Chương 1 - Hệ Thống Thiếu Đức Và Cuộc Sống Mới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

1

Năm tôi mười tuổi, bố mẹ ly hôn, tôi bị trói định với một hệ thống thiếu đức.

Khi thẩm phán hỏi tôi muốn theo ai, tôi đang ngẩn người nhìn lớp băng trên đầu mẹ.

Hai tuần trước ngày mở phiên tòa, mẹ tôi bị người ta ch//ém từ phía sau. Bác sĩ nói chỉ cần lệch thêm hai centimet nữa thôi là mất mạng.

Khu tập thể cũ không có camera giám sát, vụ việc cứ thế chìm xuồng.

Tôi hoàn hồn, nhìn sang bố.

Ông vẫn phong độ ngời ngời, quần áo chỉnh tề, đối lập hoàn toàn với dáng vẻ tiều tụy của mẹ.

“Trần Hiểu Quân, năm nay cháu đã mười tuổi rồi.” Giọng thẩm phán vang bên tai tôi.

“Cháu có quyền bày tỏ nguyện vọng. Sau khi bố mẹ ly hôn, cháu muốn sống cùng bố hay mẹ?”

Tôi nhìn mẹ đang suy nhược vì vết thương, rồi lại nhìn gương mặt đầy chờ mong của bố.

“Cháu theo bố.”

“Cái gì?!” Giọng mẹ bỗng lạc đi.

“Quân Quân, con nói lại xem!” Dì út bật dậy.

Mắt mẹ đỏ hoe: “Quân Quân! Nhìn mẹ đây! Con nói lại lần nữa!”

Tôi quay đầu nhìn thẳng vào bà:

“Con nói, con theo bố.”

Chủ tọa trầm giọng:

“Trần Hiểu Quân, nói lý do của cháu đi.”

“Bố là lãnh đạo nhỏ trong cơ quan, thu nhập cao, có học thức có tài năng. Còn mẹ chỉ là nhân viên bình thường, kiếm tiền quá ít, con sợ theo mẹ sẽ phải chịu khổ.”

“Quân Quân…” Giọng mẹ nghẹn lại. “Mẹ dù có ăn cám nuốt rau cũng sẽ…”

“Nhưng con không muốn ăn cám nuốt rau.”

Tôi cắt ngang, giọng điềm tĩnh.

“Con không muốn chịu khổ. Đi học phải có xe đưa đón, nghỉ hè nghỉ đông phải được ra nước ngoài du học trải nghiệm. Bố cho con những thứ đó được, mẹ thì không.”

Bố đắc ý bật cười, ông nội cũng nặng nề “ừm” một tiếng, ánh mắt đầy tán thưởng.

“Còn nữa.” Tôi tiếp tục. “Bố nói đúng mà, phụ nữ như quần áo, mặc cũ rồi thì nên thay cái mới. Bộ quần áo mẹ này, bố mặc mười hai năm rồi, cũng đến lúc đổi thôi. Dì Lâm thì khác, trẻ trung xinh đẹp, giống mẫu mới trưng trong tủ kính trung tâm thương mại, là tình yêu đích thực của bố.”

“Hả?!”

Cả phòng xử lập tức xôn xao.

Dì út hoàn toàn bùng nổ, chỉ thẳng vào mặt bố tôi mà mắng:

“Trần Kiến Dân! Anh còn là người không hả? Loại lời này mà cũng nói với con bé được?!”

Sắc mặt bố tối sầm:

“Tôi không…”

Dì út the thé:

“Anh còn chối?! Nếu không phải anh nói thì con bé học đâu ra? Vứt bỏ vợ con còn dạy hư con gái, thất đức đến tận cùng! Chị tôi bị chém có phải do đôi cẩ//u nam nữ các người làm không? Sợ ly hôn phải chia tài sản nên muốn gi//ết người luôn à?!”

Cô tôi đ//ập bàn đứng phắt dậy:

“Cô ăn nói cái kiểu gì thế? Ai biết nhà họ Chu các người đắc tội với ai? Chị cô bị ch//ém còn muốn vu cho em trai tôi? Coi tòa án là nhà cô mở chắc?!”

Chủ tọa gõ mạnh búa:

“Đề nghị hai bên giữ bình tĩnh! Đây là tòa án, chú ý trật tự!”

Dì út định lao vào bố tôi nhưng bị mẹ ôm chặt kéo lại.

Cô tôi trợn trắng mắt rồi ngồi xuống.

Giữa lúc hỗn loạn ấy, trong đầu tôi vang lên một tiếng “ting” giòn tan, theo sau là giọng máy móc lạnh lẽo.

【Phát hiện hành vi thiếu đức cấp độ cao.】

【Hệ thống thiếu đức đang khởi động——】

【Khởi động thành công.】

【Giá trị thiếu đức ban đầu: 500】

Mọi thứ trước mắt vẫn tiếp diễn: mẹ khóc, dì út mắng ch//ửi, chủ tọa quát tháo giữ trật tự, bố lau mồ hôi.

Tôi thầm hỏi: Hệ thống? Hệ thống là cái gì?

【Hệ thống không phải đồ vật… à không, hệ thống là đồ…】

【Bổn hệ thống chuyên dùng để ghi nhận và đánh giá hành vi thiếu đức của ký chủ.】

【Khi giá trị thiếu đức đạt mức tối đa, có thể đổi lấy một điều ước.】

Giống cây đèn thần Aladdin trong truyện cổ tích nhỉ?

Điều ước gì cũng được à?

【Về lý thuyết là vậy.】

Thế tôi ước cậu biến thành nô lệ của tôi, ngày nào cũng thực hiện điều ước cho tôi đi.

Hệ thống im lặng.

