Chương 1 - Hình Bóng Trong Gương Đồng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta đi cầu con, tình cờ gặp một đạo sĩ. Ông ta đuổi theo ta, nói người và quỷ khác đường.

Ông ta còn đưa cho ta một chiếc gương đồng, bảo ta về soi thử người nằm bên gối.

Ta mắng ông ta nói bậy, phất tay áo bỏ đi.

Không ngờ đêm đó, chiếc gương đồng kia lại xuất hiện trên bàn trang điểm của ta.

Ta vô tình liếc nhìn.

Trong gương có ta, nhưng không thấy phu quân vừa về muộn đứng sau lưng ta.

01

Ta tưởng mình hoa mắt, lại cầm gương đồng lên, chậm rãi soi từng tấc quanh người.

Lưu Hưng đứng ngay phía sau ta, cách chưa tới một cánh tay.

Ta cảm nhận được làn gió nhẹ khi chàng bước đi, cũng ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người chàng.

Nhưng trong gương đồng, nơi vốn phải hiện bóng chàng, chỉ phản chiếu ánh trăng hắt qua song cửa.

“Sao vậy?”

Lưu Hưng nhận ra ta khác thường, đưa tay tới đỡ vai ta.

Ta theo bản năng lùi lại một bước.

Gương mặt chàng ở rất gần. Mày mắt vẫn như thường ngày, đáy mắt vẫn là vẻ ôn hòa quen thuộc.

“Không có gì, chỉ là ta hơi mệt.”

Ta cố nặn ra một nụ cười, tiện tay úp chiếc gương đồng xuống hộp trang điểm.

Lưu Hưng không phát hiện điều gì bất thường. Chàng giơ tay vén lại vài sợi tóc rối trước trán ta.

“Là lỗi của ta, công vụ bận rộn nên về nhà muộn. Sau này nàng không cần đợi ta, cứ nghỉ sớm đi.”

Dạo gần đây Lưu Hưng quả thật thường về muộn, đêm nay còn gần tới giờ Tý.

Ta không nói thêm, chỉ gật đầu đáp lại.

Ta nhớ tới lời đạo sĩ kia.

Ông ta nói: “Đêm mai, con quỷ đó sẽ lấy mạng ngươi!”

Ánh trăng chiếu vào phòng, hắt bóng Lưu Hưng xuống nền đất. Bóng ấy khẽ lay động theo động tác chàng cởi áo.

Đã có bóng, vì sao gương đồng lại không soi thấy chàng?

Trong lòng ta sinh nghi, nhưng không dám tùy tiện hỏi. Ta chỉ làm như bình thường, thúc Lưu Hưng đi nghỉ.

Miệng chàng nói mệt, chẳng bao lâu đã ngủ say.

Mấy ngày gần đây chàng đều lấy cớ như vậy.

Trong lòng ta hiểu, chuyện cầu con vốn phải đôi bên cùng nguyện ý, không thể cưỡng cầu.

Nhưng đêm nay ta không còn để tâm tới thất vọng nữa. Trong đầu ta chỉ còn khoảng trống rỗng trong chiếc gương đồng kia.

Không biết qua bao lâu, lúc ý thức ta dần mơ hồ, người nằm bên gối bỗng đứng dậy.

02

Động tác của Lưu Hưng rất nhẹ.

Chàng quay lưng về phía giường, mặc qua loa áo ngoài rồi đi thẳng ra ngoài.

Tiếng bước chân nhỏ nhẹ men theo hành lang xa dần, bị gió đêm nuốt mất.

Ta khoác một chiếc áo choàng, vội vàng đi theo.

Trong sân, ánh trăng lạnh lẽo.

Đi qua mái hiên, ta vừa hay nhìn thấy bóng lưng Lưu Hưng rẽ vào gian sương phòng.

Ta lặng lẽ theo sau.

Gần sương phòng cây cỏ rậm rạp, nhiều lá khô còn chưa kịp quét dọn.

Ta cẩn thận tránh qua chỉ sợ phát ra tiếng động.

Đúng lúc này, trong sương phòng bỗng sáng đèn.

Không giống ánh nến ấm áp, thứ ánh sáng ấy lộ ra sắc xanh trắng.

