Chương 3 - Hòa Ly Thư Trên Đường Hồi Kinh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nàng không biết đâu, Chung Linh người này ngốc nghếch lắm, ngay cả bản thân cũng chăm sóc không xong, lại còn hấp tấp. Để nàng ấy nuôi con, ta không yên tâm.”

Từ Uyển yên lặng nghe, không lập tức trả lời.

Chỉ là nụ cười nhạt dần, lặng lẽ múc cho mình một bát canh.

Uống hai ngụm.

Hơi ấm vào bụng, lúc này mới đè xuống được vị đắng chát kia.

Thế là nàng lại nở nụ cười đoan trang.

Gật đầu.

Bùi Tự lúc này mới hoàn toàn thở phào.

8

Mùa mưa đã qua.

Cuối cùng trời cũng quang đãng.

Tính ngày, Ôn Quyết cũng sắp trở về.

Ta cầm trống lắc, trêu con cười.

Đời ông ngoại của Ôn gia năm xưa làm buôn bán, kiếm được gia tài kếch xù.

Sau đó bỏ bạc quyên quan, mua lấy môn đệ.

Không ít hậu bối Ôn gia bước vào quan trường.

Chỉ có Ôn Quyết không thích chịu gò bó ấy.

Ngược lại tiếp quản hơn nửa gia sản bên ngoại tổ.

Làm ăn càng ngày càng phát đạt.

Mấy hôm trước cửa hàng ở huyện bên cạnh xảy ra chút vấn đề.

Ôn Quyết mặt mày đau khổ, thế nào cũng không chịu đi.

Vẫn là ta vừa khuyên vừa dỗ mới khiến chàng chịu tới đó.

Không ngờ mưa lớn liên tiếp mấy ngày.

Đường ở huyện bên bị ngập, cứ thế giữ chân chàng thêm mấy ngày.

Đang nghĩ ngợi, bên ngoài chợt truyền tới tiếng cười mừng rỡ của quản gia.

Ta còn chưa kịp bước ra xem.

Cửa phòng đã bị người đẩy mạnh.

Ánh nắng bên ngoài chói chang.

Ánh sáng tràn vào.

Khiến ta nhất thời không nhìn rõ người tới.

Chỉ nhìn thấy trước tiên một thân hồng y bắt mắt.

Đợi mắt thích ứng với ánh sáng.

Ta mới nhìn rõ đôi mắt đào hoa chứa đầy ý cười kia.

Ta vừa định mở miệng.

Ôn Quyết đã như một trận gió lao tới.

Dùng sức ôm lấy eo ta, bế lên xoay mấy vòng tại chỗ.

Sau đó lại giống như một chú chó nhỏ.

Đặt cằm vào hõm cổ ta, không ngừng ngửi tới ngửi lui.

Giọng nói mềm nhũn dính người.

Từng tiếng gọi nương tử.

“Ta nhớ nàng sắp chết rồi. Nàng không biết đâu, mấy ngày nay mưa ở huyện bên lớn đến mức nào. Giữa đường bị nước ngập thành một cái hố lớn, đừng nói xe ngựa, đến chim cũng không dám bay qua.”

Chàng ai oán thở dài:

“Sớm biết vậy, nói gì ta cũng không đi.”

“Hại ta phải xa nương tử nhiều ngày như vậy.”

Ta mặc cho chàng ôm lấy mình làm nũng.

Trong lòng nóng hổi, ngay cả khóe môi cũng bất giác nở nụ cười.

Được một người thật lòng yêu thích.

Cảm giác được cần đến thật tốt.

9

Nói ra thì trước khi ta và Ôn Quyết thành thân.

Chúng ta từng có ba lần duyên phận.

Khi đó ta vừa tới Giang Nam.

Đất khách quê người, chẳng quen biết ai.

Trong người chỉ có vài lượng bạc.

Hơn nửa còn tiêu vào lộ phí.

Vì vậy lúc mới đặt chân tới, ta chỉ dám ngồi ở quán trà một lát.

Muốn hỏi thăm xem nơi nào có việc buôn bán dễ làm.

Còn chưa kịp mở miệng.

Quán trà lại có hai vị khách mới tới.

Trông giống một đôi phu thê trẻ.

Nam nhân miệng nhọn má đỏ, phụ nhân thì mặt vàng gầy gò.

Nhìn kỹ còn có thể thấy khóe miệng người phụ nữ mang vết bầm tím.

Ta uống trà, vốn chẳng định nhìn nhiều.

Cho tới khi tiếng khóc của phụ nhân truyền tới.

Hóa ra nàng đang cầu xin phu quân mình đừng bán nàng.

Nam nhân bị nàng khóc đến phiền.

Giơ tay tát thẳng một cái vào mặt nàng.

“Không bán ngươi thì lão tử lấy đâu ra bạc!”

“Người bên Vương phủ đã nói rồi, chỉ cần ngươi sinh cho lão gia nhà họ một đứa con trai, quay về còn cho ta thêm năm mươi lượng!”

Nam nhân cười đầy đắc ý, nhìn đến mức nắm tay ta bỗng siết chặt.

Tên này quả thực còn súc sinh hơn Bùi Tự.

Phụ nhân khóc càng lớn hơn.

Khiến nam nhân nổi giận.

Ngay lúc nắm đấm của hắn sắp giáng xuống.

Ta rốt cuộc không nhịn nổi, một cước đá hắn bay ra ngoài.

Cục tức chịu ở chỗ Bùi Tự.

Cùng những ấm ức suốt chặng đường bôn ba.

Khiến ta bỗng bất chấp tất cả trút giận lên hắn.

Quyền nào quyền nấy đều đánh thật.

“Cho ngươi đối xử tệ bạc với thê tử mình!”

“Đám nam nhân chó má đều cùng một giuộc!”

Cuối cùng nam nhân bị ta đánh đến liên tục cầu xin tha mạng.

Nhưng ta lại không chú ý.

Phụ nhân kia đang nhìn ta bằng ánh mắt oán trách.

Miệng còn luôn miệng bảo đừng đánh nam nhân của nàng.

Thấy ta không để ý, nàng liền định từ sau lưng đẩy mạnh ta một cái.

Có một người kịp thời ra tay ngăn nàng lại.

Chiếc quạt nhẹ nhàng xoay một vòng trong tay chàng.

Rồi mạnh mẽ gạt tay nàng ra.

Giọng người kia trong trẻo, mang theo ý cười:

“Phụ nhân nhà ngươi thật chẳng biết lý lẽ. Người ta có lòng tốt ra mặt giúp ngươi, ngươi lại chẳng biết điều, đúng là đáng đời bị đánh.”

Ta dừng tay, cũng xem như hiểu ra.

Chẳng qua là một người bằng lòng đánh, một người bằng lòng chịu.

Ta đúng là xen vào chuyện người khác.

Bèn để hai người dìu nhau khập khiễng bỏ đi.

Ta thở phào, còn chưa kịp lau mồ hôi.

Đã có người đưa tới một chiếc khăn.

Ta nhìn sang, liền thấy người này mặc một thân hồng y rực như lửa.

Dung mạo tựa hoa đào.

Lại có một đôi mắt đa tình.

Chàng sảng khoái cười hai tiếng.

“Đánh hay lắm! Cô nương trông yếu đuối, ra tay lại hung ác đến thế.”

“Nàng là cô nương nhà nào? Sao trước giờ ta chưa từng gặp nàng?”

Ta thấy chàng cũng chẳng giống người đứng đắn.

Liền cảnh giác nhìn mấy lần.

Ôm chặt tay nải rồi mau chóng bỏ đi.

10

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng