Chương 8 - Hẹn Hò Với Lớp Trưởng Đẹp Trai
Cậu ấy… tưởng tôi thuê cậu ấy là để… ừm…
Thực ra tôi cũng không ngại, nhưng với điều kiện của Cao Chí Dương, ba trăm tệ một đêm có phải quá ít không?
Ngoài ra, Cao Chí Dương nghèo đến mức đó sao, nghèo đến mức bán thân à?
Tôi bước nhanh đến trước mặt Cao Chí Dương, giật lấy chiếc hộp nhỏ trong tay cậu ấy:
“Cũng không cần vội như vậy. Tôi… mấy ngày này không tiện, để một thời gian nữa nói sau.”
Cao Chí Dương nghe xong, cả má lẫn tai đều đỏ:
“Ồ… được.”
“Cậu… trước đây chưa từng bán… đúng không?”
Tôi hỏi xong mới nhận ra không ổn.
“Ý tôi là, trước đây cậu chưa từng ngủ với người khác đúng không?”
Cũng không đúng.
“Ý tôi là…”
“Chưa từng.” Cao Chí Dương đáp, giọng chắc chắn. “Cậu là người đầu tiên.”
Tôi siết chặt chiếc hộp trong tay:
“Vậy… là tốt rồi. Ừm… đến lúc đó tôi sẽ tăng tiền cho cậu.”
“Không cần.” Cao Chí Dương nhỏ giọng đáp.
Tôi cũng chỉ khách sáo thôi, không tăng được thì chắc chắn không tăng.
Tuy tôi có tiền, nhưng tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm.
“Mau tới thử quần áo tôi mua đi.”
Tôi vui vẻ cầm một chiếc áo trên sofa, ướm lên người Cao Chí Dương. Quả nhiên rất hợp.
Gu thẩm mỹ của tôi trước giờ luôn không tệ.
Đúng lúc này bụng Cao Chí Dương bỗng không hợp thời kêu “ục ục” hai tiếng.
“Cậu còn chưa ăn cơm à?”
Cao Chí Dương gật đầu.
“Vậy ăn cơm trước đi.”
13.
Cao Chí Dương mở hộp đồ ăn, bày lên bàn ăn.
Có thịt có rau trộn đồ kho, rất thơm.
Còn có hai hộp cơm lớn.
“Tôi sợ cậu đói, nên mua cho cậu một hộp nữa.”
Cậu ấy cười ngượng ngùng.
“Tôi ăn tối rồi, cơm thì không ăn. Nhưng tôi muốn ăn thêm chút đồ ăn.”
Cao Chí Dương lập tức bóc một đôi đũa đưa cho tôi:
“Vậy cậu ăn đồ ăn đi, thích món gì cứ ăn, đừng ngại tôi.”
Người không cần ngại tôi là cậu mới đúng.
“Cậu mau ăn đi, đây là cơm trưa hay cơm tối?”
“Bữa trưa ăn một cái bánh mì, ông chủ phát.”
“Vậy chắc cậu đói lắm rồi, người cao thế kia mà. Mau ăn đi.”
Tôi đẩy hộp đồ ăn đến trước mặt cậu ấy:
“Tôi không đói lắm, chỉ nếm thử vị thôi.”
“Được.”
Nói xong cậu ấy ăn ngấu nghiến.
Ba lần hai lượt đã xử lý xong một hộp cơm, xem ra thật sự rất đói.
Tôi đẩy hộp cơm còn lại đến trước mặt cậu ấy, cậu ấy nhận lấy rồi ăn tiếp.
Ăn cơm xong, tắm xong.
Lại đến thời gian ngủ mà tôi mong chờ nhất.
Có kinh nghiệm tối qua tối nay Cao Chí Dương rõ ràng thành thạo hơn.
Tôi vừa lên giường, cậu ấy đã kéo tôi vào lòng.
Nóng quá, thoải mái quá.
Chỉ là, bên dưới có thứ hơi cấn người.
Đúng là làm khó cậu ấy rồi.
Tôi buồn ngủ quá.
Không biết mấy giờ, trong nhà vệ sinh truyền đến tiếng nước. Tôi vô thức sờ sang bên cạnh, trống không.
Cao Chí Dương đi tắm à?
Ngay lúc tôi sắp bị lạnh làm tỉnh hẳn, Cao Chí Dương lại trở về.
Một lần nữa ôm tôi vào lòng.
Lại ấm rồi.
14.
Thứ Hai có tiết tám giờ sáng.
Tôi và Cao Chí Dương cùng nhau đến trường.
Vừa vào trường, thỉnh thoảng lại có ánh mắt chỉ chỉ trỏ trỏ về phía tôi và Cao Chí Dương.
Vào lớp, bạn học trong lớp nhìn thấy hai chúng tôi, bỗng tập thể im lặng.
Trong lớp chưa bao giờ yên tĩnh như vậy.
Bỗng nhiên, Lý Cường — tên con trai thích mỉa mai nhất lớp, luôn tự cho mình trên thông thiên văn dưới tường địa lý — mở lời:
“Minh Dụ, sao cậu lại làm vấy bẩn lớp trưởng Cao của bọn tôi vậy?”
Ngay sau đó bạn cùng phòng của cậu ta tiếp lời:
“Đúng đó, dù cậu thất tình cũng không thể vơ bừa trong lúc tuyệt vọng chứ, khiến nam thần lạnh lùng của lớp bọn tôi sa ngã luôn.”
Hóa ra bọn họ không chỉ muốn châm chọc tôi, mà còn muốn nhân tiện chế giễu Cao Chí Dương?
Cao Chí Dương vì ngoại hình không tệ, đối xử với mọi người ôn hòa, làm lớp trưởng cũng tận chức tận trách nên rất được nữ sinh trong lớp yêu thích.
Ấn tượng của tôi về cậu ấy trước giờ cũng không tệ.