Ta do dự một thoáng, cuối cùng vẫn bước tới gần cửa sổ, nhìn qua chỗ giấy dán cửa bị rách.

Trong phòng, Lưu Hưng quay lưng về phía cửa sổ, đứng trước một chiếc bàn.

Trên bàn thắp một ngọn đèn. Trên thân đèn có hai đóa mẫu đơn mọc chung một cành.

Ngọn lửa nhỏ như hạt đậu mang màu xanh trắng.

Chàng đang dùng thìa múc từng chút gì đó từ trong ngọn đèn, đút vào miệng một hình nhân đất.

Ta nheo mắt nhìn kỹ, mới thấy đó là một đứa bé bằng đất, toàn thân bôi đầy chu sa.

Đôi mắt nó đen kịt, không có lòng trắng, giống hai cái hốc sâu không thấy đáy.

Nó đang ăn.

Thứ nước hơi phát sáng được múc ra từ ngọn đèn đang được đút từng chút vào miệng nó.

Theo động tác nuốt xuống, nó phát ra tiếng ư ử yếu ớt, chẳng khác gì một đứa trẻ sơ sinh đang bú sữa.

Lưu Hưng nhẹ nhàng lau khóe miệng cho đứa bé đất. Động tác thuần thục như đang chăm sóc chính con mình.

Chàng lại nói gì đó với đứa bé đất.

Giọng rất thấp, thấp tới mức gần như bị gió thổi tan, nhưng ta vẫn nghe rõ một câu.

“Rất nhanh thôi, con sẽ được gặp mẫu thân rồi…”

Đầu óc ta ong lên.

“Mẫu thân” mà chàng nói là ai?

Là ta sao?

Nhưng ta và Lưu Hưng còn chưa có con.

Dạo gần đây ta càng thương chàng công vụ bận rộn, ban đêm cũng chưa từng quấy rầy.

Ta siết chặt tay che miệng, không dám phát ra chút âm thanh nào.

Chưa kịp nghĩ thêm, Lưu Hưng đã dừng động tác trong tay.

Thấy vậy, ta hoảng hốt rời đi, vội vàng lui về phòng ngủ.

03

Ta nằm lại trên giường, tim đập như trống, suy nghĩ rối tung.

Thành thân gần mười năm, Lưu Hưng đối đãi với ta luôn ôn hòa lễ độ, chưa từng có hành động quỷ dị như vậy.

Hoặc có lẽ, hôm nay ta mới phát hiện ra những chuyện này.

Thân thể ta không tốt, vẫn luôn không mang thai được.

Ta cũng nhìn chàng từ mong chờ, đến sốt ruột, rồi cuối cùng buông xuống, không nhắc tới nữa.

Người ngoài từng khuyên chàng nạp thêm thiếp.

Chàng lại nhiều lần khéo léo từ chối.

Lâu dần, cũng không còn ai nhắc nữa.

Vì chuyện ấy, ta vẫn luôn thấy áy náy.

Chúng ta từng nói với nhau, nếu qua tuổi nhi lập mà vẫn không có con, sẽ nhận nuôi một đứa trẻ.

Nhưng đêm nay, nhìn chàng yêu quý một đứa bé đất đến vậy, ta mới biết thật ra chàng không hề như vẻ ngoài.

Trong lòng chàng vẫn khát khao có một đứa con.

Sự khát khao ấy thậm chí khiến chàng không tiếc làm chuyện tà dị.

Ta còn chưa kịp nghĩ thêm, dưới hành lang đã truyền tới tiếng bước chân cực khẽ.

Cửa bị đẩy ra, Lưu Hưng bước vào.

Sau một hồi sột soạt, chàng mới nhẹ tay nhẹ chân nằm lại trên giường.

Mọi thứ trở về yên lặng, nhưng lòng ta thật lâu vẫn không thể bình tĩnh.

“Quan nhân, chàng vừa đi đâu vậy?”

“Ta làm nàng tỉnh sao?” Lưu Hưng xoay người về phía ta.

Trong phòng không thắp đèn, bốn phía tối mờ, ta không nhìn rõ vẻ mặt chàng.

Chàng dùng giọng bình tĩnh đáp: “Trong phòng hơi bí, ta ra sân đi dạo một lát.”

