Chương 6 - Hòa Nhập Giữa Những Giới
Giống một nam nhân trong sạch chưa từng trải việc đời.
Nhưng vừa rồi lúc một mũi tên bắn chết con ngựa, hắn còn mặc huyền y.
Nhanh như vậy đã đổi sang một bộ bạch y rộng rãi, dễ cởi để tới gặp ta.
Lại còn chẳng kéo kín cổ áo, để lộ cơ thể rắn chắc.
Chẳng lẽ…
Hắn đang cố ý quyến rũ ta?
Có phải quyến rũ hay không, thử một chút là biết.
Ta to gan giáng một cái tát lên mặt hắn.
Đỏ mắt tiếp tục rơi lệ.
“Lúc ở đầu phố hôm ấy, chàng cố ý lên tiếng gọi ta đúng không?”
“Còn những bức tranh này nữa. Chàng đã sớm biết thân phận của ta? Vẫn luôn giám sát ta?”
“Chàng biết rõ ta lừa chàng, vậy mà vừa cùng ta thân mật, vừa tính kế ta, nhìn ta tốn bao tâm sức quyến rũ chàng.”
“Đùa giỡn ta như vậy vui lắm sao?”
14
Cả kinh thành đều nói Tấn Vương Bùi Kỳ tùy tâm tùy ý, tính tình thất thường, đầu óc có bệnh.
Trước hôm nay, ta vẫn cho rằng có phần khoa trương.
Nhưng bây giờ xem ra, hoàn toàn không.
Người bình thường ăn một cái tát, dù không tức giận thì cũng phải ngây người một lát.
Nhưng lời ta vừa dứt, hắn đã nắm lấy tay ta, đau lòng hỏi:
“Tay có đau không?”
Đương nhiên không đau.
Sướng lắm.
Cảm giác tát rất đã.
Ta không biểu hiện ra.
Vẫn đáng thương khóc, cẩn thận quan sát phản ứng của hắn.
Hắn hoàn toàn không có dấu hiệu tức giận.
Xác nhận tay ta không đau, hắn thuận thế áp bàn tay ta lên má mình, nhẹ nhàng cọ cọ.
Biểu cảm nheo mắt ấy rõ ràng còn rất hưởng thụ.
… Đúng là lẳng lơ.
“Khanh Khanh, đúng là ta đã gặp nàng từ rất sớm, nhưng ta không hề dọa nàng, cũng không tính kế hay đùa giỡn nàng.”
“Ta chỉ muốn nàng nhìn rõ phu quân nàng là loại người gì.”
“Nàng nhìn hắn xem, miệng nói muốn đưa người đi, nhưng thân thể lại thành thật lắm. Mỗi lần ngoại thất gặp nguy hiểm, hắn đều bất chấp tất cả, đến nàng cũng có thể bỏ mặc, còn khiến ngoại thất mang thai con mình, bẩn muốn chết.”
“Không giống ta. Ta sạch sẽ. Ta chỉ muốn bảo vệ Khanh Khanh.”
Giọng hắn rất nhẹ.
Lời nói cũng rất mềm.
Nhưng ánh mắt chẳng mềm chút nào.
Nhìn chằm chằm vào ta, như nhìn một con mồi.
Đáng tiếc.
Ta chưa bao giờ là con mồi.
Thấy hắn bị đánh mà còn chẳng tức giận, bất an mấy ngày qua của ta lập tức tan thành mây khói, hoàn toàn yên lòng.
Ta lau nước mắt, hung dữ hỏi:
“Rốt cuộc chàng muốn gì?”
Thật ra đây là một câu hỏi rất bị động.
Bởi một khi không cho được thứ đối phương muốn, rất dễ trở mặt.
Nhưng có những lúc, “bị động” chưa chắc đã ở thế dưới.
Bùi Kỳ dường như cũng rất rõ điều ấy.
Hắn nhướng mày:
“Vậy Khanh Khanh thì sao? Nàng muốn gì?”
