Chương 6 - Hòa Ly Thư Trên Đường Hồi Kinh
Đợi ta tới, Bùi Tự lập tức mở hộp ra, nâng tới trước mặt ta.
Bên trong là một con bướm gấp bằng giấy.
Giấy đã ố vàng, ngay cả mép cũng cong lên.
Đó là thứ ta tặng Bùi Tự khi hơn mười tuổi.
Bùi Tự mím môi, giọng hạ thấp hơn nhiều.
“Đây là lễ vật nàng tặng ta vào sinh thần năm ấy. Nàng nói mình không có bạc, chỉ có mấy món đồ chẳng đáng tiền này, còn bảo ta đừng ghét bỏ.”
“Chung Linh, nàng xem, thật ra ta vẫn luôn giữ nó.”
“Ta rất thích. Mỗi món đồ nàng tặng, ta đều rất thích.”
“Cho nên?”
Ta cắt ngang chàng.
“Chàng muốn nói gì thì nói hết đi.”
Bùi Tự tiến lên hai bước, bỗng kích động vô cùng.
“Ta biết mình sai rồi, Chung Linh. Ta thừa nhận trong lòng mình vẫn luôn có nàng. Là trước kia ta quá tự cao, lạnh nhạt với nàng. Nếu nàng theo ta trở về, ta nhất định sẽ trân trọng nàng gấp trăm gấp ngàn lần trước đây.”
“Ta sẽ thương lượng với Uyển Nhi, để nàng làm bình thê. Uyển Nhi rộng lượng, nhất định sẽ không làm khó nàng.”
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng cảm thấy bi ai thay cho Từ Uyển.
Rốt cuộc phải xui xẻo đến mức nào.
Mới chọn trở thành phu thê với Bùi Tự.
“Bùi Tự, dựa vào đâu chàng cho rằng ta đang làm chính thê yên ổn, lại muốn trở về cùng người khác chung chồng?”
Bùi Tự cười cười, vô cùng tự tin.
“Chung Linh, giữa nàng và ta có hơn mười năm tình cảm. Nàng quen biết hắn mới được bao lâu?”
Ta khẽ cụp mắt.
Đúng vậy.
Ta và Ôn Quyết quen biết, hiểu nhau chưa được bao lâu.
Nhưng thời gian ở bên chàng, từng phút từng khắc đều mang tới cảm xúc khác nhau.
Có sảng khoái, có vui mừng.
Có cảm giác an toàn, càng có hy vọng.
Con trai đang lớn lên khỏe mạnh, việc làm ăn càng ngày càng phát đạt.
Ta chẳng có chỗ nào không hài lòng.
Thật sự không cần thiết phải so đo với loại người như Bùi Tự.
Thế là ta tốt tính khuyên chàng:
“Bùi Tự, nói thật, ta chưa từng yêu thích chàng. Khi còn nhỏ ta tới gần chàng là vì phụ thân coi trọng chàng. Sau này thành thân với chàng, ta cũng thân bất do kỷ.”
“Chàng trở về đi, đừng tới nữa.”
Bùi Tự nghiến răng, ánh mắt lập tức trở nên âm trầm.
“Nói như vậy, nàng không định trở về cùng ta?”
Ta gật đầu.
Chàng cười lạnh.
“Nếu ta nhất định bắt nàng đi cùng thì sao?”
“Nàng không nghĩ tới phụ thân nàng sao? Tộc nhân của nàng đều đang chờ ta chiếu cố.”
Ta xòe hai tay.
“Liên quan gì tới ta.”
Bùi Tự im lặng.
Chỉ một lát sau, chàng lại bình tĩnh cười.
“Chung Linh, là ta bảo vệ nàng quá tốt, khiến nàng không biết quyền thế của ta lớn đến mức nào.”
“Dân không đấu với quan. Nàng chẳng lẽ muốn liên lụy Ôn gia?”
Ta không nhịn được nhìn Bùi Tự.
Bỗng cảm thấy chàng có chút đáng thương.
16
Động tác của Bùi Tự rất nhanh.
Đầu tiên là quan sai nhận được tố cáo.
Tới cửa hàng của ta và Ôn Quyết lục soát.
Tuy chẳng tìm ra thứ gì.
Nhưng quả thật đã ảnh hưởng tới việc buôn bán thường ngày.
Ôn Quyết không có quan chức.
Phía trên liền tùy tiện tìm lý do sổ sách có sơ suất, triệu chàng lên công đường.
Ôn Quyết cười tủm tỉm, trông tâm tình còn tốt hơn.
Vị quan gia kia sa sầm mặt, vừa định sỉ nhục một phen.
Đã có sư gia vội vàng tiến lên, ghé tai ông ta nói nhỏ.
Dọa vị quan gia kia suýt ngã khỏi ghế.
Sau đó phải nhỏ nhẹ dỗ dành Ôn Quyết trở về.
Kế này không thành.
Bùi Tự lại dùng thủ đoạn càng hèn hạ hơn.
Chàng đưa phụ thân ta từ ngàn dặm xa xôi tới đây.
Nhiều năm không gặp.
Ông trông càng già nua hơn.
Chỉ là thái độ coi thường ta chẳng giảm chút nào.
Thậm chí vì ta tự ý hòa ly với Bùi Tự, ảnh hưởng tới lợi ích trong tộc, mà chỉ vào mặt ta mắng xối xả.
Ôn Quyết giật giật khóe môi.
Sai người trói ông ấy lại, nhét giẻ rách vào miệng.
Sau đó lại ngày đêm không nghỉ đưa ông ấy trở về.
Mấy lần thất bại.
Khiến Bùi Tự càng lúc càng nóng nảy.
Ngay lúc chàng định ra tay lần nữa.
Ôn Quyết đã đi trước một bước viết một phong thư.
Cho khoái mã đưa thẳng tới phủ Trưởng công chúa.
Năm đó ngày ta và Ôn Quyết thành thân.
Trưởng công chúa từng gửi tới rất nhiều lễ vật quý giá.
Ta thấy kỳ lạ nên hỏi Ôn Quyết.
Chàng mím môi, cuối cùng vẫn nói thật.
Năm xưa Ôn gia một lòng muốn từ thương hộ bước vào quan trường.
Cho nên mấy đời người đều dốc sức quyên quan, nhưng trước sau vẫn kém một bước.
Khi ấy chính Trưởng công chúa đã chỉ cho họ một con đường.
Bà ôm tới một đứa trẻ sơ sinh làm trao đổi.
Nếu Ôn gia chịu nuôi như con ruột, Trưởng công chúa sẽ giúp người Ôn gia tiến vào hoàng thành.
Như vậy, thân phận Ôn Quyết là con riêng của Trưởng công chúa có thể trở thành bí mật, lại tránh xa hoàng thành.
Quả thực là cách vẹn cả đôi đường.
Tổ tiên Ôn gia giàu có, quả thật nuôi Ôn Quyết vô cùng chu đáo.
Bởi vậy Ôn Quyết mới sống tùy ý phóng khoáng, lại luôn đầy tự tin.
Tình thương của Trưởng công chúa dành cho con đã nhiều đến sắp tràn ra, chỉ là đang lo không biết phải biểu đạt thế nào.
Nếu lúc này nhận được thư của Ôn Quyết.
Chắc hẳn chuyện này.
Rất nhanh sẽ được giải quyết.
17
Trưởng công chúa ra tay cực nhanh.
Trước tiên liên hợp với người Ôn gia, liên tục đàn hặc Bùi Tự trên triều.
Sau đó lại đích thân tới phủ Tể tướng.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng