Chương 1 - Hồ Ly Mê Hoặc Trong Đông Cung
Trước khi Thái tử phi nhập Đông cung, ta đã là trắc phi.
Ta xuất thân nông gia, vốn không có ý tranh sủng, chỉ muốn yên phận sống qua ngày trong Đông cung.
Nào ngờ chỉ vì ta dung mạo thanh tú, ngực nở eo thon, liền trở thành cái gai trong mắt Thái tử phi.
Nàng ngày ngày bắt ta học quy củ, quỳ phạt, răn dạy là chuyện thường tình.
Nhục nhã nhất là, nàng bắt ta quỳ ngoài màn trướng tẩm điện, nghe nàng cùng Thái tử hoan ái.
Một đêm mây mưa xong, Thái tử phi mệt mỏi ngất đi, trong phòng lại truyền ra tiếng thở dài chưa thỏa của Thái tử.
Dù là người đất bùn, cũng còn ba phần cốt khí.
Ta cúi mắt lặng im chốc lát, rồi đưa tay kéo cổ áo xuống thêm một chút, nghiêng người bước tới.
Đã gọi ta là hồ ly mê hoặc, thì ta sẽ để nàng tận mắt nhìn xem—
Thế nào mới thực sự là “hồ ly mê hoặc”.
Trong điện dần dần yên ắng, chỉ còn tiếng thở dốc bị đè nén.
Sau đó là tiếng sột soạt mặc y phục, chốc lát, giọng Thái tử truyền ra:
“Người đâu, Thái tử phi mệt rồi, hầu hạ cho chu đáo.”
Đây đã là ngày thứ ba liên tiếp, hắn bị buộc phải dừng lại giữa chừng, không được thỏa mãn.
Giọng nói không khỏi mang theo vài phần không vui và chán nản.
Ngay sau đó, màn trướng bị vén lên, Thái tử sải bước đi ra.
Ta nghiêng người tựa bên cột rồng, giả vờ như đang lim dim ngủ vì quá mệt.
Tóc đen xõa bên má, đầu hơi nghiêng, để lộ một đoạn cổ trắng ngần.
Cổ áo sớm bị ta âm thầm kéo thấp xuống, cảnh xuân trước ngực phập phồng theo hơi thở.
Tiếng bước chân đến gần, ta cố tình mềm người, như lơ mơ gật đầu ngủ mà nghiêng người về phía trước.
Bóng tối bao phủ, hương thơm ngọt ngào trong nội thất ập tới.
Ta giả vờ kinh hoảng tỉnh dậy, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt nheo nheo của Thái tử.
Vội vàng quỳ xuống, giọng mang theo vài phần run rẩy:
“Thỉnh Thái tử thứ tội, thiếp… thiếp lỡ ngủ thiếp đi mất, cầu xin người đừng nói với Thái tử phi nương nương…”
Ta nói rất khẽ, nhưng đuôi âm như lông vũ khẽ cọ vào lòng người.
Thái tử bước chân khựng lại.
Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt lướt qua đoạn cổ trắng ngần, rồi dừng lại nơi vạt áo đang mở.
Nơi ấy xuân quang thấp thoáng, phập phồng theo hơi thở run run của ta.
Vài ngày không được thỏa mãn, ánh nến mờ mờ trong điện càng soi rõ dục niệm chưa tan trong mắt hắn.
Im lặng một thoáng.
Hầu kết hắn khẽ lăn, mang theo chút trêu ghẹo:
“Ồ? Nếu Cô cứ nhất quyết muốn nói thì sao?”
Ta cắn môi, tay nắm chặt vạt áo, trong mắt lộ ra vài phần hoảng loạn.
Sau cùng như là chấp nhận số mệnh:
“Vậy thiếp chỉ đành chịu phạt thôi.”
Giọng nói nghèn nghẹn, mang theo uất ức.
Dù là đang diễn, nhưng càng nghĩ càng ấm ức, sống mũi ta bỗng cay xè, mắt hoe đỏ.
Thái tử dường như bị dáng vẻ của ta chọc cười, bỗng nhiên đưa tay kéo ta đứng dậy.
Lòng bàn tay hắn nóng rực, lực đạo lại hơi mạnh.
“Trước kia Cô thật không ngờ, ngươi lại thú vị như vậy.”
“Rõ ràng là gương mặt yếu đuối không chịu nổi uất ức, lại có thể nhẫn nhịn đến mức này.”
Ta cúi đầu, như mèo con bị dọa sợ, lắp bắp chẳng biết đáp lời thế nào.
Chỉ có giọt lệ to bằng hạt đậu lặng lẽ rơi xuống, rồi chớp mắt nhìn Thái tử với đôi mắt đỏ hoe.
Nhưng vẫn cứng đầu nói: “Thiếp không có.”
Ánh mắt Thái tử càng thêm hứng thú.
Ngay sau đó, hắn kéo mạnh ta vào lòng.
“Thơm thật.” Hắn khẽ nghiêng người đến gần cổ ta.
Tim đập thình thịch, lồng ngực nóng hổi, mọi thứ đều tố cáo sự hỗn loạn trong lòng hắn lúc này.
Ta thuận thế ngả vào lòng hắn, ngẩng mặt lo sợ:
“Điện hạ…”
Lời chưa nói xong, liền bị hắn bế ngang lên, xoay người bước vào noãn các bên trong.
Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn.
Đè xuống khóe môi vốn muốn cong lên không kiềm được.
2
Ta vốn là nữ tử nhà nông.
Do cơ duyên xảo hợp, một lần cứu Thái tử thoát chết, được đặc cách phong làm trắc phi của Thái tử.
Kinh thành chẳng biết bao nhiêu người nói ta có phúc khí.
Nhưng ta tự hiểu rõ, ân sủng của hoàng gia là thứ không thể dựa vào.
Về sau cung sâu tựa biển, có thể sống đến ngày nào, ai mà biết được.
Chỉ là thánh mệnh khó trái, ta vẫn phải bước vào Đông cung.
Thái tử đối với ta lễ độ nhưng xa cách, sau đại hôn mấy tháng chưa từng chạm vào ta.
Ta cũng thấy nhẹ nhõm tự tại không phải hầu hạ Thái tử, hiện tại trong nội viện Đông cung ta là người có vị phần cao nhất.
Cuộc sống nhàn nhã, vinh hoa phú quý, gấm vóc đầy thân, cơm ngon áo đẹp.
Chẳng thể nói là không thoải mái, ung dung.
Tiếc thay, cảnh đẹp không dài lâu.
Thái tử cưới chính phi rồi.
Thái tử phi Dụ xuất thân danh môn, là đích nữ của Tể tướng, là tiểu thư khuê các của thế gia vọng tộc.
Ta hiểu rõ thân phận thấp kém của mình, chẳng thể sánh được.
Hơn nữa giữa ta và Thái tử cũng không có tình cảm nam nữ.
Ta chỉ mong được an thân nơi một góc, không tranh không đoạt, tiếp tục sống cuộc đời yên ổn.
Nào ngờ trời chẳng chiều lòng người, Thái tử phi một lòng một dạ hướng về Thái tử.
Trong Đông cung tuy có các thị thiếp khác, nhưng ta địa vị cao nhất, lại có vóc dáng đẫy đà, mặt mày xinh đẹp.
Lại từng có ơn cứu mạng với Thái tử.
Tự nhiên trở thành cái gai trong mắt Thái tử phi.
Nàng ngày ngày bắt ta học quy củ, phạt quỳ, răn dạy là chuyện thường.
Ta xuất thân thấp hèn, lại chẳng có nhiều lời để nói cùng Thái tử.
Chuyện trong hậu viện, Thái tử vốn không hỏi đến, càng không thể vì ta mà làm chủ.
Dĩ nhiên, ta cũng chưa từng hy vọng hắn làm chủ thay ta.
Chỉ cảm thấy người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Chỉ mong Thái tử phi trút hết giận hờn trong lòng, nhìn ra ta không hề có ý tranh đoạt, rồi sẽ tha cho ta.
Ai ngờ nàng chẳng những không buông tha, còn nghĩ ra cách làm nhục người nhất.
Mỗi khi nàng hầu hạ Thái tử, đều bắt ta quỳ ngoài màn trướng của tẩm điện, nghe tiếng động phòng giữa nàng và Thái tử.
Một trắc phi không quan trọng gì.
Thái tử vốn chẳng để tâm, cho rằng cũng không có gì to tát, mặc nàng muốn làm gì thì làm.
Huống hồ, có người đàn ông nào lại không thích đàn bà vì mình mà tranh giành?
Thế là, ta liên tục quỳ bên ngoài màn trướng suốt bảy ngày.
Mỗi lần là trọn cả đêm, đến khi quay về thì đầu gối đã bầm tím đen sẫm.
Thái y nói, nếu còn tiếp tục như vậy, không đến nửa tháng nữa, đôi chân ta sẽ tàn phế.
Vĩnh viễn không thể đứng dậy, cả đời nằm liệt trên giường.
Ta nhìn đôi chân mình, vết thương mới chồng lên vết cũ, chỉ biết thở dài một tiếng.
Cứ thế này, mạng ta sớm muộn cũng sẽ mất ở Đông cung.
Đã thế, Thái tử phi miệng mắng ta là hồ ly tinh, lại dùng danh hồ ly để phạt ta.
Vậy ta dứt khoát mang lấy cái tội danh ấy cho trọn.
Giường của Thái tử, nàng làm Thái tử phi thì được bước lên.
Còn ta làm trắc phi, lẽ nào lại không thể?
________________________________________
3
Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy trong noãn các phía đông.
Trên người còn lưu lại dấu vết ái ân, ánh mắt Thái tử nhìn ta lộ ra một tia thương tiếc — đủ thấy đêm qua hắn vô cùng hài lòng.
Hương thơm mềm mại, vóc người đầy đặn uyển chuyển.
Từ sau đêm thành thân tới nay, người bên cạnh hầu hạ Thái tử đều là dạng mỹ nhân mảnh mai thanh lãnh như Thái tử phi.
Chưa từng được hầu hạ bởi người có thân hình như ta.
Cái dư vị ấy, vừa nếm qua đã thành nghiện.
Sau khi hầu hạ Thái tử mặc triều phục lên triều, ta tự biết điều thu dọn ổn thỏa, rồi quỳ bên ngoài điện, chờ tới giờ vào thỉnh an Thái tử phi.
Quả nhiên, nàng không tha cho ta.
Đã đến giờ thỉnh an, nàng không gọi ta đứng dậy, cũng không gọi ta vào.
Các thị thiếp lần lượt đến đông đủ, đủ kiểu ánh mắt đổ dồn lên người ta.
Dưới đầu gối như kim châm, toàn thân đau nhức tưởng chừng như rã rời, ta vẫn phải cố gắng chống đỡ.
Đã diễn thì phải diễn cho trọn vở, nếu không thì bao công sức trước đó chẳng hóa uổng phí?
Cho đến khi mặt trời vừa nhô cao, các thị thiếp thỉnh an xong rời đi.
Lúc này Thái tử phi mới được nha hoàn dìu ra.
Nàng ngồi xuống chiếc ghế thái sư được đặt sẵn dưới hành lang, khóe môi mang theo nụ cười lạnh lẽo tàn nhẫn.
“Bổn cung thật không ngờ, Linh Trắc phi lại giỏi tính toán, khéo thủ đoạn đến vậy.”
“Ngay trong viện của ta, dưới mí mắt của ta, lại có thể bò lên giường Thái tử.”
Trong mắt nàng là băng giá thấu xương, ánh nhìn quét qua ta như dao cắt, từng lời từng chữ nghiến răng nghiến lợi.
Ta trên mặt lộ vẻ dè dặt sợ hãi, kính cẩn mà lo sợ.
Cúi người sát đất, trán chạm nền:
“Thiếp có tội, xin nương nương trách phạt. Nhưng điện hạ cao quý vô song, thiếp… không thể cự tuyệt.”
Nàng vốn đang cố nén lửa giận, nghe ta nói vậy liền cười lạnh một tiếng.
“Con tiện nhân này, ngươi là đang khoe khoang với bổn cung rằng Thái tử sủng ái ngươi đến nhường nào sao?”
Thái tử phi bước lên, bóp chặt cằm ta, ép ta ngẩng đầu lên.
Móng tay nhuộm đỏ gần như cắm vào thịt má ta.
Ta lại chẳng cảm thấy đau.
Đối diện với ánh mắt đầy lửa giận của nàng, ta gắng nhịn không để khóe môi nhếch lên.
Giọt lệ như châu rơi xuống, lướt qua vết hồng ám muội trên cổ, lưu lại vết tích mờ mờ.
Thái tử phi càng thêm tức giận, ngực phập phồng dữ dội.
Bàn tay giơ cao, đang định tát xuống, giọng nói của Thái tử đột ngột vang lên từ phía sau:
“Khoan đã!”
Thái tử phi khựng lại, sắc giận trên mặt lập tức thu liễm.
Thậm chí còn thoáng có chút hoảng loạn.
Thái tử nhíu mày, sải bước đến trước mặt hai người, liếc nhìn ta đang quỳ dưới đất.