Hắn quỳ nửa người, tư thế rất thấp.
Nhưng khi buông ta ra rồi chống hai tay hai bên người ta, dáng vẻ áp đảo ấy chẳng hề rơi xuống thế yếu.
Nhưng cũng tốt.
Ít nhất ngoài mặt, quyền chủ động lại trở về tay ta.
Mà ta từ trước đến nay rất biết lựa chọn, cũng chẳng biết khách khí.
“Ta không thích chàng bây giờ. Ta thích chàng ở phố Học Tử.”
Miệng ta buồn bực nói vậy.
Mũi chân lại nâng lên, vén vạt áo hắn.
Để lộ lớp quần mỏng bên trong cùng cảnh sắc có thể nhìn thấy ngay.
Yết hầu hắn lặng lẽ chuyển động, hơi thở lập tức nặng hơn.
Hắn cũng nắm lấy tay ta, đặt vào một nơi, từng bước ép tới.
“Vậy ta biến trở lại thành ta trước kia, Khanh Khanh bao giờ cho ta danh phận?”
Lại thêm một kẻ đòi danh phận?
Ta rút tay chân về.
Bỏ qua dục vọng mãnh liệt trong mắt hắn.
Đổi sang nhẹ nhàng vuốt gương mặt bị ta tát đỏ.
Ủ rũ nói:
“Im miệng, Lục Phùng mới không hỏi những chuyện này…”
15
Ta không trở về thành.
Dù Ôn Thứ đã đưa Lâm Nguyệt Nga rời đi.
Nhưng các phu nhân còn chưa đi, cho dù ta có “đau lòng” đến đâu cũng phải hòa nhập.
Trên sân khấu, cầm sư đã đổi thành người khác.
Mọi người xem đua ngựa, trò chuyện.
Như chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Ngụy muội muội.”
Vương phu nhân thân thiết vẫy tay với ta.
Lần này ta ngồi sang đó.
“Đừng đau lòng quá, vì một nam nhân, không đáng.”
Họ an ủi, lại dùng ánh mắt ra hiệu ta nhìn Bùi Kỳ vừa xuất hiện ở chỗ nam quyến.
“Thế nào rồi?”
Ta lắc đầu, ra hiệu đã nói chuyện ổn thỏa.
Đúng lúc phía nam quyến có người kính rượu Bùi Kỳ.
Bùi Kỳ xoay chén rượu, ánh mắt như có như không liếc sang.
Nhưng rượu lại chẳng đưa lên miệng.
“Hôm nay uống nhiều rồi, không uống nổi nữa.”
Hắn mỉm cười ôn hòa, bốn mắt chạm nhau với ta.
Ánh mắt ta theo bản năng dời xuống, rơi trên đôi môi đỏ ướt át của hắn.
Nhớ lại cảnh tượng trong căn phòng vừa rồi, lòng bỗng hơi xao động.
Cho đến khi nghe Liễu phu nhân nói:
“Các tỷ muội, ta muốn hòa ly.”
Ta sửng sốt, lập tức hoàn hồn.
Vẻ mặt Liễu phu nhân bình thản, như đang nói một chuyện bình thường nhất.
“Vừa rồi nhìn Ôn đại nhân và ngoại thất của hắn tình sâu nghĩa nặng, chắc Liễu Mạnh Nguyên và nữ nhân hắn lén nuôi bên ngoài cũng giống vậy.”
“Ban đầu ta gả cho hắn chẳng qua vì thấy hắn an phận. Bây giờ hắn không an phận nữa, kéo dài cũng chẳng có ý nghĩa.”
Vương phu nhân và Thích phu nhân chẳng hề bất ngờ.
“Biết ngay muội sẽ là người đầu tiên hòa ly.”
“Haiz, không giống ta, hai nhà giao tình quá sâu, chẳng biết còn dây dưa tới năm nào tháng nào.”
Ta cũng gật đầu theo.
Đúng vậy.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng