Chương 1 - Hệ Thống Tìm Đến Sau Bảy Năm
1
Sau khi chết được bảy năm, hệ thống tìm đến tôi.
Cậu chó con nhỏ mềm mại ngoan ngoãn của tôi đã thâu tóm toàn bộ khu Bắc, trở thành ông trùm xã hội đen khiến ai nghe tên cũng khiếp sợ.
“Ôi trời, Thẩm Tiểu Nghiên giờ giỏi dữ vậy sao?”
Năm đó thằng nhóc thúi này còn sợ cả Vượng Tài tôi nuôi đến chết đi sống lại.
“Giỏi cái gì chứ, cậu ta sắp biến thành bom hẹn giờ rồi!”
Bên tai vang lên giọng nói sốt ruột của hệ thống.
Lúc này tôi mới biết, sau khi tôi chết, Thẩm Nghiên Trầm đã chiếm được Phong Hoa Đường, Lam Hải Loan, trở thành người đứng đầu khu Bắc.
Từ sau khi anh tiếp quản, tỷ lệ phạm tội ở khu Bắc tăng cao, ngày càng có nhiều người lạc lối ở những nơi đó.
Nhân viên chính phủ đã nhiều lần khuyên ngăn nhưng không có tác dụng gì.
Anh giống như ác quỷ bò ra từ địa ngục, kẻ nào đắc tội với anh đều không có kết cục tốt đẹp.
Không lâu trước đó có người gây chuyện trong xưởng của anh, cỏ trên mộ của kẻ gây chuyện đó giờ cũng phải cao ba thước rồi.
Nhưng ông trùm máu lạnh vô tình này trong lòng vẫn có một góc mềm mại.
Một là người yêu đã chết của anh.
Người còn lại là đứa con mà người phụ nữ ấy để lại.
Con chó Golden chỉ biết ăn uống vui chơi đó.
“Ký chủ, ký chủ, nhiệm vụ của cô là đưa nam chính trở về con đường chính đạo, đừng để anh ấy tiếp tục phát triển ngành công nghiệp ngầm ở khu Bắc nữa.”
Tôi trầm tư một lát rồi từ chối thẳng thừng.
“Tôi mới không thèm đâu, tôi muốn đi đầu thai chuyển kiếp, tên đầu gỗ cổ hủ đó tôi đã chán từ lâu rồi.”
“Kiếp này tôi muốn làm con một, có cha có mẹ, có tiền có yêu thương…”
Linh hồn tôi vừa định rời đi đã bị hệ thống kéo trở lại.
“Không được đâu, ngoài cô ra không ai có thể kéo cậu ấy quay về chính đạo.”
“Cô thật sự muốn nhìn người yêu đồng hành với mình nhiều năm chìm trong bùn lầy sao?”
Nhớ lại đôi mắt cún con mờ sương của Thẩm Nghiên Trầm khi còn nhỏ, và dáng vẻ tan vỡ của anh trước lúc tôi chết.
Tôi dao động.
2
Ngày đầu tiên trọng sinh, tôi đã hối hận vì đồng ý yêu cầu vô lý này.
Vừa mở mắt, tôi đã bị quấn như bánh chưng ném lên giường.
Tôi trọng sinh thành một nữ minh tinh vô danh, ông chủ muốn có mảnh đất ở ngoại ô nên đã tắm rửa sạch sẽ rồi đưa tôi lên giường của Thẩm Nghiên Trầm.
Dù bị quấn trong chăn, tôi vẫn không giấu nổi sự vui mừng trong lòng.
Tên nhóc Thẩm Nghiên Trầm đó chắc chắn sẽ nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi còn đang tưởng tượng cuộc đối thoại khi gặp lại anh thì nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo.
“Ném cô ta ra ngoài.”
Ơ? Cách khởi động của lần trọng sinh này hình như không đúng lắm.
Chưa kịp mở miệng, tôi đã cảm thấy mình bị nhấc bổng lên, sau đó mông truyền tới cơn đau dữ dội.
Mấy vệ sĩ ném tôi ra ngoài cửa, cảm giác nhớp nháp truyền tới.
Tôi vừa định ngẩng đầu lên thì lại nghe thấy giọng của người đàn ông.
“Vượng Tài, quay lại, bẩn!”
Thẩm Nghiên Trầm ngoắc con chó lại, nhưng Golden không chạy tới như bình thường.
Nó nằm bên cạnh tôi, vùi đầu vào cổ vai tôi, thân mật cọ qua cọ lại.
“Vượng Tài!”
Giọng Thẩm Nghiên Trầm lại vang lên, lần này anh trực tiếp kéo con chó đi.
Ngay sau đó đáp lại tôi là tiếng đóng cửa cực lớn.
Tôi tủi thân đến mức sắp khóc.
Sống một đời, lại làm ma bảy năm, tôi từng chịu loại uất ức này sao?
Tôi bật dậy như cá chép hóa rồng, giơ chân đá tung cửa.
Người đàn ông cao ngạo lạnh lùng còn chưa kịp phản ứng, chân tôi đã giẫm lên bàn trà.
“Thẩm Tiểu Nghiên, anh dám hung dữ với bà đây sao!”
