Chương 7 - Hiểu Lầm Giữa Chúng Ta
Tôi từ chỗ thi 60 điểm là đỗ, biến thành phải thi 90 điểm mới chuyển khoa được.
Mấy bạn cùng phòng đều thở dài.
“Nếu cậu nói 60 điểm thì có khi cố gắng một chút là qua nhưng 90 điểm thì làm sao đây.”
Lần nữa gặp lại Bùi Lâm là vào lúc tôi đang học ở thư viện đến mức trời đất quay cuồng.
Tôi ngẩng đầu lên trong nước mắt, vừa nhìn đã thấy Bùi Lâm ngồi cùng đàn chị ở cái bàn không xa phía đối diện.
Tôi nhìn Bùi Lâm chẳng khác nào nhìn vào 90 điểm xa vời không thể chạm tới của mình.
Yêu mà không được đáp lại.
Trái tim không tránh khỏi nhói lên.
Tôi nhìn cậu ta mà nước mắt tuôn như suối, nhưng tôi khóc là vì tương lai của mình.
Cậu ta muốn ở bên ai thì ở bên người đó, tôi chỉ muốn tốt nghiệp thôi!
So với tương lai mờ mịt, tình yêu gì đó đúng là chẳng đáng nhắc tới.
Đã lâu không gặp, Bùi Lâm chẳng thay đổi chút nào.
Cậu vẫn đẹp trai như vậy, cả người đều toát ra sự tự tin và điềm tĩnh, như thể chuyện chia tay với tôi không hề ảnh hưởng đến cậu.
Cậu bước về phía tôi, nhìn lướt qua đống sách trước mặt tôi, cúi đầu nhìn tôi từ trên cao xuống.
“Rớt môn rồi à?”
“Hồi trước bận quá, nên không đến tìm em.”
“Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện chia tay trực tiếp rồi.”
Khung bình luận lập tức bật cười một tràng: “Bùi Lâm đúng là cái tên thích làm màu, cậu ta đến để nói chuyện chia tay à, tôi còn không nỡ vạch trần cậu ta.”
“Rõ ràng là thấy em gái bé con lâu rồi không liên lạc với mình nên sốt ruột muốn chết, mới cố tình đến thư viện gặp tình cờ thôi. Còn đặc biệt gọi cả đàn chị theo để xem em gái bé con còn để ý mình không.”
“Thấy em gái bé con khóc là lập tức bỏ đàn chị lại chạy qua tìm em gái bé con, ý muốn làm hòa giấu cũng không giấu nổi.”
Thật sự giấu không nổi sao? Tôi thấy cậu ấy giấu rất kỹ, tôi căn bản không nhìn ra cậu ấy là tới để làm hòa.
Tôi còn tưởng cậu ấy đến để khiêu khích tôi.
Tôi khóc to hơn.
Tôi túm lấy cánh tay cậu: “Xin lỗi, đừng rời xa em, là em sai rồi.”
Nước mắt làm mờ đôi mắt tôi, trước mặt tôi không còn là Bùi Lâm nữa, mà là con số 90 sáng loáng.
Tôi ôm chặt lấy 90 điểm của mình, ghì vào lòng không chịu buông.
“Xin anh, em không muốn mất anh, chúng ta đừng chia tay có được không.”
Bùi Lâm khẽ cười, ôm tôi vào lòng.
“Được.”
11
Tình cảm có thể thất bại, nhưng cuộc đời thì không.
Tình cảm thất bại thì cùng lắm là khóc một trận, rồi khóc trên máy bay, khóc trên xe thể thao, khóc trên du thuyền.
Nhưng nếu cuộc đời thất bại, đến khóc cũng khóc không ra.
Tôi không muốn thất bại.
Giáo viên chuyên ngành thiết kế thời trang xem bản thiết kế của tôi thì khen tôi là thiên tài.
Chỉ cần tôi chuyển ngành thành công, tương lai của tôi có thể nói là rực rỡ sáng lạn.
Ai lại muốn bỏ qua một cuộc đời tươi đẹp để đi theo đuổi ước mơ, mà lại quanh quẩn bên một người đàn ông lắm lòng dạ trong cả đời?
Cuối cùng thì Bùi Lâm có ngoại tình hay không, tôi không còn để ý nữa.
Việc khung bình luận nói tất cả chỉ là hiểu lầm có thật hay không, tôi cũng không quan tâm nữa.
Tôi chỉ muốn thi lại thật nhanh để giành được 90 điểm vào lần thi bổ sung tiếp theo.
Tôi không dám giận Bùi Lâm nữa, chỉ sợ cậu vừa giận thì 90 điểm của tôi sẽ càng ngày càng xa tôi.
Tôi không hỏi thêm bất cứ chuyện gì giữa Bùi Lâm và đàn chị nữa.
Khi ở riêng với nhau, Bùi Lâm ghé sát tai tôi, giọng nói dịu dàng.
“Dạo này em ngoan quá.”
Nói xong cậu muốn hôn tôi, tôi khẽ nghiêng người là né được nụ hôn đó.
Thấy chưa Bùi Lâm thấy chưa khung bình luận.
Chỉ là một nụ hôn thôi, né rất dễ.
Tôi mềm giọng đáp lại một tiếng, trên mặt là nụ cười ngọt ngào.
Tôi cầm cuốn bài tập trên tay lên.
“Bảo bối, bài này làm thế nào vậy?”