Chương 7 - Hoa Hồng Mất Trắng
Kha tổng đi sau lễ tân vào phòng kinh doanh, vừa nhìn thấy tôi đã thấy tôi đang ôm một cái thùng.
“Cô đây là Thẩm Tâm đúng không?”
Triệu Vĩnh Văn lập tức chen lên trước, chìa tay.
“Kha tổng chào anh, tôi là giám đốc kinh doanh Triệu Vĩnh Văn của Hào Triển Thực Nghiệp.”
Kha tổng không để ý anh ta mà chờ tôi trả lời.
“Vâng, tôi là Thẩm Tâm.”
“Cô đang…”
Kha tổng chỉ vào cái thùng của tôi.
“Thẩm Tâm vừa được thăng chức, đang chuyển văn phòng.”
Triệu Tường Long xuất hiện, đầu óc ông ta xoay chuyển rất nhanh.
“Chúc mừng cô. Người tài giỏi như cô vốn nên được thăng chức tăng lương.”
Tôi cười gượng, không nói gì.
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Triệu Tường Long phụ họa.
“Vậy chúng ta tới văn phòng mới của cô nói chuyện.”
Kha tổng nói.
Triệu Tường Long sững ra.
“Văn phòng mới vẫn chưa dọn xong, hay là tới văn phòng tôi trước đi.”
“Cũng được.”
Kha tổng nhìn cái thùng trong tay tôi, cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Tôi cũng đi theo, là nể mặt Kha tổng chứ không phải nể mặt Triệu Tường Long.
Kha tổng nói trong ngành có rất nhiều người bạn giới thiệu tôi với ông ấy.
Ông ấy đã tìm hiểu tình hình hợp tác của tôi mấy năm qua bất kể phương án giải quyết, chất lượng giao hàng hay cách đối nhân xử thế, mức độ hài lòng của khách hàng đối với tôi đều là một trăm phần trăm.
Cho nên hôm nay ông ấy mới đích thân tới tìm tôi, tiện thể khảo sát công ty.
Ông ấy bảo tôi trong hai ngày này làm cho ông ấy một phương án hợp tác, tôi đồng ý.
Tiễn Kha tổng xong, Triệu Tường Long khom lưng, trên mặt chất đầy nụ cười giả tạo, tự tay rót cho tôi một cốc trà.
“Thẩm Tâm, những lời sáng nay tôi nói đều là lời lúc nóng giận, thật ra chỉ muốn thử thách cô một chút. Chúc mừng cô, cô đã vượt qua thử thách. Vừa rồi tôi cũng nói với Kha tổng rồi, sẽ thăng chức tăng lương cho cô, còn đổi văn phòng mới.”
Tôi cười lạnh.
“Triệu tổng, tôi nhớ sáng nay ông đâu nói như vậy. Chữ trên đơn xin nghỉ việc cũng là ông tự tay ký. Nếu Kha tổng không tới, ông có nói với tôi những lời này không?”
“Dù thế nào cô cứ ở lại, làm tốt phương án hợp tác cho Kha tổng, công ty chắc chắn sẽ không bạc đãi cô.”
“Công ty sẽ không bạc đãi tôi, thực tế thì sao?”
“Chẳng phải cô chỉ muốn lấy lại hoa hồng sao? Chỉ cần Kha tổng ký hợp đồng, tôi sẽ bảo phòng tài chính chuyển tiền cho cô ngay.”
“Trả lại tiền vốn thuộc về tôi mà còn cần nhiều điều kiện như vậy sao?”
“Thẩm Tâm, cô đừng có được cho thể diện mà không biết điều. Đừng tưởng Kha tổng coi trọng cô thì cô ghê gớm. Không có nền tảng của công ty, cô chẳng là cái gì cả!”
Ông ta nổi nóng.
“Cứ chờ xem!”
Tôi ôm thùng đồ, bắt xe về nhà.
10
Ngay trong đêm tôi đã viết xong phương án hợp tác cho Kha tổng.
Nó không đơn giản là bán sản phẩm, mà đứng trên góc độ của Tập đoàn Chí Thành để giúp họ giải quyết vấn đề và tăng lợi nhuận.
Đồng thời còn đưa ra chất lượng cùng mức giá có sức cạnh tranh trong ngành.
Phương án này không viết cho Hào Triển Thực Nghiệp của Triệu Tường Long, mà viết cho công ty mới của tôi.
Sau khi ngủ dậy, trước tiên tôi tới cơ quan trọng tài lao động nộp đơn yêu cầu trọng tài.
Từng khoản chi tiếp khách cụ thể dùng vào việc gì, tương ứng với đơn hàng nào, cùng bảng chi tiết hoa hồng và các tài liệu khác đều được tôi nộp đầy đủ.
Sau đó tôi tới văn phòng công ty mới mà Quách Vi Lộc đã chuẩn bị.
Nó nằm ngay dưới tầng trụ sở của Tập đoàn Á Thịnh, trong một tòa nhà văn phòng ở khu vực trung tâm.
Cửa kính sát đất khổng lồ, không gian bên trong rộng rãi sáng sủa.
“Thẩm Tâm, tên công ty do cô đặt.”
Quách Vi Lộc xòe một tay.
Tôi nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập trong thành phố, chậm rãi nói từng chữ:
“Đối Tâm. Làm bất cứ chuyện gì cũng phải không thẹn với lương tâm.”
Biển hiệu Công nghệ Đối Tâm nhanh chóng được treo lên.
Quách Vi Lộc góp vốn, nắm sáu mươi phần trăm cổ phần, tôi góp nguồn lực và quản lý, nắm bốn mươi phần trăm.
Tôi đảm nhiệm chức tổng giám đốc, phụ trách quản lý hằng ngày.
Việc thanh toán chi phí do tôi quyết định, chỉ cần tôi phê duyệt và ký tên là được.
Tiền nào nên tiêu, tiền nào không nên tiêu, ông ấy tin tưởng tôi.
Tôi đang ngồi trong văn phòng thì Triệu Tường Long gọi tới.
“Thẩm Tâm, phương án cho Kha tổng làm xong chưa?”
Tôi xoay ghế tổng giám đốc.
“Xong rồi.”
Trong giọng ông ta vừa sốt ruột vừa mang theo chút cầu xin.
“Mau gửi cho tôi, tôi đưa Kha tổng xem.”
“Tôi gửi rồi.”
“Kha tổng nói sao?”
“Hôm nay ký hợp đồng.”
“Ký ở đâu? Tôi lập tức qua.”
Ông ta rất sốt ruột.
“Không cần phiền Triệu tổng, hợp đồng không ký với ông.”
Tôi lạnh lùng nói.
“Ý cô là gì? Vậy ông ấy ký với ai?”
Giọng ông ta run lên.
“Đến lúc ông nên biết thì sẽ biết.”
Tôi lười nói cho ông ta.
“Thẩm Tâm, đừng tưởng quen vài khách hàng là ghê gớm, ông đây sẽ khiến cô không sống nổi trong ngành này!”
Đầu bên kia điện thoại nổi trận lôi đình.
Tin nhắn của chị Thái gửi tới.
“Cô làm Triệu Tường Long tức điên rồi.”
“Ông ta gọi cho Kha tổng, Kha tổng nói đơn hàng của Chí Thành chỉ giao cho người đáng tin rồi cúp máy.”
“Ông ta gọi lại lần nữa thì đã bị chặn.”