Chương 8 - Hoàng Đế Ảo Mộng
Tạ Phù Nguy đi theo phía sau, lạnh giọng nói:
“Thần đã bảo bệ hạ đổi sang trâm gỗ.”
Nguyên Bảo Châu lập tức phản bác:
“Trâm gỗ đâm da đầu trẫm đau.”
Tạ Phù Nguy nhắm mắt lại.
Ta rót trà cho bọn họ.
Nguyên Bảo Châu vừa ngồi xuống đã lập tức lấy từ trong tay áo ra một hộp son.
“A tỷ, màu mới.”
“Trẫm cảm thấy màu này hợp với tỷ hơn lần trước.”
Ta nhận lấy.
“Bệ hạ không sợ người khác lại nói người mang son đến thư trai dành cho nữ tử sao?”
Hắn bĩu môi.
“Bọn họ nói trẫm còn ít sao?”
“Huống hồ bây giờ trẫm cãi nhau lợi hại lắm.”
Tạ Phù Nguy thản nhiên nói:
“Đều là thần cãi.”
Nguyên Bảo Châu lập tức nhìn hắn.
“Ngươi cãi thắng chẳng phải cũng là trẫm cãi thắng sao?”
Tạ Phù Nguy không nói.
Nhưng ta nhìn thấy trong đáy mắt hắn dường như có ý cười.
Bên ngoài đột nhiên có một con côn trùng nhỏ bay vào.
Sắc mặt Nguyên Bảo Châu thay đổi, lập tức rụt ra sau lưng Tạ Phù Nguy.
“Nó tới rồi!”
Tạ Phù Nguy giơ tay, hất con côn trùng ra ngoài cửa sổ.
Ta không nhịn được bật cười.
Nguyên Bảo Châu ló đầu ra từ sau lưng Tạ Phù Nguy, vành tai đỏ lên.
“A tỷ, không được cười.”
“Trẫm sợ côn trùng với việc trẫm có thể chống lưng cho tỷ không hề mâu thuẫn.”
Ta gật đầu.
“Ừ, không mâu thuẫn.”
Hắn hài lòng.
Một lúc sau, hắn đột nhiên yên tĩnh.
“A tỷ.”
“Hôm Xuân Phi mang chuông bạc vào cung, thật ra trẫm rất sợ.”
Ta nhìn hắn.
Hắn cúi đầu, ngón tay nghịch sợi chỉ thêu trên tay áo.
“Sợ sau lưng Hạ Lan gia có quá nhiều người.”
“Sợ ngay cả Tạ Phù Nguy cũng không áp chế nổi bọn họ.”
“Sợ trẫm đến rồi ngược lại sẽ hại tỷ.”
“Cũng sợ… tỷ cảm thấy trẫm vô dụng.”
Tim ta nhói lên.
“Vậy tại sao ngươi vẫn tới?”
Hắn ngẩng đầu.
Đôi mắt vẫn rất sáng.
Giống như tiểu hoàng tử ôm chậu than giữa trời tuyết rất nhiều năm về trước.
“Hồi nhỏ luôn là tỷ đứng phía trước ta.”
“Bây giờ tỷ bị cả một phòng người bắt nạt, nếu ta còn trốn trong cung tô son thì ta mới thật sự vô dụng.”
Nói xong, hắn lại có chút ngượng ngùng.
“Mặc dù trẫm tới rồi cũng chẳng đánh ai.”
Tạ Phù Nguy nói:
“Nếu bệ hạ tự mình động thủ, thần sẽ rất khó xử.”
Nguyên Bảo Châu hừ một tiếng.
Nhưng ta không cười nổi.
Ta nhìn hắn.
Người bị tất cả mọi người cười nhạo rằng chẳng giống một vị đế vương.
Ngay cả khi có người tiến tới kéo y phục, hắn cũng sợ đến mức hét lớn gọi hộ giá.
Thế nhưng ngày hôm ấy, ta chỉ sai người mang vào cung một chiếc chuông bạc cũ.
Hắn liền mặc bộ y phục khoa trương nhất, mang theo gió tuyết cùng quyền lực của cả thiên hạ, vội vã chạy đến trước mặt ta.
Trước kia ta luôn cho rằng người có thể trở thành chỗ dựa nhất định phải lạnh lùng cứng rắn, mạnh mẽ không biết sợ.
Sau này ta mới hiểu.
Có những người vẫn trốn sau lưng người khác.
Nhưng chỉ cần ngươi gọi hắn.
Hắn sẽ nhét tất cả nỗi sợ vào trong tay áo.
Vừa run rẩy.
Vừa chạy tới.
Nguyên Bảo Châu hỏi ta:
“A tỷ, sau này nếu tỷ lại bị bắt nạt, tỷ còn gọi trẫm không?”
Ta cười.
“Có.”
Mắt hắn lập tức sáng lên.
Ta lại nói:
“Nhưng ta sẽ tự đánh trả trước.”
Nguyên Bảo Châu sửng sốt.
Sau đó dùng sức gật đầu.
“Cũng được.”
“Tỷ cứ đánh trước.”
“Đánh không lại thì tới gọi trẫm.”
Tạ Phù Nguy ở bên cạnh bổ sung một câu:
“Gọi Huyền Giáp vệ.”
Nguyên Bảo Châu lập tức sửa lời:
“Đúng.”
“Gọi Huyền Giáp vệ của trẫm tới đánh cho bọn chúng một trận.”
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào thư trai mới mở.
Trang giấy khẽ lay động.
Hương trà ấm áp.
Ta đột nhiên cảm thấy những tháng ngày phía trước vẫn còn rất dài.
Nữ tử không cần phải tự nhốt mình đến chết trong một tờ hôn thư.
Hoàng đế cũng không cần phải trưởng thành thành dáng vẻ mà người đời tưởng tượng.
Hắn có thể mặc đỏ khoác xanh có thể tô son điểm phấn.
Chỉ cần vào lúc cần hắn đứng ra.
Hắn thật sự đã tới.