Chương 2 - Hệ Thống Thú Nhân và Cuộc Chiến Sinh Tồn
Kiếp trước, dưới thời tiết nóng bức, Giang Ninh vừa liếc mắt đã nhìn trúng tuyết mãng.
Ba người họ thay nhau ngon ngọt khuyên nhủ, uy hiếp dụ dỗ, bắt tôi chuyển tuyết mãng cho Giang Ninh.
Còn con hỏa hồ kia là tôi dùng điểm thi đại học đổi lấy, một lần tiêu sạch toàn bộ điểm số của tôi.
Điều này cũng khiến về sau tôi thậm chí không có lấy một đạo cụ giữ mạng.
Còn Giang Ninh vô duyên vô cớ có được tuyết mãng cấp cao từ chỗ tôi, sau này lại không chịu chia cho tôi dù chỉ một điểm để tôi sống sót.
“Chị, con hỏa hồ này có thể nhường cho em không?”
Nghe thấy lựa chọn hoàn toàn khác với kiếp trước, tôi nhận ra Giang Ninh hẳn là cũng đã sống lại.
Nếu không phải biết thời tiết nhiệt độ cao sẽ nhanh chóng qua đi, tiếp theo sẽ là cực hàn vĩnh viễn, sao nó lại chọn một thú nhân hệ hỏa chứ?
Tôi cười cười.
“Dựa vào đâu? Đây là quyền ưu tiên lựa chọn của tôi, tại sao tôi phải nhường cho em?”
“Thanh Thanh! Ninh Ninh là em gái ruột của con, con làm chị thì nhường em một chút đi.”
“Đúng vậy, Thanh Thanh, con chỉ có mỗi đứa em gái này thôi. Em nhỏ hơn con, con che chở cho em một chút thì sao chứ?”
Đúng là buồn cười. Hóa ra bọn họ chỉ có mỗi một đứa con gái này thôi sao?
“Từ nhỏ đến lớn cái gì cũng bắt tôi nhường. Nó nhỏ hơn tôi, vậy tôi còn già hơn nó đấy! Sao không bảo nó nhường tôi đi? Khổng Dung còn biết nhường lê, điển tích trẻ con ba tuổi cũng biết mà các người không biết sao? Hơn nữa thú nhân của tôi là do tôi nỗ lực học tập bao năm mới kiếm được, dựa vào đâu tôi phải nhường?”
Vốn nghĩ nếu bọn họ bằng lòng hối cải tôi vẫn có thể đưa tay kéo bọn họ một phen. Dù sao họ cũng là bố mẹ ruột của tôi.
Bây giờ xem ra quả thật không cần thiết nữa.
Giang Ninh cắn môi, hơi tức giận.
“Chị đang muốn ép chết em sao? Chị cũng biết thành tích của em không tốt. Hiện tại nhiệt độ cao như vậy, em cũng không đòi con rắn lạnh băng kia, vậy mà chị cũng không chịu giúp em sao?”
Nếu không phải từng thấy bộ dạng độc ác khi nó cướp tuyết mãng kiếp trước, có lẽ tôi thật sự sẽ cảm thấy lời nó nói có lý.
Kiếp trước, con tuyết mãng kia bị nó nuôi không bao lâu đã chết. Nó không chịu dùng một chút điểm nào lên tuyết mãng, khiến tuyết mãng mãi không thể hóa hình tiến hóa.
Sau đó trong cực hàn, nó lại vứt bỏ tuyết mãng. Dù gì cũng là thú nhân cấp cao, vậy mà lại có thể bị nó hành hạ đến chết. Nó cũng khá có bản lĩnh đấy.
Không còn thú nhân, cuối cùng Giang Ninh và bố mẹ tôi, ba người họ cùng chết cóng trong thời tiết cực hàn.
Còn tôi không còn điểm số, chỉ có thể không ngừng tham gia một số trò chơi sinh tử trong hệ thống để kiếm điểm, dùng để nuôi con hỏa hồ kia.
Nhưng trong khoảng thời gian tôi liên tục tham gia trò chơi, Giang Ninh đã sớm thông đồng với hỏa hồ.
Vì vậy con hỏa hồ đã tiến hóa hóa hình nhờ tôi dùng mạng sống liều ra kia, sau khi Giang Ninh chết lại hận tôi, người chủ một lòng hy sinh vì hắn.
Cuối cùng hắn vứt tôi giữa băng tuyết, mặc cho một đám thú nguyên thủy cấp thấp không có lý trí xé xác tôi rồi gặm sạch.
Bây giờ nhìn dáng vẻ Giang Ninh một lòng muốn có hỏa hồ, tôi lại muốn thành toàn cho nó. Tôi thật muốn xem, không có tôi, nó chống đỡ nổi con hồ ly đốt tiền này như thế nào.
Tôi lập tức bấm chọn ràng buộc với tuyết mãng.
Sau khi tôi bấm ràng buộc, hình ảnh tuyết mãng lập tức biến mất.
Trong phòng xuất hiện một con rắn trắng như tuyết, thon dài, quấn trên cánh tay tôi.
Theo sự xuất hiện của nó, nhiệt độ trong phòng đột nhiên giảm xuống hơn mười độ, lập tức trở nên mát mẻ.
Thấy tôi không chọn hỏa hồ, Giang Ninh thở phào nhẹ nhõm.
“Chị, điểm của em không đủ chọn hỏa hồ, chị có thể giúp em dùng điểm của chị đổi con hỏa hồ đó được không?”
“Vậy không được đâu. Đổi hỏa hồ rồi thì tôi sẽ không còn điểm nữa, tôi còn giữ mạng thế nào?”
Tôi đưa tay chọc chọc đầu con rắn nhỏ. Đôi mắt to bằng hạt đậu của nó nhìn tôi, thè chiếc lưỡi hồng nhạt chẻ đôi ra nhẹ nhàng liếm mặt tôi.
Tôi mặc cho nó bò qua bò lại trên người mình.
“Điểm của em có thể chia cho chị một ít mà. Như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Nhà chúng ta có hai thú nhân cấp cao, chắc chắn có thể sống tốt.”
Chiếc bánh vẽ này đúng là đẹp thật. Kiếp trước tôi chỉ ăn một miếng bánh vẽ này thôi, suýt nữa đã bị nghẹn chết rồi.
Kiếp trước nó đã chuẩn bị trơ mắt nhìn tôi chết cũng không chịu cho tôi một điểm nào.
“Vậy thế này đi, Ninh Ninh, em chuyển hết toàn bộ điểm của em cho tôi trước. Còn thiếu bao nhiêu thì bảo bố mẹ bù cho em. Điểm của tôi nhiều, dùng làm điểm dự trữ giữ mạng cho nhà chúng ta, thế nào?”
“Không được!”