Chương 10 - Hiểu Lầm Giữa Chúng Ta
Tôi đang định bước lên an ủi cô ta thì thấy cô ta cười cười, vuốt ve bụng mình.
“Bùi Lâm đừng đối xử với em như vậy……”
“Ít nhất, đừng đối xử với đứa con của chúng ta như vậy……”
16
Điều may mắn nhất là tôi đã chuyển thành công sang khoa Thiết kế Thời trang.
Dù tương lai còn rất xa, nhưng ít nhất hiện tại tôi có thể tốt nghiệp từ ngôi trường đại học này.
May mắn hơn nữa là khoa Thiết kế Thời trang sẽ chuyển sang cơ sở mới ở phía bắc thành phố.
Điều đó có nghĩa là sau màn náo kịch này, tôi không cần ở lại đây để nhìn những phần ngoại truyện khiến người ta nổi da gà nữa.
Từ miệng mấy bạn cùng phòng, tôi biết Bùi Lâm phát điên lên tìm tôi, cho đến khi biết tin tôi đã chuyển khoa và dọn đi.
Bố mẹ cũng liên lạc với tôi.
Hai người họ bị Bùi Lâm gọi điện làm phiền đến mức điện thoại gần như bị gọi cháy máy.
Bùi Lâm hầu như ngày nào cũng gọi điện cầu xin bố mẹ tôi tha thứ cho cậu ta.
Nhưng bố mẹ tôi cũng nghĩ giống tôi, một lần không trung thực, cả đời không cần.
Trong khoảng thời gian Bùi Lâm làm loạn đòi tìm tôi, bụng của Thẩm Tình ngày càng lớn. Nghe nói Thẩm Tình mang bụng bầu đến nhà Bùi Lâm làm ầm lên, khiến bố mẹ Bùi Lâm tức đến không chịu nổi.
Nhưng mặc kệ náo thành cái gì, cuối cùng họ vẫn đính hôn.
Tôi bận như quay cuồng ở cơ sở mới, nghe những chuyện bát quái này cũng chẳng thấy gì, chỉ cảm thán không biết phải vẽ bao lâu mới xong đống bản thảo trong tay.
Bận rộn nhưng rất có ý nghĩa, tốt hơn trước quá nhiều.
Tôi nhớ lại chính mình trước kia cứ rảnh là chạy đi dọn phòng cho Bùi Lâm nấu những món cậu ta thích, mà vẫn thấy khó tin.
Hồi đó, tôi vậy mà ngây thơ đến mức đặt cả cuộc đời mình vào một người đàn ông, nghĩ rằng chỉ cần chăm lo tốt cuộc sống của người đàn ông ấy là đủ.
May mà bây giờ cuối cùng tôi cũng có cuộc đời của riêng mình, có thể làm những việc mình thích.
17
Khi Bùi Lâm biết tin Nguyễn Oanh chuyển khoa, cả người cậu ta đều đang run lên.
Cậu ta không thể tin được, Nguyễn Oanh của cậu ta, Nguyễn Oanh từ nhỏ đến lớn cứ như cái đuôi đi theo cậu ta, vậy mà lại lén cậu ta làm một quyết định lớn đến thế.
“Không thể nào, cô đang nói bậy gì vậy, em ấy yêu tôi như thế, sao có thể không nói một tiếng đã đi?”
Cậu ta kích động đập tay lên bàn của phòng giáo vụ, còn giáo viên trong phòng nhìn cậu ta với ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Bạn học Nguyễn Oanh đã sớm bắt đầu chuẩn bị chuyển khoa rồi, nếu cô ấy không nói với em, thì là cô ấy không muốn nói với em.”
Bùi Lâm bắt đầu nhớ lại những ngày đó.
Nguyễn Oanh với vẻ mặt mất mát nhưng vẫn nói tin cậu, Nguyễn Oanh không còn chia sẻ chuyện thường ngày với cậu nữa……
Hình như tất cả đều đã có dấu vết từ trước.
Cậu ta đã làm tổn thương Nguyễn Oanh quá sâu, mọi thứ đều không thể quay đầu nữa rồi.
Bùi Lâm lặng lẽ đến cơ sở mới.
Cậu ta đứng ở cửa lớp, nhìn Nguyễn Oanh đang cúi đầu thiết kế.
Cậu ta đứng ngoài cửa do dự, nghĩ xem lát nữa gặp cô thì phải nói thế nào mới thành khẩn hơn, mới có thể xin lỗi và cầu cô tha thứ.
Trong lòng cậu ta vẫn còn giữ một tia hy vọng.
Tình cảm thanh mai trúc mã bao nhiêu năm như vậy, không thể nói không còn là không còn.
Nguyễn Oanh yêu cậu ta đến vậy, chắc chắn sẽ tha thứ cho cậu ta.
Đến lúc đó bọn họ sẽ kết hôn, cậu ta sẽ ủng hộ công việc của Nguyễn Oanh, sẽ tinh tế quan tâm đến cảm xúc của cô, bọn họ sẽ hạnh phúc viên mãn mãi mãi.
Nhưng đúng lúc cậu ta chuẩn bị chào Nguyễn Oanh, lại thấy bên cạnh cô đang ngồi một người đàn ông cao lớn đẹp trai.
Nguyễn Oanh nói cười với cậu ta, giữa cử chỉ và hành động không giấu nổi sự thân mật.
Tim cậu ta lập tức đau nhói.
Cũng chính nỗi đau này khiến cậu ta thực sự cảm nhận được nỗi đau mà Nguyễn Oanh từng trải qua.
Cuối cùng cậu ta cũng hiểu ra.