Chương 2 - Hiểu Lầm Đáng Sợ
Tôi nghe Đường Dương nói, sính lễ tám mươi tám vạn của chị Đường Chỉ, cuối cùng đều đưa hết cho bà rồi.”
Trong phòng khách im phăng phắc, đến cả tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
Trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Tôi thầm thấy sảng khoái trong lòng.
Tôi đâu phải quả hồng mềm, ai muốn nắn thì nắn.
Anh đối xử tốt với tôi, tôi sẽ đối xử tốt với anh gấp bội.
Anh mà giở trò, thì đừng trách tôi không nể tình.
Cuối cùng, bố Đường ngồi ở vị trí chủ nhà cũng lên tiếng.
Sắc mặt ông nghiêm túc, ánh mắt mang theo sự dò xét.
“Vậy cháu nói xem, muốn bao nhiêu sính lễ?”
Tôi đặt đũa xuống, nghiêm túc đáp.
“Không nhiều, tám vạn tám là được, lấy đúng số đuôi của chị Đường Chỉ.”
Vừa dứt lời, mẹ Đường kinh ngạc đến mức trừng to mắt nhìn tôi.
Bà bật dậy đầy kích động, tức đến đỏ cả cổ.
“Cái này mà còn chưa nhiều, cô muốn lấy mạng hai ông bà già chúng tôi à.
Tám nghìn tám thì có, chứ tám vạn tám, không thể nào.”
Nói xong, bà còn quay mặt đi.
Thấy dáng vẻ nổi giận của mẹ Đường, Đường Chỉ vốn cả đêm thấp thỏm bất an cũng có phản ứng.
Cô ta liếc tôi một cái, giọng điệu đầy trách móc.
“Tô Nghiên, cô muốn làm gì?
Có ai như cô nói chuyện với người lớn không?”
Tôi định đứng dậy, nhưng Đường Dương đã giữ tôi lại.
Anh lắc đầu, ra hiệu cho tôi đừng cãi lại lời chị anh.
Trong chốc lát, tôi sững người.
Đúng sai trắng đen, đã quá rõ ràng.
Nhưng anh lại…
Thanh xuân sáu năm của tôi, đúng là cho chó ăn rồi!
Tôi hất tay anh ra, lạnh lùng đáp trả.
“Muốn làm gì? Câu này phải là tôi hỏi mấy người mới đúng.”
“Cưới hỏi mà không bàn tiệc cưới, không bàn sính lễ thì mới là chuyện lạ ấy chứ?”
“Các người vừa muốn cưới vợ, lại vừa không muốn tốn tiền.
Đâu ra chuyện tốt như vậy.
Hay là để tôi bỏ sính lễ, cho Đường Dương về nhà tôi, sinh con rồi con cũng theo họ tôi luôn nhé.”
Mẹ Đường tức đến nghiến răng, thở hổn hển, ngón tay chỉ thẳng vào tôi.
“Cô nằm mơ!
Cô mở miệng đòi quá đáng.
Bọn tôi biết đi đâu mà kiếm từng ấy tiền cho cô.
Cô rõ ràng là cố tình làm khó hai ông bà già chúng tôi mà.”
“Bốp…”
Bố Đường nhíu chặt mày, nặng nề đập mạnh tay xuống bàn.
“Chưa thấy ai tham tiền như cô.
Cô là lấy chồng hay là bán thân!”
Bán thân?
Thật buồn cười khi ông ta còn nói ra được câu đó.
Tôi cười lạnh một tiếng.
“Đòi chút sính lễ mà là bán thân sao?
Vậy thì giá con gái ông bán cũng cao thật đấy.”
Ý của ông là con gái nhà ông thì quý như bảo bối, còn con gái nhà người khác thì là cỏ rác à.
Trước đây còn luôn miệng nói coi tôi như con gái.
Tôi khinh.
Nghe mà bẩn cả tai.
Đường Chỉ như bị chọc trúng chỗ đau, lập tức bật dậy.
Cô ta mắt ngấn lệ, hận hận nhìn tôi chằm chằm.
“Tô Nghiên, cô không có giáo dưỡng, không biết tôn trọng người khác thì thôi.
Nhưng cùng là phụ nữ, lòng dạ cô cũng thật độc ác.
Phí công em tôi đối xử với cô hết mực chiều chuộng.
Đúng là mù mắt rồi, chia tay đi cho rồi.”
…
Tôi bất lực lắc đầu.
Tôi chưa từng thấy ai chơi trò vu oan giá họa mà lại còn có thể nói năng đầy lý lẽ như thế.
Cùng là phụ nữ, cô ta cũng dám mở miệng nói ra được.
Tôi đẩy bát đũa ra, đứng dậy.
Khí thế không hề thua kém, tôi đáp trả:
“Vậy cô từng đặt mình vào vị trí của tôi để nghĩ thử chưa?
Cô đòi hai mươi tám vạn tám thì là hợp tình hợp lý.
Tôi đòi tám vạn tám thì lại thành tham?
Rốt cuộc là ai tham?
Nhà tôi không nghèo, không cần trông chờ vào sính lễ để ăn cơm.
Tôi cần, chỉ là một thái độ, thế thôi!”
Hai người chúng tôi đứng đối diện nhau, lời qua tiếng lại không ai nhường ai.
Mẹ Đường tức đến nghiến răng, hằm hằm lao tới kéo Đường Chỉ ra, chắn cô ta ra sau lưng mình.
“Cô là thứ gì chứ?