Chương 6 - Hệ Thống Không Chạm Nam Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

chương 1-5:

Trước khi ta ra tay quấy rối, hắn đã đoán được, giữ chặt tay ta, ghìm chặt trên đỉnh đầu.

Hắn nghiến từng chữ, “Tang Uyển, ngươi biết nửa đêm canh ba đứng trước phòng nam tử trưởng thành là có ý gì không?”

Mi mắt ta khẽ run.

Tự nhiên là biết.

Nhưng ta sắp chết rồi, so với chết trong thanh bạch, ta muốn chết thoải mái hơn.

Ta cố tình nói dối, “Biểu ca chàng đẹp quá, ta trằn trọc mãi nên mới tới.”

Hắn nuốt một ngụm, yết hầu khẽ động, “Thích ta?”

Ta lảng mắt, đáp khẽ: “Thích.”

Dù sao ta cũng sắp chết, lời của kẻ sắp chết đâu ai để tâm.

Huống chi, với bản lĩnh nhìn thấu lòng người của Ôn Cảnh, chắc chắn hắn sẽ không tin.

Nhưng trớ trêu thay,

hắn là một đóa mẫu đơn.

Mẫu đơn sao hiểu được yêu hay không yêu.

Khi Ôn Cảnh nhíu mày trầm tư, đầy nghi hoặc,

ta như một con cá luồn vào phòng hắn, vốn tưởng hắn sẽ lập tức nghiêm nghị đuổi ta đi.

Ai ngờ, hắn lại chủ động đóng cửa lại.

Ta: “……”

7.

Đêm đen như mực.

Nam nhân trước mắt bỗng ngoan ngoãn đến đáng sợ.

Ta dùng tay hắn xoa dịu cơn đau tim, thấy hắn ngây người sững sờ, giữa hàng mi xưa nay luôn lãnh đạm bỗng lộ ra một tia bối rối mờ nhạt.

“……”

Hắn rõ ràng là nam nhân, lại như một cô nương chưa xuất giá bị khinh bạc, nét mặt như bị vấy bẩn.

Lòng ta bỗng dâng lên áy náy nặng nề, bật thốt: “Hay là, ta cũng xoa huynh một chút nhé.”

Ban đầu, ta tưởng với tính tình cứng nhắc tẻ ngắt của Ôn Cảnh, nhất định sẽ hung hăng từ chối ta, rồi đuổi ta ra ngoài.

Nào ngờ, đôi mắt đen của hắn dưới ánh trăng khẽ run lên, rất nhanh đã ngoan ngoãn mở rộng hai tay, “Ừm.”

Khoảnh khắc ấy.

Ta tiến thoái lưỡng nan.

Ta tựa hồ chưa từng hiểu nổi biểu ca này.

Lúc ta còn đang chần chừ, ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt đen láy tha thiết của nam nhân, lấp lánh những cảm xúc chưa từng xuất hiện trong đời hắn.

Chỉ thấy tim ta như bị ai nện mạnh một cái, âm ỉ đau.

Thiên hạ đều nói Ôn Cảnh không chịu cưới vợ, nhưng kỳ thực là hắn chẳng biết yêu một cô nương như thế nào, cũng chẳng từng gặp ai thật lòng yêu hắn mà thôi.

Khoảnh khắc ấy, ta đổi ý.

Người chết có thể chết như pháo hôi, cũng có thể chết trong uất nghẹn.

Chi bằng trước khi chết, ta làm một việc tốt, để biểu ca biết rằng, cô nương trên đời cũng có chút tốt lành.

Ta thử đưa tay, sờ lên cơ bụng hắn, “Phải xoa chỗ này sao?”

Hắn nóng rực kinh người.

Ta lại tiếp tục dò dẫm xuống dưới, “Vậy… chỗ này thì sao?”

Hắn thở hắt ra một tiếng.

Ta thấy thú vị, cố ý trêu chọc, “Không đúng, chắc là chỗ này mới đúng.”

Một hồi trêu ghẹo xong.

Ta lòng dạ thỏa mãn.

Khi ta chơi đủ, định rút lui về phòng, lại bị người sau lưng vẫn im lặng ôm lấy eo ta.

Đôi mắt đen láy của hắn trong veo, tựa tuyết trắng ngoài cửa, “Ta muốn thành thân.”

Ta gượng bình tĩnh, “A?”

Ôn Cảnh lại cố chấp nói, “Nàng gả cho ta, đừng gả cho người khác, ta còn tốt hơn kẻ mẹ ta chọn cho nàng.”

“……”

“Nàng vừa rồi còn nói thích ta.”

“……”

Ta đối diện hắn trong chốc lát, cuối cùng đành đầu hàng, chột dạ lau mồ hôi, “Biểu ca, chuyện này đường đột quá, ta… ta về suy nghĩ thêm một chút được không?”

Ôn Cảnh nhìn tuyết trên trời, khép mắt nặng nề, “Được, đừng gạt ta.”

Lần đầu tiên.

Ta hoảng đến vậy.

Bởi vì ta đã lừa một người, mà từ nhỏ đến giờ ta đã lừa không ít kẻ, chưa từng có ngày nào thấy khó chịu như hôm nay.

……

Tổ phụ nhà họ Mạnh bệnh rất nặng.

Khi thiệp cưới của Mạnh Tri Thư được gửi tới Ôn phủ, dì ta tức giận đến mức không phát thưởng cho kẻ đưa thiệp.

“Họ thật là khi dễ người quá đáng, Tang Uyển, hôm hắn thành thân, con phải ăn mặc xinh đẹp cho ta.” Dì phẫn nộ, ngực phập phồng, “Ta nhất định phải để thiên hạ thấy, không cưới con chính là phúc phần hắn không có được.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu.

Nhưng ta định trước không thể làm theo ý bà.

Hôm đó là ngày chết của ta, ta đang tính xem nên lăn từ vách núi xuống, hay gặp sơn tặc rồi chết bất đắc kỳ tử, hoặc trực tiếp nhảy lầu ở nhà họ Mạnh thì tốt hơn.

Dù thế nào, cũng không thể chết xui xẻo ở Ôn phủ.

Dì thấy ta không khóc không náo, càng thêm đau lòng, “A Uyển chịu uất ức rồi, đều là do bọn nam nhân bạc tình, dù ta có thêm bao nhiêu sính lễ, cũng sẽ tìm cho con một đức lang quân tốt, để con gả đi phong quang rạng rỡ, cho bọn người ấy câm miệng lại.”

Ta bất giác muốn khóc.

Ta với bà chẳng có chút máu mủ ruột rà nào.

Thế mà bà lại nuôi ta khôn lớn, ta sinh ra là con vợ lẽ bị mua về để sinh con, chỉ vì tỷ tỷ của dì, tức chính thất – phu nhân nhà họ Ôn, không thể sinh nở.

Về sau, một trận đại hỏa thiêu rụi cả nhà ta, nha hoàn hồi môn của chủ mẫu không còn nơi nương tựa, liền bế ta mới một tuổi đến nương nhờ phu nhân Ôn phủ.

Khi ấy, tình cảnh của phu thê Ôn phủ như kẻ thù, Ôn Cảnh vừa chào đời đã bị cha cướp đi, tự tay nuôi dạy, không cho gặp lại mẹ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)