Chương 20 - Hồi Môn Của Vương Phi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Những người bị khoanh tròn trong danh sách này, e rằng phần lớn đã bị nhắm tới.”

“Nhưng cha đã để lại ám hiệu.”

Ta chỉ vào những chấm mực nhỏ li ti nằm bên cạnh từng cái tên.

“Một chấm, gia quyến ở kinh thành.”

“Hai chấm, chính người cựu thần vẫn còn binh quyền.”

“Ba chấm, từng giữ chứng cứ cũ đường chuyển lương Tây cảnh.”

Hàn Thận giật thót ngẩng đầu.

“Đại cô nương, lão tướng quân ngay cả những thứ này cũng viết sao?”

Cổ họng ta nghẹn đắng.

“Cha sớm biết sẽ có người thanh trừng Thẩm gia.”

“Cha đã cất giấu những lối thoát cứu người, vào trong di vật dành cho ta.”

Hoàng đế lập tức sai nội thị lấy bản đồ phòng ngự kinh thành đến.

Ta quỳ trước ngự án, đối chiếu từng cái tên trong danh sách với bản đồ.

“Gần ngõ Vĩnh An có ba hộ, là góa phụ của cựu thần Thẩm gia.”

“Bên cạnh chợ ngựa cũ phía Bắc thành, có hai tên thương binh Tây cảnh.”

“Trần tham tướng, người trực cổng Nam khố của Binh bộ, trong danh sách có đánh ba chấm.”

Hoàng đế nghe đến ba chữ Trần tham tướng, ánh mắt chợt sắc lạnh.

“Nam khố Binh bộ?”

Sắc mặt Hàn Thận cũng biến đổi.

“Nam khố là nơi cất giữ sổ phó xuất nhập quân khí Tây cảnh năm đó.”

Lòng ta hẫng đi một nhịp.

Nếu rạng sáng nay bọn họ định ra tay với cựu thần Thẩm gia, việc khẩn cấp nhất không chỉ là tính mạng con người.

Mà còn có cuốn sổ cũ ở Nam khố.

Thái phi dường như cũng nghe thấy, khóe môi lại hiện lên một tia lạnh lẽo.

“Nghĩ ra rồi sao?”

“Đáng tiếc là muộn rồi.”

Ta nhìn bà ta.

“Các người đêm nay cố tình thiêu rụi từ đường cũ, không phải để cướp chiếc hộp đá.”

“Mà là để cản chân chúng ta.”

Thái phi không đáp lại.

Nhưng ánh mắt bà ta đã nói lên tất cả.

Hoàng đế đập bàn đứng phắt dậy.

“Truyền khẩu dụ của trẫm, Đội tuần phòng kinh đô tức tốc đến Nam khố Binh bộ.”

Tiêu Thừa Cảnh cũng quỳ xuống.

“Thần nguyện dẫn thân vệ vương phủ cùng đi.”

Ta lạnh lùng cất giọng: “Người của Vương gia vừa mới mang lệnh bài giả đi chặn đường người đưa chứng cứ.”

Mặt hắn trắng bệch.

Hoàng đế trầm giọng nói: “Hoàng thúc ở lại trong cung.”

Tiêu Thừa Cảnh ngước mắt lên, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nuốt vào trong.

Ta đứng lên nói: “Bệ hạ, thần phụ nguyện cùng Hàn tướng quân tới Nam khố.”

Hoàng đế cau mày.

“Ngươi đã thức trắng một đêm.”

Ta nhìn thẳng vào mắt ngài.

“Nếu thần phụ mà nghỉ ngơi, chứng cứ cũ của Thẩm gia có lẽ sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.”

Trong điện im bặt một lát.

Hoàng đế cuối cùng gật đầu.

“Chuẩn.”

“Thống lĩnh cấm quân đích thân hộ tống.”

Tiêu Thừa Cảnh lập tức nhìn sang ta.

“Thẩm Vân Chi, nếu Nam khố thật sự có mai phục, nàng đi chẳng khác nào tự nộp mình cho đao kiếm.”

Ta đi đến cửa điện, dừng lại nửa bước.

“Vương gia yên tâm.”

“Từ sảnh chính Vương phủ đến biển lửa ở từ đường cũ, ta đã lướt qua lưỡi đao không biết bao nhiêu lần rồi.”

“Lần này, ít nhất lưỡi đao không phải đưa đến từ người kề gối.”

Huyết sắc trên gương mặt hắn rút cạn từng chút một.

Ta không nhìn hắn thêm nữa.

Ngoài cổng cung, bầu trời đã rạng sáng, sương mù ban mai đè nặng trên con phố dài.

Hàn Thận lật mình lên ngựa, cấm quân hộ tống xe ngựa của ta lao thẳng tới Nam khố Binh bộ.

Càng đến gần Nam khố, đường phố càng yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức tiếng vó ngựa như nện thẳng vào xương tủy con người.

Đột nhiên, cấm quân do thám phía trước giật cương ngựa chạy quay về.

“Vương phi, cửa Nam khố đang mở.”

“Không có binh lính canh gác.”

Khuôn mặt Hàn Thận lập tức tái nhợt.

Ta vén rèm xe lên, từ xa nhìn thấy một dải khói đen cuồn cuộn bốc lên từ hướng Nam khố.

Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên trong kho.

Ánh lửa xé toạc màn sương mai, chiếu sáng một nửa con phố dài.

19

Ngọn lửa ở Nam khố không phải cháy từ một điểm.

Bức tường phía đông, hành lang phía tây, cửa sau kho chính, đồng loạt bùng lên ba đám lửa.

Khói đặc cuộn theo những mảnh gỗ vụn bay vút lên trời, sương mai bị nung đỏ rực.

Xe ngựa của ta bị chấn động mạnh đến mức rung lắc dữ dội.

Tần ma ma vội vàng bảo vệ lấy ta, chiếc hộp đựng chứng cứ va vào cánh tay bà, phát ra tiếng động trầm đục.

Hàn Thận đã rút đao xuống ngựa.

Tuy chỉ còn một tay, ông vẫn nhanh hơn bất kỳ ai.

“Bảo vệ Vương phi.”

Thống lĩnh cấm quân dẫn theo người xông về phía cửa kho.

Ta vén rèm bước xuống xe, một luồng sóng nhiệt ập vào mặt, suýt chút nữa làm cay xé đôi mắt.

Trạm gác cổng Nam khố của bộ Binh quả nhiên không có lính canh.

Hai cánh cửa gỗ dày cộm mở toang, then cửa bị chém đứt từ bên trong.

Trên mặt đất có máu.

Vết máu lê lết kéo vào bên trong kho, rồi lại bị tro bụi che khuất một nửa.

Hàn Thận cúi đầu nhìn một cái, sắc mặt sa sầm đáng sợ.

“Người canh kho không phải đã bỏ trốn.”

“Mà là bị thanh trừng từ trước rồi.”

Ta siết chặt tay áo.

“Trần tham tướng đâu?”

Vừa dứt lời, trong cửa kho phát ra tiếng ho khù khụ.

Cấm quân từ trong làn khói kéo ra một người toàn thân đen thui.

Áo giáp của người nọ bị thiêu rụi, nhưng hai tay lại ôm khư khư một cái ống cuộn bằng sắt bọc da.

Hàn Thận nhào tới, giọng lạc đi.

“Trần Lĩnh.”

Trần tham tướng mở mắt, đồng tử đỏ ngầu vì bị khói hun.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)