Chương 1 - Hồ Nước Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sư nương của Tang Tiêm lại nhảy xuống động ma.

Sau khi người bà yêu chết ở đó, bà liền thề sẽ đi theo ông ấy.

Nhưng lần nào bà cũng được Tang Tiêm cứu lên.

Còn phần da bị chân hỏa nghìn năm trong động ma thiêu cháy của bà, lần nào cũng phải dùng da của ta để vá lại.

Một trăm năm trôi qua trên người ta không còn chỗ da nào nguyên vẹn, chỉ còn gương mặt là miễn cưỡng nhìn ra được dáng vẻ ban đầu.

Lần này, Hạ Linh Tuyết bị bỏng mất nửa khuôn mặt.

Tang Tiêm đưa ta đến thiên lao của Yêu giới, dùng hình cụ sống sượng lột cả mảng da mặt của ta xuống:

“Yên Nhi, sư nương có ơn nuôi dưỡng ta. Nàng là thê tử của ta, cũng nên làm chút gì đó cho bà ấy.”

Nói xong, hắn cầm mảng da mặt đẫm máu ấy vội vàng rời đi.

Mãi đến tận đêm khuya, Tang Tiêm vẫn không quay lại.

Hắn vứt ta trong thiên lao tối tăm không thấy ánh mặt trời, đầy rẫy yêu tà, quên mất rằng trên người ta đã chẳng còn chút yêu lực nào.

Ta vừa không chống lại được yêu khí ngút trời, vừa không thể mọc ra lớp da mới.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn yêu khí đầy trời tràn vào cơ thể, gặm nhấm máu thịt của mình.

Ta dùng chút sức lực cuối cùng tháo chuỗi hạt trên cổ tay, đặt lên ngực rồi khẽ nói:

“Sư phụ, con muốn về nhà.”

……

Đến khi Tang Tiêm nhớ ra ta thì đã là ba ngày sau.

Hắn vội vàng chạy đến thiên lao, chỉ nhìn thấy ta đã hoàn toàn bình phục, đang ngồi trong góc viết gì đó.

“Ngôn Ngôn, ta đến đón nàng về nhà.”

Ta cất tờ giấy da bò trong tay đi, không nổi giận chất vấn tại sao Tang Tiêm lại đối xử với ta như trước kia.

Ta chỉ gật đầu, bước ra khỏi phòng giam, bỏ Tang Tiêm lại phía sau.

Nhìn bóng lưng ta, đôi mày đẹp đẽ của Tang Tiêm nhíu lại, trong lòng hơi tức giận.

Chẳng qua chỉ quên thả nàng ra thôi, giở tính trẻ con gì chứ?

Nghĩ đến đây, hắn bước nhanh đến bên cạnh ta, lạnh giọng giải thích:

“Sức khỏe của sư nương không tốt, lần này lại bị thương nặng. Ta vội chăm sóc bà ấy nên quên mất thời gian, vì vậy mới không kịp thả nàng ra.”

Thấy ta vẫn không trả lời, hắn càng nhíu chặt mày, giọng nói cũng mang theo vài phần trách móc:

“Ta không đến, nàng không biết tự nghĩ cách ra ngoài sao?”

“Chuyện gì cũng phải để ta suy nghĩ thay nàng. Nàng không còn là trẻ con nữa, đừng lúc nào cũng chỉ biết dựa dẫm vào ta.”

Ta chợt nhớ đến ngày mình tròn năm trăm tuổi đầu tiên sau khi được Tang Tiêm cứu.

Vì một cây huyết liên ta thích, Tang Tiêm đã một mình lên Thiên Sơn, lúc trở về toàn thân đều là máu.

Ta vừa khóc vừa trách hắn bốc đồng, trẻ con, hắn chỉ xoa đầu ta rồi nói:

“Chúc bé Ngôn Ngôn của ta sinh nhật năm trăm tuổi vui vẻ. Sau này cũng ngoan ngoãn ở nhà chờ ta như thế này là được.”

Ta đã ở lại vì Tang Tiêm của khi ấy.

Vì vậy, bây giờ ta cũng nên đi rồi.

Ta không nhìn hắn nữa, sải bước về phía phòng mình, nhưng lại bị Tang Tiêm ngăn lại.

