Chương 10 - Hệ Thống Liếm Cẩu Siêu Cấp
【Ting~ Hệ thống Liếm Cẩu siêu cấp bắt đầu quét mục tiêu!
Họ tên: Liễu Hoài Tịch
Tuổi: 27
Chiều cao: 187cm
Cân nặng: 75.2kg
Tu vi: Kim Đan sơ kỳ
Điểm đ.á.n.h giá tổng hợp: 88
Mức độ thiện cảm hiện tại với ký chủ: 10
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Ghi chú: Sau khi công lược thành công, ký chủ sẽ nhận được 25 điểm cường hóa, dùng để nâng cấp các thuộc tính như thể chất, tinh thần, nhan sắc, mị lực...】
Nhìn thấy mức độ hảo cảm đã phá vỡ con số không tròn trĩnh, Tống Cửu Ca không khỏi nhướng mày, ánh mắt nhìn Liễu Hoài Tịch cũng thay đổi hẳn.
Không ngờ vẫn còn có người dành chút thiện cảm cho nguyên chủ.
Đáng tiếc là một soái ca cực phẩm thế này mà điểm tổng kết chỉ có 88, thành ra điểm ưu hóa nhận được sau khi công lược thành công ít hơn 5 điểm so với những mỹ nam đạt mốc 90.
Liễu Hoài Tịch đang giảng giải những gì, Tống Cửu Ca chẳng nghe lọt tai chữ nào, cô mải mê lục lọi lại tình tiết trong nguyên tác.
Liễu Hoài Tịch không nằm trong dàn hậu cung của nữ chính, nhưng lại có hảo cảm rất lớn với Lâm Nguyệt Nhi.
Chính vì sự quan tâm đặc biệt của anh dành cho Lâm Nguyệt Nhi đã khiến vị đạo lữ sắp thành thân là Chương Vân sinh lòng ghen ghét. Chương Vân bị tâm ma dẫn dụ, làm ra không ít chuyện sai trái, cuối cùng c.h.ế.t dưới tay Lâm Nguyệt Nhi.
Liễu Hoài Tịch tự trách bản thân đã hại c.h.ế.t Chương Vân, càng không còn mặt mũi nào đối diện với Lâm Nguyệt Nhi. Anh tìm một nơi bế quan tu luyện, mãi đến khi thiên đạo sụp đổ mới xuất thế, chủ động trở thành một mắt xích trong đại trận và hiến tế bản thân .
"Tâm ma của ta đã quá sâu, không thể tiến thêm bước nữa, ra đi thế này cũng coi như c.h.ế.t xứng đáng."
Trước lúc hy sinh, Liễu Hoài Tịch khẽ mỉm cười với Lâm Nguyệt Nhi: "Nguyệt Nhi, chúc muội bình an vui vẻ, một đời không ưu phiền."
Đúng là một kẻ si tình đến tận xương tủy.
Tống Cửu Ca sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ thì buổi học sáng nay cũng vừa kết thúc.
Khác với vẻ " người lạ chớ gần" của Giang Triều Sinh, Liễu Hoài Tịch vô cùng hòa nhã. Vừa tan học, không ít người đã vây quanh anh để thỉnh giáo.
Liễu Hoài Tịch thao thao bất tuyệt, luôn dùng những lời lẽ đơn giản, dễ hiểu nhất để giải đáp khúc mắc cho các sư đệ sư muội .
Tống Cửu Ca sắp xếp lại suy nghĩ, đây rõ ràng là một kiểu đàn ông dễ nắm thóp, phải tranh thủ cơ hội tiến tới ngay!
Ban đầu cô định đợi lúc người thưa dần mới lại gần, nhưng đã đến giờ cơm rồi mà đám đông vây quanh Liễu Hoài Tịch vẫn tầng tầng lớp lớp, chẳng có dấu hiệu tản đi .
