từng trước mặt trăm quan phán rằng: “Kiếm này có thể trảm ngoại địch, cũng có thể trảm quân thần. Nếu ai gây họa cho triều cương, có thể tiên trảm hậu tấu.”

Lời ngoại công không phải trò đùa. Nếu Thái tử vẫn chấp mê bất ngộ, e rằng thật sự sẽ bỏ mạng dưới kiếm ấy.

Thái tử sắc mặt tái nhợt, trán toát mồ hôi lạnh như mưa.

“Trấn Quốc tướng quân… xin người bớt giận. Có điều gì cứ từ từ nói, tất cả đều là hiểu lầm!”

Ngoại công không đáp, chỉ đưa kiếm cho Thái tử, ánh mắt lạnh lùng nhìn Chu Doanh.