Hắn chắn trước mặt ta, lạnh lùng nói:

“Cơ thể sư nương quá yếu, chỉ có tinh huyết của nàng mới có thể giúp bà ấy khỏe hơn một chút.”

Tám trăm năm trước, sau lần đầu Hạ Linh Tuyết tự sát không thành, bà ta vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, Tang Tiêm lo đến mức gần như phát điên.

Ta không đành lòng nhìn Tang Tiêm mất đi người thân duy nhất của mình như vậy.

Vì thế, ta đã cho Hạ Linh Tuyết uống tinh huyết mà sư phụ để lại nhằm bảo vệ tâm mạch của ta.

Hóa ra hôm nay Tang Tiêm đến đây không phải vì lo lắng cho ta đang ở trong thiên lao, mà là vì số tinh huyết cứu mạng ấy.

Ta lùi lại, cách hắn một cánh tay rồi khẽ hỏi:

“Nếu ta đưa tinh huyết cho chàng, chàng có thể hủy bỏ hôn ước với ta không?”

Ta không muốn sau khi trở về vẫn còn giữ khế ước với hắn.

Sắc mặt Tang Tiêm thay đổi, hắn đưa tay định kéo ta.

Nhưng khi chạm vào bàn tay đầy sẹo của ta, hắn lại đột ngột rụt về.

Ta tự giễu cười một tiếng.

Cơ thể phủ kín những vết sẹo xấu xí này quả nhiên khiến người ta ghê tởm.

Từ khi nhìn thấy những vết sẹo chằng chịt trên ngực ta vào ba trăm năm trước, Tang Tiêm không bao giờ chạm vào ta nữa.

Ta vẫn nhớ ánh mắt của hắn khi đó.

Kinh ngạc, sợ hãi, còn có cả ghê tởm……

Khi ấy, hắn ngã khỏi giường, thậm chí không dám nhìn ta, vứt lại một cái cớ vụng về rồi hoảng hốt bỏ chạy.

Nhưng những vết thương ấy chẳng phải đều do chính tay hắn xé ra sao?

Hắn cau mày nhìn ta, do dự hồi lâu rồi vẫn đưa tay về phía ta lần nữa.

Hắn nắm lấy tay áo ta.

“Ngôn Ngôn, đừng giở tính trẻ con nữa. Cơ thể sư nương thật sự không thể chờ nàng làm loạn như thế.”

Hắn phớt lờ sự phản kháng của ta, dùng yêu lực trói ta rồi đưa đến phòng Hạ Linh Tuyết.

Hắn dùng con dao găm ta từng tặng, rạch cổ tay ta, ép ra giọt tinh huyết cuối cùng.

Sau đó dịu dàng đút vào miệng Hạ Linh Tuyết.

Toàn thân không còn sức lực, ta mềm nhũn ngã xuống đất, thế giới trước mắt dần trở nên mơ hồ.

Ta chỉ còn nhìn thấy ánh mắt dịu dàng, thương xót của Tang Tiêm.

Hắn nhìn Hạ Linh Tuyết nằm trên giường, ngay cả khóe mắt cũng không liếc về phía ta.

Làm sao hắn còn nhớ được những lời ta từng nói khi giao con dao găm cho hắn?

“Tang Tiêm, con dao găm này là thứ duy nhất trên đời có thể giết chết ta.”

Khi ấy, hắn trân trọng cất con dao vào linh phủ, hứa với ta rằng sẽ không bao giờ để bất kỳ ai làm tổn thương ta.

Thật ra, trước khi hắn nói những lời ấy, ta đã lựa chọn tin tưởng hắn.

Nhưng ta không ngờ sau này, hắn lại dùng chính lòng tin của ta đâm ta chín lần.

Tinh huyết sư phụ để lại để bảo vệ tâm mạch của ta vừa khéo có chín giọt.

Trước khi hôn mê, ta nhớ lại lời sư phụ đã nói với mình trong thiên lao.

“Bảy ngày sau, khi thân thể Mông Ngôn chết đi, Yểm có thể trở về nhà.”

Mông Ngôn là ta, Yểm cũng là ta.

Chỉ còn bốn ngày nữa, ta sẽ được trở về Thiên Ngoại Thiên.

