Chương 4 - Hệ Thống Thiếu Đức Và Cuộc Sống Mới
Bố chỉ nói là tôi nghịch ngợm, bảo ông bà nội bao dung thêm.
Ông nội cúp máy, lửa giận công tâm, một tay hất tung bát đũa trên bàn, cơm thức ăn rơi vãi đầy đất.
Cứ như vậy, bữa cơm kết thúc trong sự không vui.
9
Tôi không ngủ, gắng gượng đến 2 giờ sáng.
Tôi bò dậy khỏi giường, đi sang phòng của ông nội và bà nội.
Tôi ghé sát tai họ gào lên: “Con đói, con muốn ăn cơm.”
Ông nội bị tôi làm thức giấc, giật nảy mình: “Lúc cần ăn thì không ăn, bây giờ đói lại đòi hành hạ người ta nửa đêm!”
Bà nội định ngồi dậy nhưng bị ông nội cản lại.
“Không được đi! Chiều hư thân, hồi nhỏ chúng ta ai mà chẳng nhịn đói qua có mỗi nó là lá ngọc cành vàng à?”
Thấy ông bà nội không nhúc nhích, tôi nằm lăn ra đất, ôm bụng bắt đầu gào: “Bố ơi! Bố ở đâu, ông nội không cho con ăn cơm, con đói quá! Oa~ oa~ oa~ con muốn bố, con muốn bố!”
Bà nội dậy dỗ tôi: “Quân Quân, đừng khóc nữa, bây giờ bà làm cơm cho con, nửa đêm nửa hôm nhỏ tiếng thôi!”
Tôi không chịu buông tha, tiếp tục khóc lóc: “Con muốn bố, có phải bố không cần con nữa không, con muốn bố!”
Tôi quậy thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa, ông bà nội thực sự chịu không thấu, liền gọi điện cho bố.
“Trần Kiến Dân! Anh qua đây ngay, đón con gái anh đi!”
“Tôi không cần biết mấy giờ! Ngay bây giờ! Lập tức!”
“Đứa trẻ này chúng tôi không quản nổi, quậy cả đêm không ngủ, anh mà không đến thì tôi với mẹ anh chết trước mặt nó đấy!”
Điện thoại cúp.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng nấc cụt của tôi và tiếng thở dài của bà nội.
10
Ông nội bắt bố phải đến ngay, nhưng hơn 8 giờ ông mới tới.
Ông thoái thác là do tắc đường, ông nội hừ lạnh: “Cái đường nào sáng sớm ra tắc được 3, 4 tiếng đồng hồ hả?”
Bố không trả lời, chỉ sa sầm mặt hỏi tôi: “Trần Hiểu Quân, con lại quậy cái gì?”
Tôi đỏ hoe mắt nhìn ông, không nói lời nào.
Ông đưa tay dí vào đầu tôi: “Bố đang hỏi con đấy! Nửa đêm không ngủ, hành hạ ông bà nội? Con có biết hôm nay bố có một cuộc họp rất quan trọng không!”
“Con không biết. Con chỉ là đói thôi…” Tôi nhỏ giọng nói.
“Thế thì ăn cơm đúng giờ đi, cứ phải nửa đêm nửa hôm hành hạ người khác. Con tưởng tất cả mọi người đều phải xoay quanh con chắc? Mẹ con chiều con, chứ bố thì không!”
Ông càng nói càng giận, lồng ngực phập phồng kịch liệt: “Con mười tuổi rồi! Chẳng hiểu chuyện gì cả! Chỉ biết khóc lóc quậy phá! Sớm biết con thế này, lúc đầu chẳng thà không nhận con, để con đi theo mẹ cho xong! Nhà họ Trần chúng ta không có loại con cái không biết điều như thế!”
Bà nội nhìn không nổi nữa liền khuyên: “Kiến Dân, con nói thế là hơi quá rồi, Quân Quân còn nhỏ!”
“Mẹ, con đang dạy con thì mẹ đừng xen vào!” Đột nhiên, điện thoại của bố reo.
Bố nhìn điện thoại, lại nhìn tôi một cái, rồi bật loa ngoài.
“Alo? Cô Vương ạ.”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một cô giáo trẻ: “Bố em Hiểu Quân ạ, hôm nay Hiểu Quân không đến trường, tôi gọi điện hỏi thăm tình hình.”
