Chương 4 - Hồ Ly Mê Hoặc Trong Đông Cung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta biết hôm nay nàng đã hạ quyết tâm phải phạt nặng.

Ta ngoan ngoãn gật đầu, lết đến chiếc bồ đoàn lạnh ngắt kia, cầm lấy cây bút nặng nề.

Vết thương cũ mới nơi cổ tay bị cọ xát, đau đến mức mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Ta cắn môi, từng nét một chép chữ, cố gắng giữ tay không run.

Thái tử phi ngồi đối diện, mắt lạnh dõi theo, trong ánh mắt là sự thỏa mãn sâu sắc.

Ta âm thầm tính toán thời gian.

Hôm nay sau khi Thái tử hạ triều, có một canh giờ rảnh rỗi.

Theo lệ thường, hắn sẽ đến dùng bữa trưa tại viện Thái tử phi.

Quả nhiên, đúng lúc ta chép đến mức cổ tay tê dại, trước mắt hoa lên, bên ngoài liền truyền vào tiếng thông báo.

Tim ta khẽ động — Thái tử đến rồi.

Thái tử phi lập tức thay đổi vẻ mặt, nở nụ cười dịu dàng, đứng dậy đón tiếp.

Ta cũng cố gắng đứng lên hành lễ.

Nhưng vì quỳ quá lâu, chân đã tê cứng, vừa đứng đã lảo đảo, suýt nữa ngã sấp xuống.

Phải chống tay xuống đất mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.

Bộ dáng chật vật này vừa vặn rơi vào mắt Thái tử vừa bước vào.

Bước chân hắn khựng lại, ánh mắt đầu tiên là nhìn gương mặt ta tái nhợt, ướt đẫm mồ hôi, cổ tay đỏ sưng run rẩy.

Và những vết đỏ nơi cổ càng rõ nét vì ta chống tay xuống.

Sau đó mới nhìn đến Thái tử phi đang mỉm cười bước đến.

Thái tử phi dịu giọng nói:

“Hôm nay điện hạ sao lại đến sớm thế? trắc phi muội muội đang chăm chỉ luyện chữ đấy ạ. Nói là nhất định phải tiến bộ trước yến tiệc Quỳnh Lâm để khỏi làm mất mặt Đông cung.”

Thái tử không đáp lời nàng, chỉ bước tới án thư, nhặt lên tờ giấy ta vừa chép.

Chữ viết của ta đã có tiến bộ, ban đầu còn ngay ngắn.

Nhưng về sau thì xiêu vẹo, nét đậm nét nhạt.

Rõ ràng là đã kiệt sức.

Hắn lại liếc nhìn xấp giấy dày bên cạnh — đều là ta đã chép xong.

Cuối cùng ánh mắt lại quay về phía ta, dừng lại nơi cổ tay đang run và bên mai ướt đẫm mồ hôi.

“Đã chép bao nhiêu lượt rồi?”

Hắn hỏi, giọng điệu không biểu lộ cảm xúc.

Ta cúi đầu, khẽ đáp: “Bẩm điện hạ, đã được tám mươi bảy lần.”

“Mất bao lâu?”

“Từ giờ Thìn tới nay.” Ta khe khẽ trả lời.

Thái tử im lặng một lát.

Từ giờ Thìn đến giờ, đã gần ba canh giờ.

Ba canh giờ quỳ trên nền đá lạnh, chép đi chép lại những lời răn dạy khô khan, không ăn không uống.

Thái tử phi vẫn mỉm cười nói:

“Trắc phi siêng năng là chuyện tốt, chỉ là nét chữ này, vẫn cần rèn thêm. Điện hạ thấy sao?”

Thái tử bỗng cất lời, cắt ngang câu của nàng: “Đủ rồi.”

Giọng không lớn, nhưng mang theo uy nghiêm không thể trái lệnh.

Cả thư phòng lập tức im phăng phắc.

Nụ cười trên mặt Thái tử phi cứng đờ.