Khi tỉnh lại, ta đang ở trong căn phòng của ta và Tang Tiêm.

Tang Tiêm ngồi sau bàn đối diện xử lý công việc, không nhận ra ta đã tỉnh.

Hắn vẫn đẹp như vậy. Thời gian nghìn năm khiến hắn trở nên điềm tĩnh, tự tin hơn trước, vẻ non nớt của thiếu niên đã biến mất, chỉ còn lại sự uy nghiêm của chủ nhân bách yêu.

Có lẽ ánh mắt của ta quá nóng bỏng, hắn nhanh chóng quay đầu lại.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, ta nhìn rõ vẻ mất kiên nhẫn trong mắt hắn.

“Đỡ hơn chưa?”

Hắn thu lại toàn bộ cảm xúc, thản nhiên hỏi, nhưng cơ thể không hề xoay về phía ta.

Ta nằm xuống, khẽ “ừ” một tiếng.

Trong gần ba trăm năm qua đây là lần đầu tiên hắn ở trong phòng ta đến tận đêm khuya, nhưng vẫn lạnh nhạt như mọi khi.

Ta từng nghĩ đủ mọi cách để hắn ở bên mình lâu hơn, thậm chí vứt bỏ tôn nghiêm, hèn mọn cầu xin hắn ở lại trước mặt tất cả yêu quái.

Nhưng lần nào ta cũng chỉ nhận được một câu của hắn:

“Nàng có thể hiểu chuyện một chút không?”

Nhưng trước kia ta cũng không hiểu chuyện như vậy, hắn lại cảm thấy ta rất đáng yêu.

Hai người im lặng đối diện nhau, ngay cả không khí cũng trở nên lạnh lẽo.

Một lúc lâu sau, thị vệ gõ cửa.

“Tôn thượng, phu nhân Hạ lại ho ra máu.”

Bàn tay đang cầm bút của Tang Tiêm siết chặt hơn, hắn nghiêng đầu nhìn ta, dùng giọng ra lệnh:

“Nàng đi cùng ta.”

Ta lắc đầu.

“Tang Tiêm, ta không còn tinh huyết nữa.”

Hắn lại không tin, kéo mạnh ta xuống giường rồi trách mắng:

“Nàng có thể hiểu chuyện một chút không? Đó là sư nương của ta.”

Những cảm xúc bị đè nén suốt thời gian dài bùng nổ vào khoảnh khắc này, ta bấm chặt lòng bàn tay, hét lớn với hắn:

“Rốt cuộc bà ta là sư nương của chàng, hay là…… người chàng yêu?”

Hạ Linh Tuyết là sư nương của Tang Tiêm, ban đầu ta chưa từng nghi ngờ điều này.

Nhưng sau đó, ta nhận ra hình như không phải vậy.

Chỉ vì bà ta nói không thích hoa mai, Tang Tiêm có thể san phẳng cả ngọn núi từng được hắn trồng đầy mai cho ta.

Hắn nhớ từng câu bà ta thuận miệng nói ra.

Hắn sợ bà ta không chịu nổi giá lạnh, mỗi đêm đều dùng hơi ấm cơ thể sưởi giường cho bà ta.

Khi Hạ Linh Tuyết nhảy xuống ma quật lần đầu tiên, hắn cũng không hề do dự mà nhảy theo.

Ta không thể tiếp tục lừa dối bản thân.

Sắc mặt Tang Tiêm xanh mét, hắn siết tay ta mạnh đến mức xương gần như vỡ vụn.

“Mông Ngôn, nàng dám bịa đặt về Linh Tuyết như vậy sao?”

Đến lúc này, hắn vẫn chu đáo nhớ phải bảo vệ danh tiếng cho Hạ Linh Tuyết.

Nước mắt vẫn rơi xuống, nhỏ lên những vết sẹo, đau buốt tận xương.

Chúng ta giằng co cho đến khi một giọng nói lạnh lùng vang lên.

“A Tiêm, ta vẫn nên đi thôi. Ngôn Ngôn luôn không thể chấp nhận ta.”

Hạ Linh Tuyết vịn cửa, đôi mắt đẹp phủ một tầng sương, nước mắt chực rơi mà không rơi, khiến người ta đau lòng.

