Chương 9 - Hoa Hồng Mất Trắng
Chỉ riêng tháng đầu tiên, tổng giá trị hợp đồng Công nghệ Đối Tâm ký được đã đạt năm trăm triệu, gấp bốn lần thời kỳ đỉnh cao của Hào Triển Thực Nghiệp.
Tiền thu về cũng đạt hai trăm triệu, gần gấp mười lần thời kỳ đỉnh cao của Hào Triển Thực Nghiệp.
Khách hàng nể là nể mặt tôi.
Thứ họ trao cho tôi là lòng tin.
Còn phía Hào Triển, khách hàng nào hủy hợp đồng thì hủy, những người không hủy về cơ bản cũng không gia hạn nữa.
Dòng tiền không cầm cự nổi hai tháng, Triệu Tường Long đành bán căn biệt thự lớn, chuyển tới thuê một căn hộ cũ kỹ nhỏ hẹp.
Rất nhiều nhân viên cũng bỏ đi.
Phòng kinh doanh chỉ còn lại hai anh em Triệu Vĩnh Văn và Triệu Vĩnh Vũ.
Ngày nào người anh cũng dẫn em trai ra ngoài tìm khách nhưng một đơn cũng không chốt nổi.
Công ty chẳng cầm cự được bao lâu nữa.
Có mấy người muốn sang chỗ tôi làm, tôi đều từ chối.
Tôi chỉ muốn tuyển những người đáng tin.
Chị Thái muốn qua tôi lập tức đồng ý.
Sắp tan làm, tôi nói với chị Thái:
“Hôm nay là ngày vui, tôi mời chị ăn cơm.”
Chị Thái đầy mong đợi.
“Đi đâu ăn tiệc lớn?”
Tôi nói:
“Thứ Năm Điên Cuồng, ăn không?”
Chị Thái bật cười.
“Tôi thích!”
Tôi lưu luyến đóng cửa văn phòng.
Làm việc ở đây, tôi cảm thấy là một chuyện rất hạnh phúc.
Tự mình làm chủ, khoản nào nên tiết kiệm thì tiết kiệm, khoản nào nên tiêu thì tiêu.
Tiền nhân viên đáng được nhận, một xu cũng không thể thiếu.
Tương lai của công ty nhất định sẽ rất tốt.