Thái tử đặt tờ giấy lại trên án thư, nhìn về phía nàng, giọng thản nhiên nhưng từng chữ rõ ràng:

“Yến tiệc Quỳnh Lâm còn nửa tháng, từ từ tiến cũng được. Linh trắc phi thân thể yếu, hôm nay đến đây là đủ.”

Rồi hắn quay sang ta, giọng hòa hoãn hơn nhưng mang theo mệnh lệnh:

“Về nghỉ ngơi cho tốt, hôm nay không cần chép nữa.”

Ta như bị sự ban ân đột ngột ấy làm cho sững sờ, một lúc sau mới vội vàng dập đầu.

“Tạ… tạ điện hạ ân điển.”

Sau đó ta gắng gượng đứng lên, thử hai lần đều không được vì chân tê dại.

Cuối cùng nha hoàn bên cạnh không đành lòng, đỡ ta một tay.

Ta mượn lực đứng vững, khẽ ngẩng mắt, nhanh chóng liếc về phía Thái tử.

Thấy hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt đảo qua bước chân lảo đảo và khuôn mặt trắng bệch của ta.

Trong đáy mắt thoáng hiện vẻ phức tạp.

Vẻ phức tạp ấy — có bất mãn, có nghi hoặc.

Lại dường như… có cả thương xót và bất đồng.

Ta cúi đầu, để nha hoàn dìu mình chầm chậm rời khỏi thư phòng.

Ta biết, ván cờ hôm nay, ta lại thắng một bước.

Sự bất mãn của Thái tử đối với Thái tử phi lại sâu thêm một phần.

Mà vẻ yếu đuối, kiên cường, chịu áp bức mà vẫn ngoan ngoãn của ta…

Đã khắc sâu hơn vào mắt hắn.

Về tới viện, ta gần như ngã quỵ trên giường.

Sai nha hoàn dùng khăn nóng cẩn thận chườm lên đầu gối và cổ tay.

Đau đớn từng cơn ập đến, nhưng trong lòng ta lại bình tĩnh vô cùng.

Thái tử phi — cuộc đấu giữa ta và nàng…

Giờ mới thật sự bắt đầu.

Ngươi mượn danh yến tiệc Quỳnh Lâm Yến để hành ta.

Vậy thì ta —

Sẽ mượn chính yến tiệc ấy,

Để khiến ngươi tự vác đá đập vào chân mình.

8

Kể từ ngày đó, Thái tử đến chỗ ta ngày một thường xuyên hơn.

Bề ngoài, việc dạy dỗ của Thái tử phi đã tạm thời lắng xuống vì có Thái tử can thiệp.

Nhưng trong Đông cung, ai nấy đều cảm nhận được một luồng áp lực vô hình.

Ánh mắt của Thái tử phi khi nhìn ta, oán hận đến mức tưởng chừng có thể kết thành hình.

Hôm ấy, Thái tử hạ triều trở về, sắc mặt u ám hơn thường lệ.

Hắn đi thẳng đến viện của ta, vung tay cho lui hết hạ nhân, một mình ngồi bên cửa sổ, trầm mặc nhìn hoa rơi trong viện.

Ta pha một ấm trà thanh tâm tiêu hỏa, nhẹ tay đặt bên cạnh hắn.

Rồi an tĩnh ngồi một bên, lặng lẽ thêu khăn tay, không quấy nhiễu.

Ta biết, hắn đang đợi một cái cớ, một lối thoát để phát tiết.

Quả nhiên, hồi lâu sau, hắn khẽ cười lạnh, giọng mang theo vài phần tự giễu, lẫn lửa giận khó kìm:

“Hôm nay sớm triều, Tể tướng đại nhân lại bắt đầu quan tâm đến hậu viện của Cô rồi.”

Tay ta khựng lại, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt mơ hồ mang theo vẻ ngây ngô cùng một tia e dè, như thể không hiểu ý hắn nói.

Thái tử quay đầu nhìn ta, ánh mắt phức tạp:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)