Chương 4 - Hệ Thống Phản Diện và Cuộc Hôn Nhân Thương Mại

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

7

Mùi rượu nhàn nhạt hòa lẫn với hương hoa dành dành thoang thoảng trên người cô gái tràn vào khoang mũi.

Tôi theo bản năng đẩy anh ra: “Hôi.”

Thẩm Trì sững lại, vội vàng ngửi ống tay áo: “Vẫn còn mùi sao? Anh ở dưới lầu hong gió rất lâu mới lên…”

Tôi cắt lời anh: “Tối nay anh ngủ phòng phụ đi.”

Anh đột nhiên cứng đờ, trong mắt lóe lên một tia luống cuống.

Vội vàng giải thích: “Bảo bối không vui sao? Xin lỗi, hôm nay anh không nên uống rượu, anh đi tắm ngay!”

Cửa phòng rất nhanh bị đẩy ra.

Thẩm Trì mặc áo choàng tắm lỏng lẻo, không biết đã tắm bao nhiêu lần, làn da lộ ra đều bị chà đến đỏ lên.

Anh quỳ một gối bên giường, hôn lên trán tôi.

Giọng nói gần như lấy lòng: “Bảo bối đừng giận nữa được không, anh đã tắm sạch rồi, trên người chắc chắn không còn mùi nữa.”

Anh dừng lại một chút, cẩn thận hỏi: “Tối nay anh có thể ngủ cùng em không?”

Tôi nhắm mắt không nói gì.

Anh biết đó là ý từ chối.

Rất lâu sau, mới nghe anh thất vọng nói: “Được rồi, anh đi ngủ phòng phụ, bảo bối ngủ ngon.”

8

Sau khi kết hôn, tôi có thể nhanh chóng nắm thóp Thẩm Trì như vậy, ngoài việc làm loạn, toàn dựa vào định vị của hệ thống.

Ban đầu tôi cũng không hiểu, vì sao hệ thống chỉ định vị được mỗi mình anh.

Bây giờ nghĩ lại, đại khái là vì thân phận đặc biệt của nam chính.

Nữ chính đã xuất hiện rồi, tôi cũng nên tranh thủ thời gian chạy trốn, nhường chỗ cho cô ấy.

Tôi bắt đầu mượn hệ thống để tránh mặt Thẩm Trì, lén liên hệ luật sư soạn thảo đơn ly hôn.

Gần đây Thẩm Trì đều về rất sớm, mỗi lần trong tay đều xách đầy túi lớn túi nhỏ.

Anh đại khái nghĩ tôi vẫn còn giận chuyện anh uống rượu.

Hôm nay anh về, tôi vẫy tay gọi anh.

Mắt anh sáng lên: “Bảo bối, em không giận anh nữa sao?”

Tôi không đáp, đẩy tập tài liệu trên bàn qua “Anh xem đi, có gì cần bổ sung không.”

“Hợp đồng? Gần đây em định mua gì sao…”

Mới xem vài dòng, Thẩm Trì liền sững người, ngay sau đó mạnh tay đóng lại.

“Bảo bối, em có phải cầm nhầm đồ của người khác không?”

Tôi ngẩn ra một chút, lật lại đơn ly hôn: “Không nhầm mà, cái này là…”

“Bảo bối!”

Anh đột nhiên cắt lời tôi, giọng gấp gáp, nhưng lại cố giả vờ bình tĩnh:

“Tối nay em muốn ăn gì không? Anh vừa học được một món mới, tối nay nấu cho em được không?”

Đuôi giọng không kìm được run rẩy.

Tôi im lặng một chút.

“Thẩm Trì, chúng ta là liên hôn thương mại, vốn dĩ bị ép ở bên nhau, bây giờ nhiều dự án hợp tác đã hoàn thành rồi, chúng ta cũng có thể ly hôn sớm, không cần tiếp tục lãng phí thời gian của nhau.”

Anh vội vàng muốn ôm tôi: “Em vẫn còn giận sao? Sau này anh…”

Tôi lắc đầu: “Ly hôn đi.”

Giọng điệu dứt khoát, không có chỗ thương lượng.

Giây tiếp theo, tôi sững sờ nhìn anh.

Vài giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống từ khóe mắt anh.

Anh rất lâu không lên tiếng, vành mắt đỏ đến đáng sợ.

Cho đến cuối cùng, anh mới nhìn tôi, giọng khàn khàn:

“Em chắc chắn chứ?”

“Ừm, ký đi.”

Phòng khách lại rơi vào sự yên lặng chết chóc.

Thẩm Trì nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận rất lâu.

Sau đó anh khẽ cười một tiếng.

Nụ cười không chạm tới đáy mắt, mang theo sự mỉa mai khó nói.

“Bảo bối,” anh nhìn tôi, “coi tôi như chó lâu như vậy, chơi chán rồi liền muốn đá một cái đá văng?”

Chưa kịp để tôi nói gì, hai bản thỏa thuận đã bị xé làm đôi.

“Em nằm mơ.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)