Bố liếc tôi một cái, ánh mắt như muốn nói “Xem đi, rắc rối đến rồi đấy”.
“Ồ, xin lỗi cô Vương, trong nhà có chút việc, tôi quên xin nghỉ cho cháu.”
Cô Vương giọng điệu có chút lo lắng: “Là em ấy không khỏe ạ?”
“Là tối qua nó dở chứng, lăn lộn quậy phá, lát nữa tôi bảo nó nói chuyện với cô, cô cũng giúp tôi giáo huấn nó một trận!”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Giọng cô Vương trở nên nghiêm trọng: “Anh Trần, thực ra tôi muốn trao đổi với anh về trạng thái gần đây của Hiểu Quân.”
Bố ngẩn người: “Trạng thái gần đây của Hiểu Quân?”
Cô Vương tiếp tục: “Hôm qua trường thông báo thứ Sáu tuần sau họp phụ huynh, tôi đặc biệt nhấn mạnh tốt nhất là cả bố và mẹ đều đến. Sau đó trạng thái của Hiểu Quân rất bất thường. Tôi hỏi em ấy sao thế, lúc đầu em ấy không nói, sau đó thì khóc.”
“Khóc rất dữ, không dừng lại được. Em ấy nói mẹ đã chuyển công tác đi nơi khác rồi, bố cũng không cần em nữa, ly hôn xong vứt em ở nhà ông bà nội…”
Giọng cô giáo vang lên đanh thép trong căn phòng tĩnh lặng.
Ông bà nội lộ vẻ lúng túng, còn bố thì mặt đỏ gay lên vì nhục.
Cô giáo vẫn tiếp tục: “Hiểu Quân nói, họp phụ huynh các bạn nhỏ khác bố mẹ đều đến, chỉ có mình em ấy là không gọi được ai. Tôi đã dỗ dành em ấy rất lâu em ấy mới thôi khóc, nói là về nhà hỏi lại xem. Vốn dĩ hôm nay tôi định tìm em ấy trò chuyện tiếp, kết quả là em ấy lại không đến trường…”
“Anh Trần, tôi biết gia đình anh có thể đang gặp khó khăn. Nhưng đứa trẻ còn nhỏ, thiếu cảm giác an toàn, em ấy cần được quan tâm. Hôm qua Hiểu Quân hỏi tôi, có phải bố thấy em ấy là gánh nặng nên mới vứt bỏ em ấy không. Tôi nghe mà xót xa. Chuyện họp phụ huynh, anh xem có thể sắp xếp qua được không? Để đứa trẻ biết rằng, các người vẫn quan tâm đến em ấy.”
Bố hít sâu một hơi mới đáp lại: “Vâng, cảm ơn cô Vương, họp phụ huynh tôi sẽ đến! Vậy chào cô.”
Bà nội đỏ hoe mắt, nước mắt trào ra, ông nội nhắm mắt lại, thở dài một tiếng thật nặng nề.
Chỉ có bố, định thần nhìn chằm chằm vào tôi.
“Trần Hiểu Quân,” ông gằn từng chữ một như rít qua kẽ răng, “Con vừa lòng chưa?”
“Ở trường nói nhăng nói cuội để cô giáo gọi điện về dạy đời bố? Để người ngoài đều biết chuyện trong nhà? Để tất cả mọi người đều thấy Trần Kiến Dân này là một thằng khốn đến con gái cũng không cần?!”
Tôi nấp sau lưng bà nội, thút thít khóc.
Bà nội không thể tin nổi nhìn bố: “Kiến Dân! Sao con có thể nói con bé như thế!”
“Con nói sai chỗ nào à? Mẹ, mẹ cũng nghe thấy rồi đấy! Cô giáo nói nó khóc ở trường, nói bố nó không cần nó nữa! Vứt nó đi rồi! Lời này truyền ra ngoài, con còn mặt mũi nào làm người? Thể diện của Trần Kiến Dân con còn giữ được không?”
“Đủ rồi!” Ông nội gầm lên.
“Anh muốn giữ mặt mũi thì đón con đi! Đừng có ở đây mà bôi tro trát trấu nữa!”
Gương mặt bố vặn vẹo một chút.
Ông nhìn ông nội, nhìn bà nội vẫn đang khóc, cuối cùng ánh mắt rơi lại trên người tôi.
Ánh mắt ấy rất phức tạp, có phẫn nộ, có nhục nhã, và có cả sự thỏa hiệp vì bị dồn vào đường cùng.