Phòng xử án dần yên tĩnh lại.

Ba giây sau, giọng nó vang lên lần nữa, ngữ điệu có gì đó hơi kỳ lạ.

【Qua kiểm tra, ký chủ đúng là thiên phú dị bẩm.】

【Nhắc nhở thân thiện: bổn hệ thống chỉ là công cụ hỗ trợ, không thể bị nô dịch.】

【Xin tiếp tục tích lũy giá trị thiếu đức, khi đạt mức tối đa có thể đổi điều ước.】

Vậy tôi hỏi cậu, ai là người ché//m mẹ tôi?

【Vấn đề này bổn hệ thống không thể trả lời.】

Cái này cũng không được, cái kia cũng không biết, giữ cậu lại làm gì?

Hệ thống: 【……】

2

Tòa tuyên án ly hôn ngay tại chỗ, quyền nuôi dưỡng thuộc về bố tôi.

Trước khi rời tòa, tôi lén đi theo mẹ và dì út vào nhà vệ sinh.

Nghe thấy tiếng dì út khóc nức nở:

“Chị nhìn thấy chưa? Cái vẻ mặt đắc ý của nhà Trần Kiến Dân ấy! Cả nhà họ đều một lũ thất đức! Vết thương trên đầu chị chắc chắn có liên quan tới bọn chúng! Còn Hiểu Quân nữa, đúng là đồ vô lương tâm…”

Mẹ khẽ nói với vẻ suy sụp:

“Quân Quân còn nhỏ, chưa hiểu chuyện…”

Dì út tức giận quát lên:

“Nó cố ý đấy! Mấy lời đó chắc chắn là Trần Kiến Dân dạy! Anh ta muốn con bé xa cách chị!”

Mẹ bắt đầu nghẹn ngào:

“Sau này Quân Quân… thật sự sống cùng họ, liệu có học thành kiểu… kiểu…”

Kiểu gì?

Kiểu thiếu đức à?

Tôi bước vào.

Dì út trừng mắt nhìn tôi:

“Trần Hiểu Quân, cháu đi//ên rồi à? Mẹ cháu không nỡ bỏ cháu nên mới kéo dài chuyện ly hôn, chị ấy suýt mất mạng rồi, sao cháu có thể nói mấy lời như theo chị ấy sẽ phải chịu khổ hả?! Hôm nay cháu mà đi theo bố cháu, sau này đừng gọi dì là dì nữa!”

“Tiểu Mẫn!” Mẹ khẽ đẩy dì ấy.

Tôi ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn hai người họ:

“Dì út, nuôi con tốn tiền lắm.”

“Tiền học năng khiếu, tiền học thêm của con mỗi tháng đều không ít, mẹ không gánh nổi.”

“Ông bà ngoại đều nghỉ hưu rồi, chẳng lẽ còn phải dùng tiền dưỡng già để nuôi con sao? Như thế chẳng phải quá hời cho bố con à?”

Dì út nghẹn họng.

Tôi nhìn mẹ, nở nụ cười ngọt ngào:

“Mẹ đừng lo cho con. Tiêu tiền của mẹ, con không vui. Nhưng tiêu tiền của bố và dì Lâm con vui lắm.”

Mẹ và dì út nhìn tôi, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Ngoài hành lang vọng tới tiếng bố gọi:

“Quân Quân! Đi thôi!”

Tôi vẫy tay chào:

“Bố gọi con rồi. Tạm biệt mẹ, tạm biệt dì út.”

 

3

Tôi theo bố lên xe, nhìn thấy Lâm Văn Lệ.

Một người phụ nữ trông trẻ trung và dịu dàng.

Bố từng dẫn tôi đi chơi cùng bà ta, nói rằng dù dì Lâm kém bố 9 tuổi nhưng lại là bạn vong niên, là người hiểu ông nhất trên đời này.

Sau đó, ông lại nói đó là tình yêu đích thực của mình.

Ông bảo tôi phải thấu hiểu cho ông, bắt đầu tâm sự giảng đạo lý với tôi.

Ông nói với mẹ đã hết tình cảm rồi, ông phải ly hôn với “bộ quần áo cũ” là mẹ để ở bên cạnh tình yêu đích thực.

Nhưng rõ ràng tôi từng thấy nhật ký của bố, trên đó viết để theo đuổi mẹ, ngày nào ông cũng đến cơ quan đưa bữa sáng, đón mẹ tan làm, thường xuyên đến quét dọn vệ sinh tình nguyện.

Dù phát sốt ngất xỉu cũng phải đi, đồng nghiệp của mẹ đều thích ông, cuối cùng ông dùng sự chân thành lay động cô gái mình yêu, thuận lợi kết hôn.

Thế là tôi bắt đầu đúc kết được một điều —— tình yêu đích thực thay đổi nhanh như chớp.

“Ai cho phép con nói những lời đó trên tòa?” Tiếng chất vấn của bố kéo suy nghĩ của tôi trở lại thực tại.

Tôi cúi đầu không lên tiếng.

“Đàn bà như quần áo —— lời này bố từng nói, nhưng bố chỉ muốn con hiểu rằng bố với mẹ con không sống nổi với nhau nữa nên mới chia tay, đó là lời nói trong nhà! Trong nhà thôi! Không được mang ra ngoài nói! Càng không được nói trên tòa! Con có hiểu không! Con còn làm lộ cả dì Lâm của con ra nữa!”

Âm lượng của ông càng lúc càng cao: “Giờ thì hay rồi, bọn họ đều biết hết cả, con có biết điều này có nghĩa là gì không?”

Lâm Văn Lệ vỗ vỗ cánh tay bố: “Đừng làm đứa trẻ sợ.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)