"Hôm nay giảng tới đây thôi." Liễu Hoài Tịch đứng dậy, "Các vị nên đến nhà ăn rồi , đừng để lỡ mất giờ dùng bữa."
"Vâng, Liễu sư huynh ." "Liễu sư huynh , lần sau khi nào huynh lại tới giảng bài ạ?" "Liễu sư huynh , huynh xem năm nay muội có cơ hội Trúc Cơ không ?" "Huhu, huynh ấy còn lo mình lỡ giờ cơm, huynh ấy đối với mình là chân ái thật rồi !" "Tỉnh lại đi , Liễu sư huynh có người trong mộng rồi , chỉ đợi đối phương thăng cấp Kim Đan là sẽ tổ chức đại lễ kết thành đạo lữ đấy." "Không nghe không nghe , rùa mù đọc kinh!" ...
Tống Cửu Ca bắt đầu sốt ruột, cô vẫn chưa bắt chuyện được với Liễu Hoài Tịch. Với tính cách của anh , tặng "hoa hồng nhỏ" chắc chắn sẽ không bị từ chối, một công cụ cày kinh nghiệm tốt thế này không thể để vuột mất.
Liễu Hoài Tịch được mọi người hộ tống ra khỏi đại điện. Anh phất tay áo, bản mệnh linh kiếm nghe lời bay tới, khẽ phát ra tiếng rung oong oong như đang làm nũng với chủ nhân.
Thấy người sắp đi mất, Tống Cửu Ca chẳng kịp nghĩ ngợi gì nữa, lao v.út ra túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Liễu Hoài Tịch.
"Sư huynh , muội có một vấn đề thắc mắc đã lâu, mong huynh giải đáp giúp."
Liễu Hoài Tịch quay đầu lại , thấy là Tống Cửu Ca thì ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Ai níu kéo anh thì anh cũng không thấy lạ, duy chỉ có Tống Cửu Ca — cô sư muội luôn thu mình trong góc khuất, nói chuyện với người khác thường vô thức cúi đầu, mờ nhạt như cỏ dại ven tường — lại đột nhiên có hành động táo bạo đến vậy .
Lập tức có người bất mãn, tiến tới kéo Tống Cửu Ca ra . "Ngươi làm cái gì thế? Mau buông tay ra ."
"Không sao ." Liễu Hoài Tịch hiền lành lên tiếng, "Tống sư muội , muội muốn hỏi chuyện gì?"
Tống Cửu Ca nói : "Sư huynh , liệu có loại phong ấn nào có thể thôn phệ linh khí và làm thay đổi linh căn không ?"
"Thôn phệ linh khí, thay đổi linh căn?" Liễu Hoài Tịch dường như lần đầu nghe tới, lộ vẻ nghi hoặc.
Ngược lại , những người xung quanh bắt đầu chỉ trích Tống Cửu Ca nói nhảm, trên đời làm gì có loại phong ấn như thế, chắc chắn là do cô tự huyễn hoặc ra .
"Muội đi theo ta ."
Dưới bàn dân thiên hạ, Liễu Hoài Tịch đưa Tống Cửu Ca lên phi kiếm, chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người .
"Thế mà cũng được sao ?" Có người không phục, "Cái câu hỏi tầm phào đó mà Liễu sư huynh cũng tin là thật."
"Lần sau ta cũng bịa ra một câu! Như vậy là có thể được lên phi kiếm của Liễu sư huynh rồi ."
"Thôi bớt mơ mộng đi , đừng quên Tống Cửu Ca và Liễu sư huynh là đồng môn cùng một ngọn núi, người ngoài làm sao có được đãi ngộ đó." "Vận may của Tống Cửu Ca đúng là tốt thật." ...
Tống Cửu Ca từng đi ô tô, tàu hỏa, máy bay đủ cả, nhưng đây là lần đầu tiên cô được ngồi phi kiếm.
