Chương 40 - Hòa Ly Thư

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sống thành một cái cây, có thể tự che mưa chắn gió cho bản thân và cho cả người khác.

“Tiên sinh, có thư từ kinh thành tới!”

Thanh Hòa ôm một xấp thư từ bước vào.

Nàng nay đã sớm trở thành một đại chưởng quỹ có thể một mình đảm đương một phương, nhưng vẫn giữ thói quen đi theo bên cạnh ta.

Bức thư đầu tiên, là của Thụy Dương công chúa.

Nàng dùng giọng điệu sắc bén mà cũng rất thích hóng hớt quen thuộc của mình, kể cho ta nghe những động thái mới nhất ở kinh thành.

Nàng nói, Vương phu nhân nhà Lại bộ Thượng thư, đã dùng cách ta chỉ để mở một thư viện dành cho nữ tử, làm ăn vô cùng khởi sắc.

Nàng nói, Hoàng hậu nương nương trong cung, đối với bức “Giang Sơn Xã Tắc Đồ” mà ta gửi đến, khen ngợi không dứt miệng.

Cuối thư, nàng viết:

“Tri Vi, kinh thành vì ngươi mà đã có chút khác biệt.”

“Bản cung, tự hào vì ngươi.”

Bức thư thứ hai, là của Tô Văn Hiên.

Hắn bây giờ từ lâu đã là người cầm trạch của Tô gia, việc buôn bán làm còn lớn hơn cả đời phụ thân hắn.

Hắn trở thành hồng nhân trước mặt Hoàng thượng.

Đang bắt tay thúc đẩy triều đình khơi thông vận hà, tạo phúc cho muôn dân.

Trong thư, hắn cùng ta thảo luận về công thức của một loại thuốc nhuộm mới, cũng nhắc đến phong thổ nhân tình của Giang Nam.

Trong từng câu chữ, là sự thẳng thắn và ăn ý giữa những người bạn.

Cuối thư, hắn chỉ hỏi một câu:

“Không biết Thẩm cô nương, khi nào, có rảnh rỗi?”

“Trà Long Tỉnh ở Tây Hồ, lại ra vụ mới rồi.”

Ta mỉm cười cất kỹ bức thư, có lẽ một ngày nào đó ta sẽ đi.

Chỉ là đi với thân phận một người bạn, dự một buổi hẹn uống trà.

Bức thư cuối cùng, không có chữ ký.

Giấy viết thư là loại giấy nháp thô ráp thường dùng nhất trong quân đội.

Nét chữ rồng bay phượng múa, lực xuyên thấu qua mặt giấy, nhưng lại mang theo một sự kiềm chế dè dặt cẩn thận.

Trong thư, không nói gì cả.

Chỉ kẹp một bông hoa tuyết liên đã khô héo, bị ép phẳng.

Là đặc sản của Bắc Cảnh.

Ta biết là ngài.

Người nam nhân kể từ khi ta rời khỏi ngôi miếu hoang đó, đã không còn bất kỳ tin tức gì.

Ta nghe nói, ngài tự thỉnh đi Nhạn Môn Quan khổ hàn nhất ở Bắc Cảnh.

Chiến sự nơi đó vô cùng hung hiểm.

Ngài lại lấy sức một người, giữ vững sự bình an của một thành.

Nhiều lần lập kỳ công, trở thành sự tồn tại như một vị thần trong lòng tướng sĩ vùng biên ải, cũng trở thành “Diêm vương sống” khiến quân địch nghe danh đã khiếp đảm.

Ngài không bao giờ quay lại kinh thành nữa, cũng không cưới vợ nữa.

Mẫu thân ngài vào năm thứ hai sau khi ngài rời đi, đã uất ức mà qua đời.

Định Bắc Hầu phủ to lớn, từ lâu đã vườn không nhà trống, mạng nhện giăng đầy.

Ngài dường như thật sự đã đày ải chính mình vào nơi băng thiên tuyết địa đó.

Dùng quãng đời còn lại để chuộc tội cho nửa đời trước hoang đường của ngài.

Ta kẹp bông tuyết liên khô héo đó, trong lòng không còn một tia gợn sóng.

Ta đem nó và những bức thư kia, cùng đặt vào trong một chiếc hộp tử đàn từ lâu đã không còn khóa.

Sau đó, bước ra khỏi Chức Vi Các.

Tô Châu buổi chiều tà, cầu nhỏ, nước chảy, nhân gia.

Ánh hoàng hôn rớt lại, rắc lên mặt sông lấp lánh gợn sóng, dát một lớp màu vàng óng ấm áp.

Ta men theo bờ sông, chậm rãi bước đi.

Nhìn, ngọn đèn vạn nhà ở hai bờ sông dần thắp sáng.

Nhìn, những cặp phu thê bình dị nương tựa vào nhau dạo bước.

Nhìn, những đám trẻ con ngây thơ nô đùa rượt đuổi.

Trên mặt ta, bất giác nở một nụ cười nhạt.

Nụ cười đó xuất phát từ tận đáy lòng, bình tĩnh mà mãn nguyện.

Ta từng vì một nam nhân mà tự giam cầm mình, cũng từng vì cái gọi là tình yêu mà không màng bản thân, thiêu thân lao vào lửa.

Nay ta cuối cùng cũng đã tìm lại được chính mình.

Ta không còn là thê tử của ai, nốt chu sa của ai, bạch nguyệt quang của ai nữa.

Ta chỉ là Thẩm Tri Vi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)