Chương 8 - Hòa Ly Giả Dối
Xung quanh có không ít công tử thế gia đang chờ xem trò vui. Thấy ta không đáp, có kẻ cười lạnh: “Đều đã hòa ly rồi, cũng chỉ là xú phụ bị bỏ, xứng với Văn công tử đã là trèo cao rồi.”
Ồ, ta chợt nhớ ra người này là ai rồi. Văn Mục của Văn gia.
Ta nhớ, hắn lấy vợ sau khi ta thành thân được hai tháng. Trước khi ta hòa ly hai tháng, vì sủng thiếp diệt thê, hắn ép thê tử đang mang thai tám tháng phải dâng trà cho tiểu thiếp. Văn phu nhân vì thế mà động thai khí, một thi hai mệnh. Vợ vừa chết, hắn liền muốn nâng tiểu thiếp lên làm chính thất, nhưng bị các trưởng lão trong tộc quở trách mới đành thôi.
Bây giờ, lại chạy đến trước mặt ta nói ái mộ đã lâu. Thật đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ.
Văn Mục vẫn không chịu buông tha: “Nàng hòa ly, ta mất vợ, vốn dĩ là trời sinh một cặp.”
Lời này thốt ra, quả thực làm người ta ghê tởm. Nên ta cũng chẳng buồn nể mặt hắn.
Trực tiếp nói thẳng: “Đừng nói trước kia ta không để mắt tới ngươi, bây giờ ta vẫn không thèm để mắt tới ngươi.”
Bị ta tạt nước lạnh trước bao con mắt, sắc mặt Văn Mục vô cùng khó coi.
Hắn chỉ tay vào ta: “Tống Chiêu Hoa, ngươi đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Ngoài ta ra, còn ai thèm cưới ngươi nữa?”
Lời này, càng nghe càng khó lọt tai.
“Tống Chiêu Hoa tư sắc khuynh thành, gảy đàn xuất chúng, được cả đương kim quốc mẫu ngợi khen. Cỡ như ngươi, một kẻ thùng rỗng kêu to chỉ biết dựa dẫm gia thế… mà cũng đòi xứng với nàng ấy? Sao không tự soi gương lại mình đi!”
Giang Minh Tuyết bước tới từ lúc nào không hay. Thấy ta nhìn sang, nàng ta bất giác lảng mắt đi.
“Ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, ta không phải nói đỡ cho ngươi, chỉ là người kinh thành đã gộp chung ngươi và ta thành ‘Kinh thành song xu’. Nếu không bảo toàn danh tiếng và sự tôn quý cho ngươi, thì cũng là đang tự hạ thấp chính ta.”
Nghe vậy, ta chỉ mỉm cười, rồi lại liếc sang Văn Mục. Hắn đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn ta như kẻ thù.
“Tống Chiêu Hoa, ta cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, rốt cuộc có bằng lòng gả cho ta hay không?”
“Nàng ấy không bằng lòng!” Từ xa, Tô Cảnh Hòa sải bước tiến tới.
Hắn đi thẳng đến bên cạnh ta. Hất cằm về phía Văn Mục, ánh mắt đầy khinh bỉ.
“Tống tiểu thư đến cả ta còn chưa để vào mắt, sao có thể để mắt tới loại phế vật như ngươi?”
Tô Cảnh Hòa mắng người quả nhiên thẳng thắn. Sắc mặt Văn Mục đại biến, vừa định mở miệng chửi bới, lại đột ngột dùng tay bịt mồm mình lại.
Tô Cảnh Hòa là tướng quân có quan chức trong tay. Đừng nói là hắn không chọc nổi, đến cả phụ thân hắn gặp mặt cũng phải cung kính hành lễ. Nếu thật sự mở miệng mắng chửi, hắn sẽ rước họa vào thân cho cả gia tộc.
Văn Mục không dám.
Tô Cảnh Hòa quay sang nhìn ta, lấy áo choàng lông hồ ly khoác lên vai ta.
“Tuy nói đã vào xuân nhưng sáng tối vẫn còn se lạnh, thân thể muội không tốt, phải chú ý giữ ấm mới được.”
Ta nhẹ giọng nói lời cảm tạ, rồi khoác áo choàng lên.
Tiêu Quyết không biết từ đâu bước tới, hắn nhìn ta, rồi lại nhìn sang Tô Cảnh Hòa bên cạnh. Thăm dò: “Chiêu Hoa, hai người…”
“Ta là lang quân đang xem mắt với Tống tiểu thư.” Tô Cảnh Hòa lên tiếng trước.
Lại sát vào người ta, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy mà thủ thỉ: “Ta nói thế, chắc không chọc lão ca ca tức giận đâu nhỉ?”
Ta thực sự cạn lời chẳng muốn để ý tới hắn.
Tô Cảnh Hòa lại chêm thêm: “Lão ca ca sao lại dễ giận thế nhỉ? Chẳng giống ta, ta chỉ muốn dỗ tỷ tỷ vui thôi.”
Ta vội vàng nắm lấy cổ tay hắn, muốn chuồn khỏi chỗ này.
Nhưng Tiêu Quyết lại cản đường ta.
“Chiêu Hoa, rốt cuộc hai người có quan hệ gì? Nàng sao có thể xem mắt với người khác? Nàng coi ta là gì?”
Hắn phẫn nộ xen lẫn ấm ức, không ngừng chất vấn ta.
“Ta và đệ ấy có quan hệ gì à?” Ta liếc sang Tô Cảnh Hòa bên cạnh, chuyển sang đan tay vào tay hắn, đường hoàng giơ ra trước mặt Tiêu Quyết.
“Chàng nói xem, đây nên là quan hệ gì?”
Tiêu Quyết nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau, ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin.
Ta tiếp lời: “Trước năm mới ta và chàng đã hòa ly, ta đương nhiên có thể đi xem mắt với người khác. Chàng là chồng cũ, ta có xem mắt mười hay tám lang quân, chàng cũng không có tư cách quản.”
“Tiêu Quyết, chúng ta từ lâu đã chẳng còn quan hệ gì nữa rồi.”
Nói xong, ta xoay người định rời đi. Nhưng Tiêu Quyết vẫn quyết cản đường.
“Chiêu Hoa, nàng biết rõ ta không thực sự… Tóm lại, sao nàng không đợi ta?”
“Sao ta phải đợi chàng?” Ta lạnh lùng nhìn hắn, chỉ cảm thấy nực cười tột độ.
Tô Cảnh Hòa đột nhiên lên tiếng: “Ta đấm hắn một trận được không? Hắn phiền quá.”
Nghe vậy, ta lập tức buông tay Tô Cảnh Hòa ra. Rồi lặng lẽ lùi về sau hai bước.
Và thế là, Tiêu Quyết bị Tô Cảnh Hòa đấm liền hai quyền, đánh gãy mất một cái răng.
Ta ở bên cạnh vỗ tay cổ vũ cho Tô Cảnh Hòa. Là hắn khiêu khích trước mà. Cho dù có kiện lên tận trong cung, ta và Tô Cảnh Hòa vẫn có lý.
14
Ta cứ nghĩ sau chuyện này Tiêu Quyết sẽ hoàn toàn chết tâm.
Nhưng hắn lại ngày càng làm càn, không thèm nộp bái thiếp cho Tống phủ nữa, mà trực tiếp định xông thẳng vào nhà ta.