Có lẽ dùng từ " ngồi " không chính xác lắm, vì thân kiếm chỉ rộng chừng bàn tay, dài ba thước, hai người đứng cùng lúc đã là gượng ép, lấy đâu ra chỗ cho cô ngồi .
Tống Cửu Ca lén dùng chân dẫm dẫm lên thanh phi kiếm vốn đang thách thức mọi định luật của Newton này . Nó cứng như đá, vô cùng vững chãi, chẳng hề lung lay dù cô có cố ý dồn trọng lượng xuống.
Phóng tầm mắt ra xa, núi non trùng điệp, mây mù bao phủ, đẹp không sao tả xiết.
Tống Cửu Ca rất muốn dang rộng hai tay để tận hưởng cảm giác bay lượn, nhưng cô không dám buông ống tay áo của Liễu Hoài Tịch ra , sợ sơ sẩy một cái là rơi xuống tan xương nát thịt.
Giá mà mình cũng có thể ngự kiếm phi hành thì tốt biết mấy.
Tống Cửu Ca tràn đầy ngưỡng mộ, lập tức xếp việc "cày kinh nghiệm" lên ưu tiên hàng đầu. Đợi đến khi Trúc Cơ, cô sẽ có thể học cách ngự kiếm.
Mười lăm phút sau , phi kiếm hạ dần, đáp xuống đỉnh Yểm Nguyệt.
Đây là nơi ở ưa thích của các đệ t.ử từ cấp Kim Đan trở lên. Những ngọn núi linh khí dồi dào khác sớm đã bị chiếm hết, trong số còn lại thì đỉnh Yểm Nguyệt có linh khí thuần khiết và đậm đặc nhất.
Vừa mới chạm đất, Tống Cửu Ca đã cảm nhận được các hạt linh lực đang hoạt động sôi nổi trong không khí. Chúng cực kỳ thân thiện với cô, đua nhau chui vào cơ thể, nhưng đáng tiếc là chưa kịp tiến vào đan điền đã bị cái phong ấn quái dị kia nuốt chửng sạch sành sanh.
Tống Cửu Ca khẽ nhíu mày, thúc động Hồng Mông Châu để ngăn chặn đám linh khí đang muốn "áp sát", vừa để tránh việc Liễu Hoài Tịch phát hiện ra điều bất thường, vừa không muốn phong ấn trong người được "ăn chực" linh lực.
Liễu Hoài Tịch có nơi ở riêng, anh là người khá chú trọng chất lượng cuộc sống. So với mấy gã kiếm tu tuỳ tiện tìm đại một cái hang làm động phủ, anh lại cất một ngôi nhà đàng hoàng, phía trước có ao cá, phía sau có rừng trúc, vô cùng tao nhã.
Cạnh ao có một cây đa trăm tuổi, tán lá sum suê che cả bầu trời. Liễu Hoài Tịch đặt một bộ bàn ghế dưới gốc cây, lúc rảnh rỗi thường ngồi đây ngắm hoa thưởng cá, rất mực nhàn nhã.
"Tống sư muội , chuyện về phong ấn thôn phệ linh khí và thay đổi linh căn lúc nãy, muội từng thấy ở đâu sao ?" Liễu Hoài Tịch hỏi.
Tống Cửu Ca cân nhắc một chút, không nói thật. "Muội tình cờ đọc được trong một cuốn kỳ văn dị chí, thấy khá thú vị nên ghi nhớ lại thôi ạ."
"Hóa ra là vậy ." Liễu Hoài Tịch chậm rãi nhấp trà , ánh mắt xoay vần trên người Tống Cửu Ca, đột nhiên nói một câu đầy thâm ý: "Một thời gian không gặp, Tống sư muội thay đổi nhiều thật đấy."
Tống Cửu Ca cảm thấy da đầu tê rần, nụ cười trên mặt cứng đờ lại .
— Thôi xong, chẳng lẽ cái gã Liễu Hoài Tịch này phát hiện ra mình không phải nguyên chủ rồi sao ?!