Bà ta mang khuôn mặt của ta, từng tấc da trên cơ thể đều được cướp từ người ta.

Nhưng lúc nào cũng tỏ ra mình vô cùng tủi thân.

Ta cau mày, đang định nói gì đó thì bị tiếng hét đột ngột của bà ta cắt ngang.

Ngay lập tức, Tang Tiêm ôm chặt bà ta vào lòng, hai tay vỗ nhẹ lên lưng an ủi.

Khi ngẩng đầu nhìn ta, hắn nhíu mày gầm lên:

“Nàng nhìn bộ dạng không ra người cũng chẳng ra quỷ của mình bây giờ đi!”

Ta mờ mịt nhìn vào chiếc gương đồng bên cạnh, cũng bị dọa giật mình.

Khóe miệng ta không biết đã bị xé rách từ lúc nào, làn da nứt nẻ, mục nát, hai mắt đầy tơ máu.

Trông chẳng khác nào một con ác quỷ.

Giọt tinh huyết cuối cùng đã bị Tang Tiêm lấy mất, yêu lực hiện tại của ta thậm chí không thể duy trì nổi lớp ngụy trang đơn giản nhất.

Ta hoảng hốt quay lưng, không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng này.

Nhưng hắn hoàn toàn không để ý đến sự bối rối của ta, chỉ chuyên tâm an ủi Hạ Linh Tuyết đang thút thít trong lòng mình.

“Được rồi, không sợ, không sợ nữa. Sau này ta sẽ không bao giờ để nàng ấy xuất hiện trước mặt sư nương nữa, được không?”

Hạ Linh Tuyết nũng nịu đấm vào ngực hắn:

“Ngôn Ngôn là thê tử của con, cũng là tiểu bối của ta. Sớm tối đều sẽ chạm mặt thôi.”

“Không sao. Nếu sư nương không muốn nhìn thấy nàng ấy, con sẽ không cho nàng ấy ra khỏi phòng nữa.”

Giọng nói của hai người dần xa, lúc ấy ta mới chậm rãi ngã xuống giường.

Tiểu Bạch vẫn luôn thò đầu nhìn ta ở ngoài cửa lén lút chạy vào.

Nàng ấy là người bạn duy nhất của ta ở phàm giới.

Ta theo bản năng muốn trốn đi, nhưng vẫn bị nàng ấy nhìn thấy bộ dạng hiện tại.

Nàng ấy đứng im tại chỗ rất lâu, sau đó “òa” một tiếng bật khóc.

Nàng ấy vừa khóc vừa chạy đến kéo tay ta đang che mặt xuống, nước mắt nước mũi bôi khắp người ta.

“Hu hu hu, Ngôn Ngôn, sao ngươi lại biến thành thế này? Xấu quá……”

“Rõ ràng ngươi là người thích đẹp nhất mà……”

Ta thầm thở dài, nhưng chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt mặt nàng ấy, mỉm cười nói mình không sao.

Lòng bàn tay đột nhiên truyền đến hơi ấm. Ta cúi đầu nhìn xuống, phát hiện Tiểu Bạch đã đặt yêu đan của nàng ấy vào tay mình.

“Ngôn Ngôn, sau này ngươi bảo vệ ta nhé.”

Ta không cãi lại được nàng ấy, bị nàng ấy cố nhét yêu đan vào miệng.

Linh phủ khô cạn lập tức được tưới nhuần, khuôn mặt ta cũng nhanh chóng khôi phục dáng vẻ ban đầu.

Ta ôm Tiểu Bạch đã biến về nguyên hình, nhớ ra trong một hang động nào đó vẫn còn một viên Tu Nguyên Đan do mình luyện chế.

Nhưng chân ta còn chưa bước qua ngưỡng cửa đã bị một luồng yêu lực khổng lồ đánh bật trở lại.

Ta ngẩn người hồi lâu, cuối cùng nhớ ra Tang Tiêm từng nói sẽ “không cho ta ra khỏi phòng nữa”.

Căn phòng đã bị hắn thiết lập cấm chế, ta bị giam lỏng ở đây.

Ta im lặng ôm Tiểu Bạch trở lại giường, lại lấy tờ giấy da bò ra, lần lượt gạch bỏ những kế hoạch trên đó.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)