【Oa oa oa, lần này hệ thống tìm tới một bà điên à?】
【Theo tình hình này, giây tiếp theo cô ta sẽ bị ông trùm xử lý mất.】
【Bảy năm rồi, chưa ai dám tới chọc nam chính đâu.】
Không khí trong phòng như đông cứng lại, tất cả đều chờ xem kết cục của tôi sẽ thảm thế nào.
Áp suất quanh người Thẩm Nghiên Trầm đột ngột giảm mạnh, hai tay anh giữ chặt vai tôi, nghiêm giọng quát hỏi:
“Ai nói cho cô biết những chuyện này?”
Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, nụ cười không chạm tới đáy mắt.
“Cũng khá can đảm đấy, nhưng chỉ bằng thủ đoạn hạ đẳng này mà muốn thu hút sự chú ý của tôi sao?”
Nói xong, Thẩm Nghiên Trầm túm cổ áo sau của tôi kéo ra ngoài.
“Gâu gâu!”
Con chó đột nhiên nhảy tới bên cạnh tôi, cắn chặt ống quần tôi không buông.
Tôi kích động đến mức sắp rơi nước mắt rồi!
Vượng Tài nhà tôi còn thông minh hơn con chó Thẩm Nghiên Trầm này nhiều!
Niềm vui trong mắt Thẩm Nghiên Trầm lóe lên rồi biến mất, người khác thậm chí còn không nhận ra.
“Vượng Tài, nếu mày không buông ra thì đi theo cô ta luôn đi!”
Thẩm Nghiên Trầm tự tay ném tôi ra ngoài.
Đi cùng tôi còn có con chó lớn kia.
“Đuổi cô ta đi cho tôi, nếu còn để tôi nhìn thấy người phụ nữ này nữa thì đánh gãy chân cô ta!”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Tôi lau nước mắt, đẩy mấy vệ sĩ đang định tới gần ra.
“Hừ, bà đây tự đi, Thẩm Nghiên Trầm, anh cứ đợi đó cho tôi.”
3
Gió đêm rạng sáng gào thét.
Tôi ôm Vượng Tài co ro trong góc tường.
Trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm thuận tay lấy từ khách sạn.
“Số tôi sao khổ thế này, thà ngoan ngoãn làm ác quỷ dưới hoàng tuyền còn hơn!”
Tôi tiện chân đá văng lon nước bên cạnh, vừa đổi tư thế ngồi thì điện thoại reo lên.
Hiển thị cuộc gọi đến: “Ông chủ Triệu”.
Tôi không nghĩ ngợi gì liền nghe máy.
“Lê Chiêu, ông đây đưa cô lên giường Thẩm Nghiên Trầm là để lấy lòng cậu ta giành mảnh đất đó, cô còn dám làm loạn trên địa bàn của người ta!”
“Nếu cô không muốn leo lên giường Thẩm Nghiên Trầm, tôi sẽ đưa cô tới bến cảng phía bắc…”
【Bến cảng phía bắc là khu đèn đỏ nổi tiếng, bạch liên hoa thảm rồi, ngày đầu làm nhiệm vụ đã thất bại!】
【Hệ thống nghĩ gì vậy, tìm tới một người hấp tấp lại không có não.】
Những dòng bình luận chửi tôi điên cuồng lướt qua trước mắt.
Vượng Tài phía sau đột nhiên lao lên trước mặt tôi sủa điên cuồng.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Mấy gã đàn ông lực lưỡng đứng không xa, tên cầm đầu còn lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.
【Nhanh vậy đã bị bắt đi rồi sao? Tôi còn muốn xem cô ta tự tìm đường chết nữa cơ.】
Tôi che chở cho Vượng Tài, siết chặt áo choàng tắm trên người.
Đối phó với mấy tên này tôi không sợ.
Dù sao lúc còn sống tôi cũng là đai đen Taekwondo!
Tôi vừa lấy đà chạy lên trước hai bước thì “bịch” một tiếng, ngã thẳng xuống đất.
【Phụt, bạch liên hoa này tới gây hài à?】
【Chẩn đoán xong rồi, đầu óc cô ta không bình thường.】
Tôi vừa nhấc chân đã bị Vượng Tài cắn ống quần kéo ngã xuống đất.
Mấy gã đàn ông kia không ngừng tiến tới gần tôi.
Tôi túm Vượng Tài định rời đi thì tên đó vung gậy đánh tới.
Nếu không né kịp, cái mạng nhỏ của tôi và mạng chó này coi như xong đời.
Tôi nuôi Vượng Tài ba năm.
Thẩm Nghiên Trầm chăm sóc nó bảy năm.
Vượng Tài bây giờ đã là chó già, đi không nổi bao xa nữa.
“Đây là chó của Thẩm Nghiên Trầm, các người cũng dám động vào sao?”
Người đàn ông khựng lại, do dự một lát rồi cười lạnh vài tiếng.
“Ai mà tin chứ? Ai cũng biết Thẩm Nghiên Trầm xem con chó đó như mạng sống, sao có thể giao cho người khác?”
Tôi thầm mắng hệ thống tám trăm lần trong lòng.
Ngay lúc tôi chuẩn bị liều mạng một phen.
Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng quen thuộc xuất hiện.