“Nghĩ có lẽ nàng cũng ngủ không sâu, vừa rồi ta đã đốt hương an thần.”

Ta lập tức cảnh giác, bấm móng tay vào lòng bàn tay để giữ tỉnh táo.

“Có phải chàng có chuyện gì giấu ta không?”

“Nguyệt Mi, nàng tin ta.”

Mùi hương từng sợi từng sợi luồn vào mũi. Mí mắt ta quả nhiên càng lúc càng nặng.

Trước khi ý thức mơ hồ, ta nghe thấy chàng lại khẽ nói một câu gì đó.

Giống như “đừng sợ”, lại giống như lời khác.

Cuối cùng ta vẫn không chống đỡ nổi, chìm vào giấc ngủ.

04

Khi tỉnh lại, trời đã sáng rõ.

Lưu Hưng đã tới nha môn điểm danh.

Trong lòng còn nghi ngờ, ta quyết định lại tới cung Thiên Phi gặp đạo sĩ kia.

Ta nhớ ông ta nói pháp hiệu của mình là “Hỗn Trần”.

Nghe ta kể xong chuyện đêm qua Hỗn Trần đạo trưởng không hề bất ngờ.

“Soi hình soi bóng, không soi người chết.”

“Ngươi không thấy hắn trong gương, thật ra trong lòng ngươi đã có đáp án rồi.”

“Hắn đã chết.”

“Bần đạo cũng không giấu phu nhân. Ta từng tìm phu quân của ngươi, khuyên hắn rời đi.”

“Nhưng hắn cố chấp ở lại nơi này, trái với thiên đạo.”

“Vì vậy bần đạo mới bất đắc dĩ dùng hạ sách này, mong phu nhân giúp ta một tay.”

Nghe những lời ấy, cổ họng ta nghẹn lại, không nói nên lời.

Lưu Hưng làm chức bách hộ ở Thái Thương vệ.

Từ khi thành thân, chàng đã theo Trịnh đại nhân ra biển hai lần.

Gần một nửa thời gian đều lênh đênh trên biển.

Đối với ta, phu thê được đoàn tụ đã là may mắn lớn nhất.

Nếu người chết là ta, ta cũng nguyện ở bên cạnh chàng, để trọn tấm lòng đoàn viên.

Có lẽ thấy ta quá bình tĩnh, Hỗn Trần lại nói tiếp:

“Đừng tưởng phu thê các ngươi đồng lòng.”

“Có phải ngươi không nhớ rõ chuyện gần đây không?”

“Là hắn cưỡng ép ở lại nơi này, làm tổn hại thần trí của ngươi.”

“Nếu ở chung đủ ba mươi ngày, ngươi sẽ trở thành vật tế để hắn hồi sinh đứa trẻ.”

Đứa trẻ? Vật tế?

Ta mấp máy môi, nhất thời không biết nên đáp thế nào.

Hỗn Trần đạo trưởng nhíu mày truy hỏi: “Chẳng phải ngươi cũng nhìn thấy dị cảnh hư ảo rồi sao?”

Chân ta mềm nhũn.

Dị cảnh hư ảo mà ông ta nói chính là thứ ta nhìn thấy trong gương đồng.

Trước khi tới cung Thiên Phi, ta đã đến sương phòng.

Sương phòng ban ngày hoàn toàn khác với đêm qua.

Không có bàn, không có đèn mẫu đơn, cũng không có đứa bé đất.

Không có gì cả.

Ngay cả dầu đèn rơi vãi, vết chu sa dính lại cũng không có.

Khi ta thất vọng rời đi, chiếc gương đồng trong tay áo trượt xuống, “choang” một tiếng rơi trên đất.

Ta cúi xuống nhặt, lại nhìn thấy trong gương phản chiếu một chiếc nôi đan bằng tre.

Bên trong trải chăn nhỏ, gối nhỏ mới tinh, bên gối còn đặt một con hổ vải.

Ta lật qua lật lại nhìn.

Những món đồ trẻ sơ sinh ấy chỉ tồn tại trong gương đồng. Sương phòng trước mắt lại không hề có.

Theo lời Hỗn Trần đạo trưởng, thứ trong gương soi ra là dị cảnh hư ảo, cũng là nhà cửa của Lưu Hưng nơi âm gian.