“Thu dọn đồ đạc, đi theo tao. Tao đợi ở dưới lầu.”
Nhìn bóng lưng bố rời đi, tôi lao đến ôm chầm lấy bà nội, rồi lại kéo tay ông nội.
“Ông bà nội, con xin lỗi. Con sai rồi, con không nên quậy phá hành hạ ông bà.”
“Con chỉ là muốn gặp bố, nhưng bố cứ mãi không đến, con chỉ là nhớ bố quá, muốn ông bà gọi bố qua thôi.”
Nói xong nước mắt tôi rơi lã chã.
Ông nội cũng đỏ hoe mắt, quay người vào phòng, một lát sau rút ra một cái bao lì xì nhét cho tôi.
“Đến chỗ bố con thì đừng có quậy nữa, cái này con cầm lấy, tự chăm sóc bản thân cho tốt.”
Dọn xong đồ đạc xuống lầu.
Bố đang tựa vào cửa xe hút thuốc, sắc mặt u ám.
Tôi vẫy tay chào tạm biệt ông bà nội, lên xe.
Bố nổ máy, lái xe rất nhanh và gắt.
Suốt dọc đường ông không nói lời nào, chỉ hút thuốc liên tục hết điếu này đến điếu khác.
Lúc dừng đèn đỏ, ông đột ngột đấm mạnh một phát vào vô lăng.
Giọng ông chứa đầy lửa giận không kìm nén nổi: “Đúng là mẹ kiếp, rặt một lũ chỉ biết gây chuyện cho tao!”
Tôi thu mình ở ghế sau, không nói lời nào.
Trong đầu, tiếng thông báo của hệ thống vang lên.
【Phát hiện hành vi thiếu đức của ký chủ.】
【Thông qua hành vi “nghịch tặc”, thành công khai thác bản đồ mới, rời khỏi căn cứ hiện tại đồng thời thông qua cô giáo làm tổn hại đánh giá xã hội của đối tượng.】
【Chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ hoàn thành.】
【Giá trị thiếu đức +200, phần thưởng nhiệm vụ bổ sung +500.】
【Đạt được thành tựu: Công khai xử tử —— Thành công lợi dụng uy quyền bên ngoài để ép mục tiêu bộc lộ khuyết điểm đạo đức trong không gian gia đình, hoàn thành việc sỉ nhục mang tính xã hội.】
【Tiến độ hiện tại 1750/10000.】
Tôi hài lòng gật đầu, lần này, chuẩn bị xông pha chiến trường mới thôi.
11
Tôi thành công vào ở nhà mới của bố và Lâm Văn Lệ.
Lâm Văn Lệ vẫn giữ vẻ ngoài dịu dàng hiền thục.
Chuyện ăn mặc ở đi lại của tôi, trừ chuyện ăn ra, bà ta chăm sóc cũng khá ổn.
Bà ta nói, bà ta tin Phật, không nỡ nhìn cảnh gi//ết chóc.
Đồ ăn trong nhà cơ bản đều là đồ chay, chỉ cuối tuần mới thấy chút đồ mặn.
Bố dường như cũng rất hài lòng với thực đơn dưỡng sinh của bà ta.
Tôi không hiểu nổi, bố trước đây là người không có thịt không vui, vậy mà giờ lại có thể ăn chay trường.
Tôi không khỏi cảm thán, sức mạnh của tình yêu đích thực quả là lớn lao.
Buổi sáng, bà ta bưng một cốc nước màu xanh lá cây đến cho tôi.
“Đây là nước ép cần tây cà rốt dì mới làm, mỗi sáng uống một cốc, cực kỳ tốt cho sức khỏe.”
Tôi xụ mặt nói: “Con muốn uống sữa cơ.”
Lâm Văn Lệ đẩy chiếc cốc đến trước mặt tôi: “Sữa là chất bài tiết của động vật, bây giờ toàn là hormone thôi, không tốt cho sức khỏe đâu. Dì đã nghiên cứu dinh dưỡng học rất lâu rồi, cái này là hợp với con nhất.”
Bố chẳng thèm ngẩng đầu lên, ực một hơi hết cốc nước xanh lè kia, khen ngợi: “Thật thanh mát, cứ nghe lời dì Lâm đi, dì ấy hiểu biết về dưỡng sinh lắm.”