Mà chiếc nôi kia là đồ dùng của đứa con đã chết của chàng.

Ta là vật tế mà Lưu Hưng chọn.

Lưu Hưng muốn hồi sinh đứa trẻ ấy bằng mạng của ta.

05

Mười năm tình nghĩa phu thê, ta khó lòng chấp nhận mình trở thành vật tế.

Ngồi bên mép giường, ta chỉ thấy đầu óc hỗn độn.

Ta thậm chí không nhớ mình về nhà bằng cách nào, chỉ biết trong tay siết chặt trà thuốc và giấy bùa.

Bên tai vẫn còn vang lời Hỗn Trần đạo trưởng:

“Nếu phu nhân không tin, có thể khuyên hắn uống bách thảo trà.”

“Gương đồng tự khắc soi ra quỷ thân của hắn.”

Ta không dám dễ dàng tin lời người ngoài, muốn đối chất với Lưu Hưng một phen.

Nhưng ngoài cửa sổ, trăng đã tròn.

Trong ký ức, Lưu Hưng theo Trịnh đại nhân ra biển, cũng là đêm trăng tròn đột nhiên trở về nhà.

Nay lại gặp đêm rằm trăng tròn, chính là đêm cuối cùng của ba mươi ngày.

Không còn thời gian nữa.

06

Khi ta đưa bách thảo trà cho Lưu Hưng, đã gần tới giờ Tý.

Chàng nhận chén trà, vẫn cười dịu dàng.

“Nguyệt Mi, đêm đã khuya. Trà làm tỉnh người, để mai ta uống được không?”

“Quan nhân chê ta không giỏi bếp núc, sợ ngay cả trà ta cũng nấu không ngon sao?”

“Nàng nói gì vậy? Nguyệt Mi làm gì cũng đều tốt nhất.”

Dứt lời, Lưu Hưng giơ tay uống cạn chén trà.

Chàng đặt chén xuống bàn, cười cảm thán:

“Ngọt mát thật. Khó trách nàng vội muốn ta nếm thử.”

Ta không kịp đáp lại nụ cười trên mặt chàng, ánh mắt đã quét về phía chiếc gương đồng cách đó không xa.

Trong gương hiện ra bóng dáng Lưu Hưng.

Hồn thể rách nát.

Dòng nước sẫm màu chảy dọc theo thân thể chàng, từng giọt từng giọt rơi xuống.

Giọt nước chạm đất liền bốc hơi, hóa thành từng luồng khí đục, quấn quanh người chàng.

Khiến người ta nhìn mà sợ hãi.

Bách thảo trà không có vấn đề. Trước đó ta đã uống thử, bản thân ta trong gương không hề thay đổi.

Hóa ra Lưu Hưng thật sự đã chết.

Có lẽ lần này ra biển, chàng gặp chuyện hiểm nguy gì đó.

Ta nhớ chàng từng nói, vượt biển xa xôi vô cùng nguy hiểm, chiến loạn ở các nước phiên bang, dịch bệnh nơi hải cương, hải tặc tập kích đều có thể xảy ra.

Có lẽ vì chết giữa biển, nên hồn thể chàng ướt sũng.

Hỗn Trần đạo trưởng không lừa ta.

Đêm nay là đêm cuối cùng.

Qua đêm nay, chàng có thể hồi sinh đứa trẻ, còn vật tế là ta sẽ chết thay đứa trẻ của chàng.

Tim ta đập thình thịch.

Khi nhìn thấy Lưu Hưng trong gương, không phải ta chưa từng nghĩ tới việc trốn chạy.

Chỉ là Hỗn Trần đạo trưởng từng nói, đạo pháp sắp thành, trốn cũng vô dụng.

Tìm được tế đàn mới có khả năng phá giải.

07

“Nguyệt Mi, rót thêm cho ta một chén.”

Giọng nói ôn nhuận của Lưu Hưng cắt ngang suy nghĩ của ta.

Ta ổn định tinh thần, cẩn thận cầm ấm nước lên.

Nhưng tay không vững, nước trà đổ lên áo Lưu Hưng.

“Quan nhân, có làm bỏng chàng không?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)